Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3346 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 25
sắc tức là không

❊ ❊ ❊

Ở đỉnh long quân điện,trong đêm khuya, hai thân ảnh một vàng một đen thiết lập kết giới yên lặng đứng cạnh nhau.

“Phải không?” Nghe được tin tức của Mộc Hiệp, Phù Vân Khâu Trạch mắt trầm xuống,lông mày nhịn không được run rẩy, tựa như bị vạn con độc xà cắn mà lộ ra vẻ mặt thống khổ, thở sâu, rồi vân đạm phong khinh cười cười,“Vậy đánh bọn họ mất trí nhớ đi, lưu lại cũng chỉ là thống khổ.”

Mộc Hiệp muốn nói lại thôi, cuối cùng gật gật đầu, chân sau điểm một cái, nhảy vào giữa bầu trời đêm.

Đánh tan kết giới, thân ảnh màu vàng đạp tường nhảy xuống, đang miên man suy nghĩ hắn vẫn chưa chú ý tới một bóng hình xanh biếc vừa vặn đi ngang qua,mạnh mẽ va chạm.

“Đau!” Tiểu Thanh sờ cái gáy nằm trên mặt đất, thân thể bên trên người ép lên khiến nàng không thể động đậy.

Phù Vân Khâu Trạch hai tay hướng trước ngực nàng chống đỡ, không tốn sức đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên người, nghe được thanh âm này, mới biết được chính mình đụng vào là người chứ không phải đồ vật.

“Hoàng phi có uống thuốc đúng giờ không?” Hắn lạnh lùng đứng, nhìn nàng thong thả bò dậy.(S: Em ghét con này, lần sau… anh đè chết đi … Y Y tỷ: cô nói cái gì *lườm*)

“Bẩm Hoàng Thượng, hoàng phi đã uống xong, đang chờ Hoàng Thượng trở về nghỉ ngơi.” Nhịn đau, Tiểu Thanh cúi thấp người, trên mặt ửng hồng một mảnh, lại mang tia tức giận.

Hừ một tiếng, hắn gật gật đầu, trực tiếp xoay người vào điện.

Đại cung nữ đứng ở chỗ tối bụm cười đi ra, khóe mắt liếc Tiểu Thanh chật vật.

“Ăn trộm gà bất thành, Hoàng Thượng đâu đơn giản bị ngươi mê hoặc như vậy.”

Sắc mặt xanh trắng, Tiểu Thanh không đáp lời của ả, chỉ là không nghĩ tới Phù Vân Khâu Trạch ý chí kiên định như thế, chính mình vô ích cho hắn chiếm tiện nghi rồi.

Bất quá, đêm nay, mục đích của nàng cũng không phải cái này, mà là, hắn cùng Mộc Hiệp ở phía trên đỉnh điện nói gì đó.

Dù có ngân mắt có thể nhìn thấu hết thảy pháp thuật, nhưng bọn họ đứng quá xa,nàng sợ bị phát giác nên không dám tới gần, chỉ có thể dựa vào miệng Phù Vân Khâu Trạch mấp máy để phân biệt, đại khái nhìn ra hai chữ,“Trí nhớ”.

“Còn chưa nghỉ ngơi?” Phù Vân Khâu Trạch đợi cung nữ giúp hắn đem long bào trên người cởi bỏ, cẩn thận nằm xuống mép giường. ( S: chị thật vô tình, đêm anh rơi xuống đất nhớ… Y Y tỷ: *đạp thêm một phát* *quay mặt vào trong* … S:*lặng lẽ chạy*)

Mấy ngày nay nàng không ngừng được cho uống thuốc bổ,gương mặt tái nhợt cũng rốt cục có một tia khởi sắc, chính là miệng vết thương trước ngực khép lại có vẻ chậm, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm ở trên giường nghỉ ngơi, không nghĩ tới nàng lại trở nên chăm chỉ, không thể luyện ma thuật, liền quay sang luyện chú từ(lời chú), hơn nữa mỗi lần đều luyện đến tận khi hắn đem sách để sang một bên mới bằng lòng nghỉ ngơi.

“Khâu Trạch, thật kỳ quái, gần đây ta đều mơ cùng một giấc mộng, nhưng là mỗi lần tỉnh lại liền không nhớ rõ, tổng cảm thấy cái mộng kia thực khủng bố, mỗi lần tỉnh lại ngực luôn kinh hoảng.” Y Y che ngực, đây cũng là nguyên nhân gần đây nàng không muốn đi ngủ.

“Có thể là do ngực nàng bị thương,” Hắn ngưng hạ mi, đôi mắt màu tím đánh giá ngực nàng, thấy không có tơ máu chảy ra nên hơi chút yên tâm,“Là sát thủ của Mẫn Hách?” Từ khi nàng tỉnh lại hắn vốn không có hỏi qua, một là chính mình đã muốn xác định, hai là, sợ nàng tâm tư khó có thể bình tĩnh ảnh hưởng đến miệng vết thương.

Không dự đoán được hắn muốn biết, Y Y tay ôm ngực nhẹ buông xuống, trong mắt có sợ hãi, càng nhiều, nhưng là vẫn thản nhiên đối mặt.

“Thuật pháp của hắn tựa hồ so với trước kia tiến bộ hơn.” Nghĩ đến chính mình ở trước mặt hắn như con cừu trói gà không chặt, nàng liền nắm chặt quyển chú từ trong tay.

Phù Vân Khâu Trạch ánh mắt hạ xuống, cứ vậy mà nắm cái tay be bé của nàng,đặt ở lòng nàng.

“Ba ngày sau, Vương gia của La Phu quốc sẽ đến Lạc Tang làm khách, đến lúc đó sẽ có một buổi thịnh yến, ta phải mang nàng tham dự.”

“Ân,” Nàng rút tay về, nhẹ giọng nhận lời, rõ ràng phát hiện tay hắn để tại vị trí có điểm kỳ quái,“Tay ngươi đặt ở chỗ nào?” Mặt bắt đầu nhiễm một tầng hồng, cầm lấy quyển sách trên tay hướng đầu của hắn đánh một cái, thực không đứng đắn gì cả.

Không có né tránh, hắn chính là lùi tay lại, đôi mắt màu tím hiện lên một tia đùa giỡn.

“Người rồi cũng trưởng thành, thời gian cũng chẳng được bao lâu, ái phi, hậu cung ba ngàn mỹ nhân, người người đều là trước sau lồi lõm (nguyên văn: tiền đột sau kiều), ai da, với dáng người của nàng, chờ trẫm lớn lên một chút, chỉ sợ nàng sẽ không giữ nổi trẫm nha.”(Này cậu, bé tý đã... *rùng mình* không có gì...)

Khóe mắt giật vài cái, Y Y dùng sức đem vạt áo nhanh chóng buộc lại, lườm hắn một cái rồi xoay người ngủ.

Hậu cung ba ngàn giai nhân... Thì tính sao, nàng chung quy là muốn...

Khuôn mặt vui cười trầm mặc, hắn ôm eo nàng từ đằng sau, chôn đầu vào lưng nàng, thật sâu thưởng thức mùi vị hoa lê thản nhiên phát ra trên người giai nhân...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »