Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3328 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 10
chia lìa trong mơ

❊ ❊ ❊

“Gió nổi lên, sầu biệt ly, gió thổi lạc, người cũ gặp lại, nếu hỏi kiếp này kiếp sau, số mệnh vốn là không giới hạn, không biết làm sao quay lại quê cũ……” Giọng hát mượt mà, hùng hậu của nam tử, hình như có chút phiêu tán, mỗi một nốt nhạc, đều như thắt chặt trái tim, phối hợp cùng nhau phập phồng, giống như âm thanh của tự nhiên, luôn đi cùng dòng nước, mãi mãi không nghỉ.

“Ngân Nhi, ba mươi năm không thấy, ngươi vẫn còn nhớ rõ khúc nhạc này?” Thanh âm ôn nhu ở bên tai vang lên, như gió xuân thổi qua, vừa rõ ràng, lại xa xôi, với không tới, mà ngay gần bên tai.

Nàng đột nhiên xoay người, nam tử đứng phía sau cao ngất, áo trắng tóc đen, phiêu phiêu dật dật, không trát không thúc( thoát tục không gò bó), hơi hơi phất phơ, lộ ra thân ảnh treo ở giữa không trung, cứ như thần thánh xuống trần. Hắn da thịt ẩn ẩn có bóng sáng lưu động, trong ánh mắt chớp động một loại quang mang ngọc lưu ly. Dung mạo như họa, xinh đẹp căn bản là không giống chân nhân, loại dung mạo này, loại phong nghi này, căn bản đã muốn là hết thảy siêu việt nhân loại xinh đẹp.

“Ngươi là ai?” Nhìn lên, cứ như gặp được thần tiên, thân thể không thể động đậy, nàng tò mò mở to mắt.

Cười nhạt không nói, hắn lướt nhẹ xuống, tay mĩ ngọc cầm sợi tóc mềm nhẹ của nàng đưa lên mũi hít, ánh mắt trong suốt nhìn không thấy bụi trần.

Một tay kia, từ trong lòng lấy ra một chiếc vòng ngọc phượng hoàng nhiều màu sắc đưa tới trước mặt của nàng, đôi mắt ngọc lưu ly nhu hòa mà dừng ở nàng.

“Đưa ta?” Tiếp lấy trong tay, cực yêu thích thưởng thức, trong đầu xẹt qua đau đớn, nàng che ngực, vì cái gì, có cảm giác đau đớn như thế?

Trên mặt đất bị vài giọt mưa làm mềm, hoảng sợ phát hiện, đó là nước mắt chính mình.

“Ngân Nhi, đừng khóc,” Hắn thân thủ ôm nàng vào lòng, chụp tấm lưng non nớt vỗ về,“Vô luận thiên sơn vạn thủy, ta cũng sẽ tìm được nàng, yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ.”

Yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ…… Nhấm nuốt những lời này, trong mắt nước mắt như cũ tràn ra, tựa đầu vào bờ vai của hắn, trong lòng tựa hồ cảm giác được một mảnh an hòa, trước mắt tựa như một mảnh thanh sơn, đàn chim bay nhảy, âm thanh thiên nhiên cùng hoa nở, khắp nơi thanh khiết như tuyết, đẹp tới nỗi khiến người ta hít thở không thông.

“Đó là cố hương của chúng ta sao?” Không thể tin nổi, nàng thấp giọng hỏi, hai tay gắt gao nắm chặt lưng áo hắn, cảm thấy hắn sẽ rời đi.

“Có địa phương Thiên Âm hoa khai, kia, đó là cố hương, Ngân Nhi……” Cúi đầu xuống, in lại dấu hôn lên trán nàng, ngẩng đầu là lúc có hình vẽ một đóa Thiên Âm hoa ở giữa hai cặp lông mày của nàng nở rộ.

Yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ……

Đột nhiên mở hai mắt, chống lại đôi mắt màu tím, nàng hơi sửng sốt, là mộng!

“Nàng mơ thấy cái gì?” Phù Vân Khâu Trạch đứng dậy, nhìn bình minh đang dần mở, khóe mắt không khỏi phiết về hướng chiếc gối rồng bị nước mắt làm sũng nước, nàng khóc một đêm.

“Ta, không nhớ rõ.” Nàng vỗ vỗ đầu, thấy vừa tỉnh, đầu trống rỗng không một hình ảnh.

Mờ mịt nhìn chung quanh, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cõi mộng, kia Đóa Thiên Âm hoa nở rộ, mũi tựa hồ có thể ngửi được mùisáp ngọt.

Không đúng!

Phù Vân Khâu Trạch hai mắt ôn hòa chốc lát trở nên cảnh giác, một tay ôm Y Y vẫn nằm ở trên giường, một tay cầm kiếm đặt trên đầu giường trường, nhìn hướng cửa chậm rãi mở ra.

Quái dị, không có ai, cứ như là bị gió thổi làm bật mở.

Hắn giận tái mặt, Long Minh điện chi môn, hẳn là dùng kim cương đúc thành, đừng nói là bạo phong, mặc dù là lốc xoáy cũng rất khó mở cửa ra, bởi vì cửa này là một cơ quan được sắp đặt rất kỹ, chỉ có ấn chốt mở, cửa mới có thể mở ra.

Nói cách khác, người tới là người có công lực không thể khinh thường.

“Ngươi làm gì? Ngô!” Không có nhận ra, Y Y nhìn chính mình bị che miệng, đột nhiên phát giác, thật sự có điểm không thích hợp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »