Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3391 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 55
cảnh trong mơ lần thứ bảy : ám dạ thích khách

❊ ❊ ❊

Ánh nến màu cam lay động, sắc trời bên ngoài đang dần ảm đạm.

Hỉ nương(người chăm sóc cô dâu) cùng vài ả nha hoàn đứng ở đầu giường, nhìn tân nương một thân trắng thuần cúi đầu im lặng, không biết nên làm thế nào cho phải, nàng cả ngày không uống giọt nước nào, đôi môi cắn chặt đến trắng bệch.

“Phu nhân, ngươi nên ăn một chút đi, tướng quân đã dặn, hắn còn có tân khách phải tiếp đãi, sợ ngươi bị đói, cho nên đặc biệt sai người nấu canh hạt sen cho ngươi tẩm bổ.” Hỉ nương bưng bát, nhẹ nhàng khuyên bảo nàng.

Tựa như không nghe thấy gì, Ngân Nhi cúi đầu, hai mắt vô hồn nhìn ảnh phản chiếu từ ánh nến của đôi chân nhỏ, bên tai còn văng vẳng tiếng hô phẫn nộ của Viêm Hi, thống hận mà không biết làm sao, sắc mặt tuyệt vọng ấy khiến cho lòng của nàng cũng tan nát theo.

“Phu nhân?” Nhận thấy tân nương có điểm không thích hợp, hỷ nương vội vàng buông bát, sờ sờ cái trán của nàng,nó nóng đến dọa người,“Mau, đi bẩm báo tướng quân, thân thể phu nhân không khoẻ.”

“Vâng.” Hôm nay nhìn thấy tướng quân vừa thương vừa sủng phu nhân, bọn nha hoàn đều thập phần rõ ràng địa vị của nàng ở trong lòng tướng quân, không dám chậm trễ liền vội vàng xông ra ngoài.

“Phu nhân, ngươi trước nằm xuống nghỉ ngơi, đợi lát nữa tướng quân sẽ tới đây.” Hỷ nương đỡ bả vai mảnh khảnh của Ngân Nhi, muốn giúp nàng nằm xuống.

Nhưng mà, Ngân Nhi lắc lắc đầu, kiên trì, hai chân đặt ở mép giường, ôm lấy hai đầu gối chôn vùi mặt vào đó, giờ phút này nhìn nàng một thân trắng thuần mềm mại mà có chút đau lòng.

Hỷ nương ra hiệu bằng ánh mắt với hai nha hoàn khác trong phòng, ba người bọn họ vốn muốn hợp sức đỡ nàng nằm xuống, không ngờ, ánh nến trong hỉ phòng đột nhiên tắt ngóm,không gian là một mảnh tối đen.

Ba thân ảnh như bị vật gì đó đánh trúng, mềm nhũn ngã lăn trên đất.

Ôm lấy thiên hạ không nhúc nhích, dường như tất cả mọi chuyện xung quanh không hề liên quan tới nàng, nếu không phải mũi nàng còn có hơi thở, người khác đã tưởng lầm rằng nàng chết rồi nha.

“Ngân Nhi cô nương?” Đôi bàn tay to đặt ở đầu vai của nàng nhẹ lay động, thanh âm cố gắng đè thấp.

Sau một lát, nàng mờ mịt ngẩng đầu, nhìn vào một đôi tinh mâu, khoảnh khắc ấy liền thanh tỉnh, nàng ngó chung quanh căn phòng, bốn phía đều tối đen, sau đó cúi đầu nhìn ba người té trên mặt đất, môi run rẩy, không phát ra thành lời.

“Ngân Nhi cô nương đừng sợ, là Viêm Hi phái ta đến.” Thanh âm nam tử xa lạ cũng hơi khẩn trương, thỉnh thoảng lại dựng thẳng tai nghe động tĩnh chung quanh, hắn hiểu được, tự tiện xông vào phủ tướng quân sẽ có kết cục như thế nào, nhưng chính mình là sát thủ, chỉ cần tiền, không cần mạng sống.

“Viêm Hi……” Nàng nhẹ giọng nhắc lại, hai mắt vốn đang tắt lụi lập tức bừng sáng, vui sướng nhảy dựng lên, mãnh lực cầm lấy cánh tay nam tử.

Không rõ một nữ tử nhìn nhu nhược vì sao khi cầm cánh tay hắn lại có cảm giác đau đớn, hắn một phen nắm chặt tay nàng.

“Đi mau, thủ vệ phủ tướng quân rất nghiêm ngặt, muốn trốn ra ngoài không dễ đâu,” Nói đến đây, cước bộ nam tử do dự một chút, lấy từ trong ngực áo một kiện đồ vật gì đó đưa cho nàng,“Nếu trốn không thoát, Viêm Hi bảo ta đem vật này giao cho ngươi, ngươi nhất định phải sống sót, cho dù là khuất nhục, cũng phải sống sót.”

Cho dù là khuất nhục, cũng phải sống sót? Ngân Nhi cứng đờ người, lăng lăng tiếp nhận vật trong tay hắn, mềm mại mà trơn mịn, nhưng là giờ phút này, nàng không còn tâm trạng để ý nữa, sau khi nhét nó vào lồng ngực liền hướng nam tử gật gật đầu.

“Đa tạ!” Thanh âm nàng nghẹn ngào, nàng hiểu, nếu trốn không thoát, tính mạng của người này chỉ sợ cũng khó bảo toàn.

“Không, là ta nên đa tạ Viêm Hi, lão phụ trong nhà đều nhờ hắn chiếu cố,” Giọng nói của vị nam tử bỗng trầm xuống“Cho dù phải đánh cược tính mạng, ta cũng không hậu cố chi ưu (tránh lo âu về sau)

Nói xong, hắn mở cửa, tinh tế quan sát bốn phía, thật cẩn thận lôi kéo nàng chạy trốn.

Làn váy trắng bay bay, tâm tư Ngân Nhi lúc này như sóng lớn ngoài biển khơi, hô hấp có chút khó khăn.

Viêm Hi, Viêm Hi, nàng sẽ nhìn thấy Viêm Hi.

Nghĩ đến khuôn mặt ôn nhuận như ngọc chứa đựng ý cười của hắn,nàng liền hận không thể hóa thành con bướm, nháy mắt bay vào vòng ôm ấm áp của hắn.

Cho dù có phải liều mạng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »