Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5829 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

“Anh cười cái gì?” – Hoắc Uyển Uyển cau mày, nhìn ra trong nụ cười của Tả Dữu đầy vẻ mỉa mai, lập tức thấy khó chịu.

Tả Dục Lẫm chỉ mỉm cười, không nói một lời.

Anh xưa nay tính tình điềm đạm, cho dù bị Hoắc Uyển Uyển và trợ lý của cô ta làm khó dễ, cũng không muốn đôi co với hai cô gái không biết điều.

Nhưng nếu anh trai nhẫn nhịn, thì Tả Dữu lại chẳng có ý định nhịn.

“Cười cái gì à? Tất nhiên là cười cái kiểu mắt thì thiển cận mà còn tưởng mình nhìn xa trông rộng ấy.”

– Tả Dữu cười khẩy, liếc Hoắc Uyển Uyển từ đầu đến chân như đang nhìn một sinh vật kỳ lạ. – “Tôi thật sự rất tò mò, mấy người não phẳng như cô thì dựa vào cái gì sống sót tới bây giờ? Ý chí kiên cường hay là độ tự luyến vượt ngưỡng an toàn?”

Sắc mặt Hoắc Uyển Uyển lập tức biến đổi: “Tả Dữu! Cô ăn nói kiểu gì đấy!”

Tả Dữu buông tay, lắc đầu, thở dài một hồi đầy bất đắc dĩ: “Tôi tưởng tôi nói rõ rồi, không ngờ cô vẫn không hiểu. Thôi được, để tôi nói cho trắng ra một lần nữa —”

“Hoắc Uyển Uyển à, cô vừa ngu vừa thiếu hiểu biết cũng được đi, miễn là biết điều thì chẳng ai nói gì cô đâu.

Thậm chí người ta còn thấy thương hại vì não cô phát triển không hoàn chỉnh nữa kìa.

Nhưng ngu mà cứ thích ra vẻ, đứng giữa đường mà gào rú thì quá là lố bịch!”

Hoắc Uyển Uyển tròn mắt, tức đến nghẹn họng.

Phản xạ đầu tiên của cô là đảo mắt tìm máy quay quanh đó, hy vọng ghi được cảnh Tả Dữu “chửi người vô phép tắc”.

Nhưng nhìn một vòng mới sực nhớ – tổ quay đã thu máy rồi!

Tức! Mà không làm gì được!

Tại sao cái con nhóc Tả Dữu này lại may mắn đến thế chứ?!

“Được lắm Tả Dữu!

Thì ra mấy lần xuất hiện trên show là giả vờ giả vịt hết đúng không?

Khóc lóc yếu đuối là để lấy lòng mấy khách mời nam thôi chứ gì?

Rời máy quay cái là hiện nguyên hình, hỗn láo vô cùng!

Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giúp cậu ‘quảng bá’ tính cách thật của mình cho cả thiên hạ biết!

Có bản lĩnh thì mắng lại lần nữa xem!”

Hoắc Uyển Uyển miệng thì nói lớn, tay lại ra hiệu điên cuồng ra sau lưng cho trợ lý – ra hiệu quay phim ngay!

Trợ lý đã quá quen thao tác này, rút điện thoại ra mở chế độ quay trong vòng một nốt nhạc.

Nhưng hai người bọn họ đứng ở ngay trước mặt Tả Dữu, cô cũng chẳng buồn vạch trần.

Chỉ là…

“Cô bảo tôi lặp lại thì tôi phải nghe lời cô chắc?” – Tả Dữu hừ lạnh. – “Tôi nói trước đấy, sau này mà còn nghe cô dám động tới anh tôi, tôi sẽ không nhẹ tay như hôm nay đâu!”

Cô dừng một chút, rồi nhướng mày nhìn Hoắc Uyển Uyển: “Còn nữa, cái xe kia ấy, là Rolls-Royce trong giới xe tải đấy, giá cụ thể bao nhiêu thì tự lôi điện thoại ra tra.

Cô dám cười anh tôi nghèo á?

Đợi đến khi cô đủ tiền mua nổi chiếc đó rồi hãy mở miệng!”

Nói xong, Tả Dữu quay qua: “Anh hai, mình đi!”

Tả Dục Lẫm được em gái bênh vực, tâm trạng tốt hơn hẳn.

Thấy em gái cố trèo lên ghế phụ phía trước mà với mãi không tới, anh nhịn cười nói: “Thôi, em ngồi ghế sau đi, để anh lái.”

Anh ấn một nút cạnh cửa xe, ngay lập tức — một cảnh tượng khiến Hoắc Uyển Uyển và trợ lý há hốc mồm xuất hiện.

Mặt bên của chiếc xe tải màu đen chậm rãi hạ xuống, lộ ra một cầu thang thu gọn – phía sau cánh cửa mở ra là một không gian rộng lớn, có sofa, bàn, đồ trang trí... như một căn phòng khách di động!

Đây không phải là xe tải. Là nhà xe – một chiếc motorhome sang xịn đến mức không thể tin được!

Lúc này, Hoắc Uyển Uyển mới hiểu lời châm biếm "không có kiến thức" của Tả Dữu vừa nãy là gì.

Cô đã tự rước nhục khi đi cười một chiếc nhà xe giá hàng chục tỷ đồng.

Mặt cô ta lập tức đỏ bừng, xấu hổ tới mức muốn độn thổ.

Tả Dữu biết mình khó leo lên ghế trước nên đi vòng lên thang, trước khi vào xe còn tiện miệng nói thêm: “À quên, tiện nhắc cô luôn. Chiếc xe này gọi là Armadillo nhé.”

Nói xong cô vào xe, Tả Dục Lẫm cũng ngồi vào ghế lái.

Cửa xe khép lại, chiếc "nhà di động" lại trở về hình dáng bình thường của một xe tải.

Động cơ khởi động, tiếng máy lớn khiến Hoắc Uyển Uyển và trợ lý giật mình lùi về sau theo phản xạ.

Chờ xe đi khuất, trợ lý run rẩy đưa điện thoại cho Hoắc Uyển Uyển: “Chị, chị Uyển Uyển… tra rồi… chiếc xe kia… hơn một ngàn vạn…”

Nghe đến con số này, Hoắc Uyển Uyển suýt nữa xỉu tại chỗ.

Và một câu hỏi cũ lại quay về trong đầu cô: Tả Dữu… rốt cuộc là ai?

Hai tiếng sau, xe dừng lại. Tả Dữu xuống xe theo anh.

Trước mặt là một căn biệt thự biển xa hoa, gần khu quay show hôm trước.

Thấy em gái nghi hoặc, Tả Dục Lẫm nhẹ giọng giải thích: “Ba mẹ lo quá nên tối qua đã bay tới đây. Biệt thự này anh cũng mới tới lần đầu.”

Giọng anh nhàn nhạt như thể “trong nhà có thêm căn biệt thự cũng giống như mua thêm bịch snack”.

Nếu dân mạng livestream mà nghe được, chắc lại đồng thanh gào lên: “Tả Dữu phú bà!”

Nhưng Tả Dữu không hề để tâm, trong đầu cô chỉ có một câu của anh hai: “Ba mẹ đều ở trong rồi hả?” – Cô nhỏ giọng hỏi, ánh mắthi lo lắng.

Tả Dục Lẫm tưởng em sợ bị mắng, liền căn dặn: “Ừ, lần này em gây ra chuyện lớn thật, lát nữa nhớ phải ngoan ngoãn nhận lỗi, nghe chưa?”

Tả Dữu thầm trợn mắt trong lòng — chuyện nhỏ xíu thôi mà, cần gì “kinh thiên động địa” đến mức đó?

Ngoài miệng vẫn dạ ngoan một tiếng.

Anh nhờ người hầu chuyển đồ trong xe vào nhà, rồi cùng em gái bước vào.

Vừa vào cửa, liền nghe giọng ông Tả nghiêm nghị vang lên: “Lát nữa con bé quay về, ai cũng không được bênh nó!

Lần này gây chuyện lớn như vậy, không dạy dỗ cho ra trò thì lần sau nó lại bày ra chuyện lớn hơn!”

Trước mặt ông là anh cả Tả Dục Thăng và anh ba Tả Dục Kiệt – cả hai mặt nghiêm như phán quan, gật đầu lia lịa, vẻ mặt “ba nói gì tụi con cũng đồng tình”.

Bên cạnh, mẹ Tả nhìn cảnh tượng đó chỉ biết cười lạnh: “Mấy anh mà giỏi thì nói đến làm được đi, đừng đến lúc tôi la nó thì lại chạy ra bênh.”

Ông Tả nghe thế liếc mắt ra hiệu với hai con trai, cả ba người cùng… hơi chột dạ.

Ông lập tức đằng hắng, nghiêm túc nói: “Lần này chúng ta nhất định giữ lập trường, không nhân nhượng!”

Anh cả gật đầu phụ họa, anh ba còn thêm lời: “Không sai! Phải để Tả Dữu hiểu rõ mức độ nghiêm trọng, phải dạy dỗ thật nghiêm —”

Chưa dứt lời, giọng Tả Dữu từ cửa vọng vào: “Anh ba muốn dạy dỗ ai cơ?”

Tả Dục Kiệt lập tức hóa đá, quay phắt về phía cửa – Tả Dữu đang nghiêng đầu nhìn anh với vẻ tò mò ngây thơ.

Anh im bặt.

Mẹ Tả nhìn cảnh đó, lập tức cười như được mùa: “Anh ba con bảo muốn giáo huấn —”

“A! Con chợt nhớ ra còn bài hát chưa viết xong, mai phải nộp rồi! Con lên phòng trước đây!!”

Vừa dứt lời, anh đã nhấc chân chạy thẳng lên lầu, bỏ trốn với tốc độ ánh sáng.

Mẹ Tả hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường.

Biết ngay mà.

Bà quay lại nhìn về phía ba Tả, lạnh mặt thúc giục: “Lão Tả, ông về rồi đúng không? Không phải ông nói sẽ dạy dỗ con bé cho đàng hoàng à—”

“Ấy ấy, con trai, chẳng phải con nói có một đề án không chắc chắn, muốn bàn với ba một chút sao? Đang rảnh nè, chúng ta lên thư phòng xem lại nhé.”

Ba Tả vừa nói vừa định kéo con trai cả Tả Dục Thăng lên lầu cùng.

Tả Dục Thăng nghiêm mặt gật đầu phối hợp: “Đúng rồi, chuyện này gấp lắm, cần xử lý trước. Ba, mình lên thôi.”

Thế là hai cha con quay người tính chuồn lẹ.

Mẹ Tả nhìn hai người đàn ông miệng thì hùng hổ, ai ngờ Tả Dữu vừa ló mặt về thì chẳng ai dám dạy nổi một câu, tức quá đập bàn cái rầm: “Đứng lại hết cho tôi!”

Ba Tả và Tả Dục Thăng lập tức khựng lại, liếc nhau, đều thấy ánh mắt “toang rồi” của đối phương.

Mẹ Tả lạnh mặt nhìn sang con trai thứ – Tả Dục Lẫm – gọi to: “Dục Lẫm, lên gọi thằng ba xuống đây cho mẹ!”

Tả Dục Lẫm nhìn Tả Dữu một cái, ánh mắt vừa bất lực vừa thương hại, rồi lặng lẽ lên lầu gọi em.

Một phút sau, cả nhà họ Tả đã tụ đủ dưới phòng khách.

Ba Tả và ba đứa con trai đứng thành một hàng, mẹ Tả đứng trước, chống nạnh bắt đầu từng bước chất vấn: “Hồi nãy ai cũng mạnh miệng, nói phải dạy dỗ cho tử tế, giờ nó về rồi lại không ai nỡ nặng lời một câu.

Sao, sĩ diện đâu?

Bỏ hết rồi à?”

Chửi xong mấy ông đàn ông trong nhà, bà quay sang nhìn Tả Dữu đang cúi đầu làm bộ ngoan hiền: “Tả Dữu, chìa tay ra!”

Tả Dữu sững người. Cảm giác sợ hãi quen thuộc ùa về.

Ở kiếp trước, mỗi lần cô làm sai chuyện gì, mẹ cũng đều bắt cô chìa tay để đánh.

Nhưng giờ cô lớn tướng rồi, bắt chìa tay ra đánh thì mất mặt chết đi được.

Cô bắt đầu lùi lùi, còn cố tình đá nhẹ vào ba Tả, ra hiệu cầu cứu.

Ba Tả nhận được tín hiệu cầu cứu, dù hơi ngại cũng đành gượng cười nói: “Khụ khụ… mẹ nó à, con bé biết sai rồi. Hay là… lần này tha cho nó đi?”

Anh cả Tả Dục Thăng cũng phụ họa: “Mẹ ơi, đánh rồi nó đau một lát lại quên. Chi bằng đổi cách dạy, có khi hiệu quả hơn.”

Anh ba Tả Dục Kiệt chần chừ giơ tay: “Mẹ, hay mẹ đánh con đi. Da con dày, thịt con nhiều…”

Mẹ Tả suýt tức điên với mấy người này.

Bà biết ngay là không trông cậy gì được, nói thì ai cũng nghiêm túc, đến lúc thật sự ra tay thì người này chen người kia cản.

Làm như bà là mẹ kế độc ác không bằng!

Cuối cùng, mẹ Tả tức quá ngồi phịch xuống sofa: “Tôi mặc kệ!

Sau này con bé muốn sao thì sao, mấy người cứ tiếp tục nuông chiều nó đi!

Để rồi lần sau nó lại tay không xông lên giành dao, đến lúc bị thương thì đừng có tới than với tôi!”

Nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng, mấy người đàn ông trong nhà im bặt.

So với chuyện bị ăn mấy roi vào tay, thì có lẽ bị mẹ mắng một trận để chừa vẫn là nhẹ hơn.

Thấy không ai chịu cứu mình, Tả Dữu đành tự cứu lấy thân.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »