[ Kênh Lam Tinh ]
"Khó quá! Mấy ngày rồi cấp độ không nhúc nhích gì."
"Còn không phải sao, Mê Vụ sơn mạch tệ quá, sương mù che khuất tầm nhìn, điểm cày quái lại ít. Lần trước vất vả lắm mới tìm được chỗ ngon, ai dè bị người ta cướp!"
"Cướp? Người mình cướp người mình?"
"Còn lạ gì! Văn minh Lam Tinh có đại lão Lâm Hữu Ngư với Cố tiên sinh chống lưng, ai dám xâm lược? Chỉ có ta đi xâm lược nơi khác thôi. Mấy cái văn minh ngoài hành tinh quanh đây bị diệt sạch rồi, giờ chỉ còn người mình đánh nhau."
"Ối trời ơi! Tính tôi nóng, người ta cướp thì mình cướp lại chứ!”
"0(╥﹏╥) 0 Đánh không lại!"
"Thế thì chịu, đồ ăn là cái tội."
"ε=ε=ε=(#д)ノ "
"Hình như liên minh mình dạo này có thêm mấy cái công hội?"
"Ừ, đúng là có, lần trước tôi gặp rồi, nghe bảo tiêu chuẩn tuyển người gắt lắm."
"Ông anh tôi là thành viên chính thức của công hội Chư Thần, nghe ổng kể hội đấy chỉ nhận S+ S thôi, thấp hơn là không thèm."
"Gì cơ? S+ S là mức tối thiểu á? Đùa à... Cả liên minh Lam Tinh có bao nhiêu người kiểu đấy?"
"Vô lý? Thế thì tuyển kiểu gì?"
"S+ S á? Chắc chúng nó điên rồi!"
"Ha ha! Đừng tưởng bở, riêng công hội Chư Thần của ông anh tôi đã hơn trăm người rồi, mà kiểu công hội như thế chắc phải có năm sáu cái."
"Ủa... Mạnh lên mà không rủ?"
"Nghĩ kỹ thì từ lúc rời đảo tân thủ cũng hơn tháng rồi, nhiều người mạnh lên nhiều."
"Nhưng giờ toàn nói chuyện thiên phú thôi mà? Chẳng lẽ thiên phú còn nâng cấp được?"
"Biết gì đâu, có cái thẻ nâng cấp thiên phú, bán ở cửa hàng doanh địa, mà giá thì cắt cổ!"
"Cửa hàng doanh địa... Chỗ đấy đắt lòi, tôi vào nhìn một lần rồi thôi."
"Đúng đấy, chiến tệ khó kiếm, dân đen như mình làm gì có. Cửa hàng doanh địa lại không nhận tiền khác, tôi còn định lấy kim tệ vào ngó nghiêng xem sao, ai thèm để ý."
"Ông anh trên lầu đùa à? Tôi còn nghi kim tệ của ông ở đâu ra ấy."
"Muốn chiến tệ thì đem đồ đi đổi ở cửa hàng doanh địa chứ sao?"
"Ha ha! Đồ dưới cấp Truyền Kỳ nó không thèm nhận, tôi còn mặc nguyên bộ cam lè đây này, lấy đâu ra đồ Truyền Kỳ cho nó?"
"Khó khăn quá, dân đen như mình sống sót đã là cố hết sức rồi!”
"Sống sót là may rồi, nhìn số người online kìa, hơn tháng trước vừa đến Mê Vụ sơn mạch còn hơn 2,7 tỷ, giờ kiếm được 1,5 tỷ đã khó!"
"Hơn tháng, chết gần nửa rồi."
"Thôi đừng ủ rũ nữa, ai có điểm cày quái ngon chia sẻ đi? Tôi cấp 155 rồi, muốn xem cảnh giới 200 trông thế nào."
"Không có, biến, cút!"
_ _ _
Sau hơn một tháng phát triển, liên minh nhân loại Lam Tinh xem như đã đặt chân vững chắc ở Mê Vụ sơn mạch.
Thành viên thường của liên minh cơ bản đều lên được cấp 100 trở lên.
Cấp 140 là thuộc hàng chót.
Đa số ở khoảng 150-160.
Đương nhiên!
Một số thành viên tinh anh, thiên phú tốt, tư chất anh hùng cao, thì đã lên tới cấp 200 trở lên.
Thậm chí có người đạt hơn cấp 400.
Nhưng số này rất ít.
Thuộc nhóm ít ỏi đứng trên đỉnh kim tự tháp của liên minh.
Mấy công hội mà mọi người bàn tán trên kênh cũng do những người có thực lực thật sự lập ra.
Cấp độ cơ bản đều trên 400, thực lực đạt tới tam giai!
Kiểu người này trong liên minh không nhiều.
Chắc chỉ mười mấy người.
Hỏi vì sao lập công hội à?
Nói thẳng ra là liên minh hết bóng ngoại xâm, bắt đầu tranh giành quyền lực.
Đúng là căn bệnh của mọi giống loài có trí tuệ nhỉ?
Thích nội chiến.
Có giặc ngoài thì đoàn kết chống giặc.
Hết hết giặc ngoài, hoặc chỉ cần vài ngày yên ổn là lại ngứa ngáy đấm nhau ngay.
Lục Chí Huy cũng nói chuyện này với Lâm Hữu Ngư rồi.
Nhưng Lâm Hữu Ngư không muốn nhúng tay, để họ tự giải quyết.
Thế là Lục Chí Huy quay ra kéo người lập công hội Thiên Đình.
Trong mấy công hội hiện tại, Thiên Đình mạnh nhất, chiếm nhiều điểm cày quái và tài nguyên nhất.
Điểm cày quái là mấy khu vực đặc biệt trong Mê Vụ sơn mạch, liên minh mới phát hiện ra nửa tháng trước.
Quái vật ở đó sẽ định kỳ hồi sinh.
Nhanh thì một đêm, chậm thì hai ba ngày.
Vì thế, người chơi liên minh đang cần tăng cấp và thực lực rất cần mấy điểm cày quái kiểu này để nhanh chóng lên cấp.
Dù sao...
Môi trường Mê Vụ sơn mạch không hợp để thăm dò diện rộng.
Sơ sẩy là lạc trong sương mù ngay.
Còn gặp phải quái vật bất ngờ tấn công.
Có điểm cày quái cố định thì không cần chạy đôn chạy đáo, cứ canh ở đấy thôi.
Nên điểm cày quái cấp cao là mục tiêu tranh giành của các công hội!
Thực ra đây cũng là lý do các công hội ra đời.
Kéo càng nhiều người mạnh, chiếm càng nhiều tài nguyên.
Chiếm càng nhiều tài nguyên, lại càng dễ hút người mạnh hơn, tạo thành vòng tuần hoàn tốt.
Nhưng mình chiếm nhiều thì người khác lại ít đi.
Nên mấy công hội dạo này cũng đánh nhau vài trận, may là còn kiềm chế, chưa ai chết.
Chỉ là mầm mống thù hận đã âm thầm gieo rồi.
Không biết ngày nào sẽ nảy mầm.
Hai giờ chiều.
Cố Thiếu Thương vừa từ tháp thiên phú về.
Trong doanh địa không có ai, ngay cả Navia, con bé hay ngồi lờ đờ trong doanh địa câu cá cũng đi đâu mất.
"Sao đi hết thế này?"
Cố Thiếu Thương lần đầu gặp cảnh này, bèn dùng thần niệm quét một vòng, nhanh chóng tìm thấy vị trí của Lâm Hữu Ngư và mọi người.
Vụt...
Cố Thiếu Thương biến mất trong nháy mắt.
Lần nữa xuất hiện, anh đã đến một không gian khổng lồ dưới lòng đất.
Vừa đến nơi, một bóng đen đã lao vào tấn công anh.
"Cái giống gì đây?"
Cố Thiếu Thương nghiêng người tránh, rồi nhìn bóng đen tấn công mình.
Đó là một đám quái vật lùn tịt.
Da đen sì, mỏ nhọn, tai vểnh, mũi to chiếm gần nửa khuôn mặt, đôi mắt nhỏ tròn xoe, ánh lục bốc lên trong mắt.