Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5716 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Có lẽ vì Tả Dữu lúc nào cũng bình tĩnh, tự nhiên trước mặt anh, nên khiến Ôn Cảnh Hinh quên mất rằng — với cô, mình cũng có thể đặc biệt hơn những người đàn ông khác.

Thậm chí hắn còn bắt đầu nghi ngờ khuôn mặt của chính mình – cái khuôn mặt từng được khen là "có sức hút không thể chối từ" – liệu có phải đang mất dần sức hấp dẫn.

Nhưng cũng may…

Dựa vào phản ứng vừa rồi của Tả Dữu, có vẻ sức hút của hắn vẫn chưa đến mức hoàn toàn biến mất.

Chỉ là… Tả Dữu thật sự chậm hiểu hơn hắn tưởng nhiều.

Ôn Cảnh Hinh bất lực lắc đầu.

Từ phản ứng lúng túng lúc nãy của Tả Dữu, anh gần như chắc chắn cô chưa từng có trải nghiệm yêu đương nào đáng kể.

Vậy thì càng không thể nóng vội được.

Dù sao thì… muốn nấu chè bưởi ngon, cũng phải dùng lửa nhỏ ninh từ từ mới ra được nước chè thơm ngọt.

Cùng lúc đó, ở trong khu nhà nhỏ, vì chuyện của Hoắc Uyển Uyển hôm qua mà cả đêm Lan Thanh Vũ gần như không ngủ được.

Tuy lúc đầu Hoắc Uyển Uyển chỉ gọi vài câu rồi quay về phòng mình, trông như thể đã bỏ cuộc…

Nhưng Lan Thanh Vũ không dám lơ là.

Cô lo Hoắc Uyển Uyển chỉ tạm thời từ bỏ, thực ra trong lòng vẫn âm thầm tính toán gây chuyện.

Hoặc có khi cô ta vì giận quá, lại lên mạng bịa chuyện linh tinh.

Thế nên cả đêm qua, một mặt Lan Thanh Vũ phải căng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, xem Hoắc Uyển Uyển có định mò sang tìm mình không.

Mặt khác, cô không ngừng lướt mạng, xem có tin tức gì mới, sợ Hoắc Uyển Uyển lôi cả cô vào drama.

Cứ căng mắt nhìn suốt đêm như vậy cho đến sáng, khi đạo diễn cho người đến gọi Hoắc Uyển Uyển rời khỏi chương trình, Lan Thanh Vũ mới tạm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng thức trắng cả đêm, cho dù có dùng lớp makeup khéo đến đâu thì cũng không che được mấy tia máu trong mắt.

Đứng bên cạnh, Lăng Tiêu nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, không nhịn được lo lắng hỏi: “Thanh Vũ, em không ngủ được hả?

Nhìn em không khỏe chút nào.

Hay em nghỉ thêm một lát đi, để anh làm nhiệm vụ một mình.”

Lan Thanh Vũ nghe vậy liền cố gắng tươi cười: “Không sao đâu, em chỉ hơi mất ngủ chút thôi, không nghiêm trọng lắm. Nhiệm vụ thì cứ cùng nhau làm đi.”

Sau vụ hôm trước Lăng Tiêu làm rơi thóc xuống nước, cô thật sự không yên tâm để anh đi làm một mình.

Nếu lại có chuyện gì mất mặt, lỡ liên lụy khiến cô không được ăn cơm nữa thì phiền toái to!

Thấy cô như vậy mà vẫn muốn tiếp tục làm nhiệm vụ, dáng vẻ kiên cường này khiến Lăng Tiêu càng thấy khó chịu trong lòng.

Thậm chí, anh bắt đầu nghĩ: Nếu được làm nhiệm vụ giống như Tả Dữu với Ôn Cảnh Hinh thì tốt biết mấy.

Hai người đó còn được che ô to đùng đi loanh quanh, không quay cảnh làm việc thì thôi, nhưng Lăng Tiêu cũng có thể tưởng tượng họ chắc chắn đang vừa hóng mát vừa trò chuyện vui vẻ dưới ô.

Nắng không tới, gió mát mẻ, còn chẳng cần đi lại nhiều.

Làm nhiệm vụ nhàn hạ vậy, sao lại không tới lượt mình và Thanh Vũ?

Nếu là anh với Thanh Vũ được làm nhiệm vụ đó, anh nhất định để Thanh Vũ nghỉ ngơi dưới ô, thậm chí tranh thủ chợp mắt một chút.

Ai lại để cô theo anh ra đồng, đội nắng chang chang mà làm việc cơ chứ?

Nghĩ tới đây, Lăng Tiêu lại càng cảm thấy mình vô dụng, ít nhất là trong việc "đối xử tốt với Thanh Vũ", anh thực sự chưa làm đủ.

Khi Lan Thanh Vũ định quay về phòng lấy đồ, Lăng Tiêu do dự một hồi lâu, cuối cùng sự thương xót dành cho cô vẫn chiếm thế thượng phong.

Anh đi thẳng đến chỗ đạo diễn, nói: “Đạo diễn, cho em hỏi bọn em có thể đổi nhiệm vụ không ạ?”

Đạo diễn trợn tròn mắt.

Nhìn trời một cái, rồi lại nhìn Lăng Tiêu, suýt thì buột miệng nói: Cậu tưởng đây là đêm giao thừa nhà cậu mở đại tiệc chắc? Giữa ban ngày ban mặt lại mơ mộng cái gì vậy?!

Ông thật sự hết kiên nhẫn với Lăng Tiêu rồi.

Tên này ngày nào cũng đối nghịch với ông.

Nếu không phải vừa đuổi Hoắc Uyển Uyển, khách mời còn chưa đủ, ông đã tiễn luôn Lăng Tiêu đi cho rồi!

“Cậu lại sao nữa?” – đạo diễn cố nặn ra chút kiên nhẫn cuối cùng để hỏi.

Lăng Tiêu giải thích: “Thanh Vũ cả đêm không ngủ, em thấy nếu cứ để cô ấy làm việc ngoài đồng thế này sẽ có vấn đề.

Nên em muốn hỏi, liệu có thể đổi nhiệm vụ với nhóm khác không?

Không thì cũng chỉ cần đổi nhiệm vụ của Thanh Vũ với một bạn nữ khách mời khác là được, em vẫn tiếp tục làm.”

Đạo diễn trừng to mắt nhìn anh, vài giây cũng không nói gì.

Nếu không phải có camera đang quay, ông đã đập quyển notebook vào đầu Lăng Tiêu rồi mắng cho một trận: Chương trình này là nhà cậu mở chắc? Muốn gì được nấy à?!

Chưa kể chuyện Thanh Vũ không ngủ là việc riêng của cô ấy, sao lại đổ lên đầu ban tổ chức hay khách mời khác?

Biết rõ hôm sau phải đi làm mà còn không chịu ngủ, trách ai được?

Tự chuốc lấy thì tự chịu thôi!

Ban tổ chức không có nghĩa vụ đổi nhiệm vụ vì cô ấy!

“Không được, không đúng quy định. Mấy chuyện của hai người thì tự giải quyết với nhau. Các khách mời khác không có trách nhiệm phải chiều theo.”

Nghe đạo diễn từ chối thẳng thừng không chút nể nang, mặt Lăng Tiêu đỏ lên vì xấu hổ, cũng có chút bực bội.

Rõ ràng anh đã rất lịch sự và lễ phép, vậy mà vẫn bị từ chối thẳng mặt.

Chẳng lẽ đạo diễn còn đang để bụng mấy chuyện trước đó nên cố tình nhằm vào anh?

Nghĩ tới đây, Lăng Tiêu chỉ cảm thấy đạo diễn đúng là hẹp hòi.

Thôi! Không giúp thì thôi! Đợi đến ngày tôi nổi tiếng, ông sẽ phải trả giá vì hôm nay khinh thường tôi!

Anh không nói thêm gì nữa, chỉ siết chặt mặt, giận dữ quay người bỏ đi.

Đạo diễn dĩ nhiên nhìn ra biểu cảm đó.

Nhưng thay vì giận, ông chỉ thấy buồn cười.

Lăng Tiêu mà không sửa cái tính này, không tới hai năm nữa sẽ biến mất khỏi làng giải trí.

À mà cũng không hẳn biến mất.

Có khi vẫn thấy tên cậu ta… trên bảng đen của mấy tạp chí giải trí!

Khán giả xem livestream cũng chứng kiến toàn bộ cảnh Lăng Tiêu và đạo diễn trao đổi.

Nhìn thấy gương mặt khó chịu của Lăng Tiêu khi quay lưng bỏ đi, nhiều người không nhịn được bình luận: 【 Lăng Tiêu rốt cuộc là sao vậy trời?

Làm như chuyện đòi đổi nhiệm vụ là điều hiển nhiên lắm ấy, bị từ chối cái là mặt sầm như ai bắt nạt vậy. 】 【 Đúng rồi, đạo diễn là ba cậu ta chắc?

Mà có vẻ cậu ta ngày thường được chiều quá nên quen, tưởng ai cũng phải xoay quanh mình à.

Cười xỉu. 】 【 Thần tượng kiểu gì mà fans tung hô tới trời, nâng như trứng hứng như hoa, đến mức cậu ta không còn biết bản thân là ai nữa.

Fans như vậy tôi chịu không nổi luôn. 】 【 À mà nhắc tới fans, hôm nay lạ ghê ha?

Không thấy fans nào ra bảo vệ “anh nhà” hết trơn vậy? 】 Dân mạng xem livestream bắt đầu bàn tán xôn xao.

Bình thường chỉ cần bọn họ vừa nhắc đến Lăng Tiêu trong bình luận — cho dù là góp ý trung lập hay có chút tiêu cực — fan của anh ta lập tức nhảy vào như thể ngửi thấy mùi máu, ùa ra cãi tay đôi với người xem, bảo vệ “anh nhà” tới cùng.

Chỉ cần không phải lời khen, thì đối với fan Lăng Tiêu, đó là anti.

Thế là các bạn fan lại kéo nhau mắng, không cho ai được chê bai “anh mình”.

Vì vậy ấn tượng của phần lớn khán giả về fan Lăng Tiêu thật sự không tốt chút nào.

Nhưng hôm nay lạ thật, mọi người bàn luận Lăng Tiêu suốt, mà chẳng thấy một bóng fan nào lên tiếng.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Lý do fan không ra mặt bênh vực Lăng Tiêu như mọi khi, thật ra chỉ có một: họ bắt đầu thất vọng, thấy anh quá xa lạ, không còn là “anh nhà” trong lòng họ nữa.

Hôm qua, khi Lăng Tiêu dũng cảm lên tiếng giữa làn sóng chỉ trích để bênh vực Lan Thanh Vũ, nhiều fan đã cảm thấy khó hiểu, thậm chí không thể tin nổi.

Dù vậy, vì muốn bảo vệ anh, họ vẫn lên Weibo khẩu chiến cùng anti-fan.

Fan nghĩ rằng sau lần sóng gió này, Lăng Tiêu sẽ hiểu tấm lòng của họ, sẽ biết giữ khoảng cách với Lan Thanh Vũ, không để dính đến cô ấy thêm lần nào nữa.

Ai ngờ từ hôm qua đến tận sáng nay, không những Lăng Tiêu không ra mặt trong fanclub, mà đến cả quản lý của anh cũng không hề có động tĩnh.

Trước đây, mỗi lần Lăng Tiêu bị kéo vào scandal hay dính phốt nào đó làm ảnh hưởng đến hình ảnh, fan đều dẹp mọi chuyện cá nhân sang một bên, tập trung toàn lực để “chiến đấu” vì anh.

Cũng nhờ sự nỗ lực của họ mà mỗi lần Lăng Tiêu đều vượt qua khó khăn an toàn.

Lăng Tiêu hiểu điều đó, nên sau mỗi sự kiện, anh đều gửi lời cảm ơn đến fanclub, khiến fan cảm thấy bao nhiêu vất vả của mình đều đáng giá.

Nhưng lần này khác.

“Trận chiến” Weibo hôm qua hoàn toàn do chính tay Lăng Tiêu tự phát động — không phải người khác bày trò bôi xấu hay chơi xấu sau lưng.

Fan vì tin tưởng anh nên mới đứng về phía anh, bênh vực anh hết mình.

Càng vì như thế, họ càng mong chờ được Lăng Tiêu công nhận và cảm ơn.

Nhưng tiếc là… từ đầu đến cuối, anh ấy không xuất hiện.

Chuyện này khiến fan hụt hẫng.

Cảm giác bản thân bỏ công bỏ sức vì anh, mà anh chẳng hề để tâm.

Tạm thời còn có thể giải thích là do Lăng Tiêu đang bận quay show không kịp phản hồi.

Nhưng quản lý của anh thì sao?

Không phải đang đi quay show, chắc chắn đã thấy những gì xảy ra trên mạng.

Bình thường chỉ cần có chuyện gì là quản lý sẽ chỉ đạo họ đi đăng bài, dọn bình luận, tăng tương tác truyền thông, vậy mà lần này lại hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Fan mệt mỏi thật sự.

Cảm giác như họ chỉ là con tốt trong tay Lăng Tiêu và quản lý — lúc cần thì gọi tới, lúc không cần thì quăng sang một bên.

Đã vậy, sáng sớm hôm nay họ còn thấy Lăng Tiêu vì muốn Lan Thanh Vũ nghỉ ngơi mà chủ động xin đạo diễn đổi nhiệm vụ?

Anh ta rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?

Tại sao có thể thản nhiên làm vậy?

Ngay cả fan trung thành nhất cũng bắt đầu hoài nghi.

Và nguyên nhân… lại là vì Lan Thanh Vũ.

Không lẽ Lăng Tiêu thật sự thích cô ấy?

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »