Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5604 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Lần này, giọng cô nghiêm túc hơn hẳn, như muốn dội gáo nước lạnh vào anh, ép anh tỉnh khỏi giấc mộng ngọt ngào hão huyền.

“Lăng Tiêu, em thật sự không muốn mọi chuyện bị làm quá lên, nhưng em không thích anh.

Mọi thứ đều do anh tự hiểu lầm.

Em chỉ xem anh là bạn thôi.

Anh đừng nghĩ nhiều nữa.

Nếu anh cứ khăng khăng theo hướng đó, thì em thấy... ngay cả làm bạn với nhau cũng không được đâu...”

Nói rồi, gương mặt Lan Thanh Vũ hiện lên vẻ buồn bã và tiếc nuối, như thể cũng không nỡ mất đi tình bạn này.

Bạn bè?!

Lăng Tiêu đứng chết lặng ngoài cửa, không tin nổi vào tai mình.

Nghe những lời đó, máu trong người anh như đông lại trong khoảnh khắc.

【Ủa là sao?

Kịch bản lại đảo chiều nữa hả?

Lăng Tiêu với Lan Thanh Vũ vẫn là bạn bè á?】 【Không phải, cậu nghe kỹ đi! Ý của Lan Thanh Vũ là Lăng Tiêu tự tưởng bở, hiểu nhầm mối quan hệ giữa họ chứ gì nữa?】 【Ui trời, nếu mà vậy thật thì tôi thay Lăng Tiêu xấu hổ giùm luôn.】 【Cô ta nói gì các người cũng tin à?

Vậy cô ta bảo trái đất là hình vuông chắc các người cũng tin? Ảnh chụp rành rành ra đó, trừ phi Lan Thanh Vũ phân tích được từng pixel trong ảnh thì ai biết được có phải cô ta thấy Lăng Tiêu không còn giá trị nên mới đá gấp không!】 【Ý bạn là Lan Thanh Vũ ngay từ đầu đã lợi dụng Lăng Tiêu?

Lăng Tiêu đâu có khờ tới mức đó, mấy cái chuyện như vậy mà cũng không nhìn ra được thì đúng là...】 【Thật giả lẫn lộn, ai mà biết được.

Nhưng mà tôi vẫn mong hai người họ đến với nhau, dù gì Lăng Tiêu đối xử với Lan Thanh Vũ cũng rất tốt.】 “Thanh Vũ, em đang đùa đúng không?”

Ngoài cửa, Lăng Tiêu vừa bàng hoàng xong thì lập tức gượng cười, tiếp tục gõ cửa.

“Em mở cửa đi, mình ra ngoài nói chuyện một chút được không? Anh biết chắc là em bị dọa rồi, nhưng không sao, có anh ở đây, anh nhất định sẽ bảo vệ em!”

Ngoài cửa, Lăng Tiêu còn đang tự tìm lý do giúp Lan Thanh Vũ, cứ nghĩ cô bị dọa nên mới luống cuống mà nói năng không rõ ràng.

Nhưng Lan Thanh Vũ vẫn im lặng, không đáp.

Lúc này, các khách mời còn lại cũng vừa làm nhiệm vụ buổi sáng xong, lần lượt quay về.

Vẫn là Tả Dữu và Ôn Cảnh Hinh về đầu tiên như mọi khi.

Tả Dữu che dù cho Ôn Cảnh Hinh, nguyên buổi sáng hai người họ gần như chẳng đổ giọt mồ hôi nào – khá nhàn nhã.

Tả Dữu thì đến mồ hôi cũng không chảy một giọt.

Vì lý do đó mà mỗi lần nhìn Ôn Cảnh Hinh, cô đều cảm thấy anh như đang tỏa ra ánh hào quang trí tuệ.

“Để em cất dù cho!”

Cô nhiệt tình đỡ lấy chiếc dù lớn trong tay Ôn Cảnh Hinh, ôm lấy rồi chạy vào phòng.

Ôn Cảnh Hinh còn chưa kịp dặn “em cẩn thận chút”, đã thấy Tả Dữu ôm cái dù nặng trịch ấy chạy đi như bay.

Ôn Cảnh Hinh: “…”

Anh lặng lẽ nuốt lại mấy lời định nói, đồng thời nhìn bàn tay mình, bắt đầu nghi ngờ bản thân.

Hay là... rảnh rỗi thì nên đi đăng ký tập gym nhỉ?

Bên này, Tả Dữu vừa ôm dù đi vào cửa thì đã thấy Lăng Tiêu đứng ngây ra như tượng trước phòng Lan Thanh Vũ, mặt mày nghiêm túc như đang chịu phạt, không khỏi nhíu mày, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Gì đây? Cặp đôi mới cãi nhau à?

Tuy hơi tò mò, nhưng Tả Dữu vẫn không nhiều chuyện.

Cô chẳng muốn dính líu gì đến Lăng Tiêu hay Lan Thanh Vũ cả.

Cô cất dù xong còn tiện thay quần áo.

Nhưng không ngờ khi bước ra thì Lăng Tiêu vẫn đứng nguyên tư thế cũ, không nhúc nhích chút nào.

Càng nhìn, Tả Dữu càng thấy khó hiểu.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài — rõ ràng đâu có mưa đâu?

Vậy Lăng Tiêu đang bày trò “chung tình dưới mưa” kiểu phim thần tượng nào vậy?

“Bưởi, hai người lại là nhóm về đầu nữa kìa!”

Ở cổng sân nhỏ, Lưu Duyệt và Bạch Dữ An cũng vừa về đến.

Thấy Ôn Cảnh Hinh đang ngồi dưới chòi nghỉ, Lưu Duyệt lập tức đoán ra Tả Dữu chắc cũng đã quay lại.

Cô gọi lớn về phía phòng Tả Dữu, lập tức thấy Tả Dữu hớn hở chạy ra như ong mật thấy hoa, vứt ngay chuyện Lăng Tiêu đứng đực ngoài kia ra sau đầu.

“Cực khổ rồi! Mình đi lấy nước cho cậu nhé!”

Dù bản thân chẳng mệt mỏi gì, thấy Lưu Duyệt đầu đầy mồ hôi, cô liền hóa thân thành ong chăm chỉ đi rót nước.

Lưu Duyệt cảm động đón lấy ly nước Tả Dữu đưa, trong lòng có chút xúc động và bất ngờ.

Biết hoàn cảnh nhà Tả Dữu rồi, mỗi lần nhìn cô là lại có cảm giác toàn thân toát ra hào quang "Thần Tài".

Nhưng mà cũng mừng, xem ra cô bạn này là người nhà giàu kiểu dễ gần, không chảnh chọe.

Uống một ngụm nước xong, Lưu Duyệt kể lại chuyện kỳ lạ mình vừa thấy.

“À đúng rồi, lúc mình mới quay lại có thấy bên cổng làng hình như có một nhóm fan tới thăm đoàn? Không biết là tới thăm ai, chứ đạo diễn nói rõ là không cho fan vào cơ mà?”

“Fan á?” Mắt Tả Dữu sáng rỡ, không lẽ là fan của cô tới?

“Ừ, toàn là mấy cô gái trẻ. Mình đoán chắc là fan Lăng Tiêu thôi.” Lưu Duyệt hạ giọng nói.

Tả Dữu vừa nghe, hơi hụt hẫng.

Cô còn tưởng là mấy fan tinh mắt của mình cơ đấy.

Lưu Duyệt nghĩ nghĩ rồi nói thêm: “Cũng có thể là fan Trình Hạc.”

Tuy Trình Hạc hay độc miệng, nhưng cũng có không ít fan nữ trẻ.

Dù sao cũng không phải fan cô, nên Tả Dữu không mấy quan tâm.

Cô cùng Lưu Duyệt đi giao nhiệm vụ xong thì ngồi đợi tổ chương trình phát đồ dùng.

Nhưng điều khiến hai người ngạc nhiên là, nhân viên tổ tiết mục lại nói: “Mọi người đợi một chút nhé, trưa nay đạo diễn có chuyện cần thông báo, nên đồ dùng sẽ phát sau.”

Chuyện gì cần thông báo?

Tả Dữu và Lưu Duyệt liếc nhìn nhau, đều thấy tò mò.

Nhưng nhân viên đã nói vậy thì họ chỉ có thể ngồi đợi.

Hiện giờ chỉ còn Trình Hạc chưa quay lại, chắc đợi anh về là đạo diễn sẽ thông báo.

Sau khi ngồi xuống, Lưu Duyệt cũng để ý đến Lăng Tiêu vẫn đứng chết trân trước cửa phòng Lan Thanh Vũ, bèn khều vai Tả Dữu, dùng ánh mắthi thăm xem chuyện gì đang xảy ra.

Tả Dữu chống cằm, lười nhác đáp: “Chắc đang luyện tập diễn phim thần tượng gì đó.”

“Ủa, anh ta muốn đi đóng phim hả?”

Lưu Duyệt lẩm bẩm một câu, rồi âm thầm thề trong lòng: nếu biết Lăng Tiêu đóng phim gì, cô nhất định tránh xa bộ đó cho bằng được!

Còn Ôn Cảnh Hinh thì nghĩ nhiều hơn Tả Dữu và Lưu Duyệt một chút.

Tuy anh không quan tâm lắm đến tổ Lan Thanh Vũ – Lăng Tiêu, nhưng biểu hiện hiện tại của Lăng Tiêu thật sự quá bất thường.

Có thể vì cùng là đàn ông nên anh càng cảm nhận rõ hơn — cảm xúc Lăng Tiêu toát ra lúc này là thật.

Một loại bi thương sâu kín, không giống diễn.

Ôn Cảnh Hinh đặt một tay lên tách trà, ngón tay khẽ gõ nhẹ thành ly, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiêu ở xa.

Thật ra anh chẳng quan tâm giữa Lăng Tiêu và Lan Thanh Vũ đã xảy ra chuyện gì.

Điều anh để tâm là: liệu chuyện này có ảnh hưởng gì đến người khác hay không.

Ví dụ như Tả Dữu.

Chuyện lần trước Lăng Tiêu tới cửa phòng Tả Dữu, nói muốn làm bạn với cô, đến giờ Ôn Cảnh Hinh vẫn còn ghi nhớ.

Trước đó thì coi thường, chán ghét, phũ phàng... giờ lại nói muốn làm bạn?

Hắn tưởng mình quyến rũ đến mức muốn làm gì thì làm chắc?

Khoé miệng Ôn Cảnh Hinh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, đáy mắt hoàn toàn là sự cảnh giác.

Tóm lại, bất kể giữa Lăng Tiêu và Lan Thanh Vũ có chuyện gì, anh cũng không thể để Lăng Tiêu lại gần Tả Dữu — càng không thể để cô trở thành “phương án dự phòng”.

Ngay cả anh cũng phải từ tốn, từng chút một tiến lại gần người ấy…

Thì Lăng Tiêu lấy tư cách gì mà xuất hiện bên cạnh Tả Dữu?

“A! Tôi sắp kiệt sức rồi đây này!” – tiếng kêu than thảm thiết của Trình Hạc vọng ra từ sân sau, nghe mà mệt giùm.

Hôm nay Hoắc Uyển Uyển không có mặt, Trình Hạc tuy không đến mức phải một mình làm phần việc của hai người, nhưng vì không còn ai để đôi co trò chuyện, thời gian lén lút lười biếng của hắn cũng giảm mạnh.

Để không bị khán giả phát hiện ra mình đang “trốn việc công khai”, Trình Hạc đành phải im lặng làm việc chăm chỉ, làm và làm tiếp.

Không ngờ làm riết thì hắn phát hiện… sao mình lại có thể một mình hoàn thành công việc thường ngày của hai người?

Trình Hạc ngồi phịch xuống đất, hoảng hồn lẫn tiếc nuối, tự hỏi tại sao mình lại siêng quá vậy cơ chứ!

Hắn quyết định lát nữa giao nhiệm vụ xong sẽ bàn với đạo diễn một chút xem có thể gom việc ngày mai làm luôn trong hôm nay, rồi nghỉ bù một ngày.

Nhưng vừa mới về đến nơi, đạo diễn đã vỗ tay ra hiệu.

“Nếu mọi người đã có mặt đầy đủ, nghỉ ngơi một lát nhé, lát nữa tôi sẽ công bố một chuyện.”

Công bố chuyện gì vậy?

“Hở, còn chuyện gì nữa sao?” – Trình Hạc mù tịt nhìn quanh.

Lưu Duyệt và mọi người cũng lắc đầu, không ai biết gì.

Phía đạo diễn nói xong thì liếc mắt nhìn sang phía cửa phòng Lan Thanh Vũ – nơi Lăng Tiêu vẫn đang đứng đực mặt suốt mười phút đồng hồ!

Nếu để tin này lan ra, người ta không biết lại tưởng tổ chương trình đang “dùng hình phạt thể xác” với khách mời mất!

Đạo diễn nhịn không nổi, bước nhanh tới, nói với Lăng Tiêu: “Lăng Tiêu, cậu qua chòi nghỉ phía trước đợi đi. Tôi còn chuyện khác phải công bố.”

Nhưng Lăng Tiêu hoàn toàn phớt lờ, cứ đờ người đứng đó.

Trời ơi, nếu không phải đang ghi hình, đạo diễn thật sự muốn phang nguyên chiếc dép vào đầu Lăng Tiêu cho hả giận!

Thôi được, không đi thì không đi.

Gọi thẳng Lan Thanh Vũ ra chắc cũng ổn.

Dù gì đạo diễn cũng biết Lăng Tiêu đứng đấy vì bị tổn thương tình cảm, chẳng qua không chịu buông thôi.

“Lan Thanh Vũ, ba phút nữa tập hợp ở chòi nghỉ nhé, em chuẩn bị ra đi.”

Nói xong, đạo diễn cũng không định nán lại, chuyện mập mờ tình cảm thế này cứ để tụi nó tự giải quyết.

Trong phòng, Lan Thanh Vũ nghe thấy liền đáp “Em biết rồi”, rồi bình tĩnh sửa sang lại quần áo.

Ra đến cửa, cô hít một hồi thật sâu để dằn lại bực bội trong lòng.

Cô biết Lăng Tiêu vẫn đang đứng ngoài chờ mình, nhưng không hiểu sao, rõ ràng giữa hai người chỉ hơi mập mờ thôi mà, có đáng để anh ta đứng như tượng canh cửa vậy không?

Anh ta có biết hành vi này vừa ngốc vừa phiền không chứ?

Nhưng cho dù Lan Thanh Vũ có bực cỡ nào đi nữa, cô cũng biết mình không thể trốn tránh, phải ra đối mặt với anh ta.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »