Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5671 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Tả Dữu theo phản xạ chọn phòng gần nhà ăn nhất bên phải, lý do: gần đồ ăn, ăn nhanh hơn!

Nhưng vừa mới tới cửa phòng thì thấy bên trong có một chiếc vali đặt dưới đất.

Lập tức hiểu ra có người chiếm phòng trước rồi, Tả Dữu bước lùi ra sau, miệng xin lỗi: “Xin lỗi nha, tôi không biết trong này có người rồi.”

Từ bóng tối trong phòng bước ra một người — nở nụ cười dịu dàng nhìn Tả Dữu: “Không sao đâu.”

Là Lan Thanh Vũ.

Tả Dữu gật đầu chào lại, nhưng thực lòng chẳng muốn nhìn cái nụ cười giả tạo kia chút nào, quay lưng định đi tìm phòng khác.

Nhưng Lan Thanh Vũ lại đột ngột gọi cô lại…

“Tả Dữu, chờ đã!”

Tả Dữu sững người, ánh mắt khó hiểu nhìn cô ta.

Giữa cô và Lan Thanh Vũ cũng chẳng thân thiết đến mức có chuyện gì để nói riêng cả.

Nhưng Lan Thanh Vũ lại chẳng thèm để ý ánh mắt cảnh cáo của cô, đi tới với gương mặt đầy áy náy.

“Kỳ trước tụi mình hiểu lầm nhau nhiều quá. Bây giờ chương trình quay kỳ mới rồi, hay là mình bắt tay giảng hòa, làm lại từ đầu được không?”

Khi nói câu đó, ánh mắt Lan Thanh Vũ rất khéo léo liếc về phía chiếc camera đặt trong phòng.

Góc máy kia vừa đúng có thể bắt trọn biểu cảm của Tả Dữu.

Vì có máy quay ở đó, Lan Thanh Vũ chắc mẩm Tả Dữu sẽ không dám từ chối lời đề nghị làm hòa của cô ta.

Bằng không, dân mạng sẽ chửi cô xối xả cho xem.

Chửi vì chuyện gì ư?

Đương nhiên là vì Tả Dữu nhỏ nhen, dễ nổi cáu, khó ưa.

Mặc dù hiện tại hình ảnh của Tả Dữu trên mạng đã đỡ hơn trước, nhưng nếu bây giờ cô vẫn còn kiêu căng kiểu đó, chắc chắn sẽ lại bị ghét bỏ.

Vì thế, ngay sau khi nói xong lời kia, Lan Thanh Vũ chỉ còn chờ Tả Dữu gật đầu miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng cô ta không ngờ là Tả Dữu nghe xong thì lại nhìn cô ta như đang nghe chuyện nực cười lắm, ánh mắt kiểu: “Cô đang đùa tôi đấy à?”

Lan Thanh Vũ đứng hình.

Ngay sau đó, Tả Dữu bật cười nhẹ, rồi mở miệng.

“Lan Thanh Vũ, cô quên tôi đã từng nói gì với cô à?

Giữa chúng ta chỉ là nước sông không phạm nước giếng, miễn cưỡng cùng xuất hiện trong một chương trình thôi, cô lại còn muốn hòa giải gì nữa?

Cô muốn hóa giải là chuyện của cô, tôi thì không có hứng.”

Tả Dữu hoàn toàn không để tâm tới cái camera trong phòng.

“Dù sao nếu cô không chọc vào tôi, tôi cũng chẳng rảnh dây dưa với cô.

Nhưng nếu cô lại giở cái giọng trịch thượng, tỏ vẻ thân thiết giả tạo để khiến tôi ghê tởm thì… tôi cũng không chắc đôi tay này có còn nhịn được không nữa.”

Vừa nói, Tả Dữu vừa nhấc hành lý lên, cố tình cho Lan Thanh Vũ thấy rõ sức lực của mình.

Muốn dùng một câu "chỉ là hiểu lầm" để xóa sạch mọi chuyện cũ à?

Nằm mơ!

Lan Thanh Vũ thấy cô nhẹ nhàng nhấc bổng vali, mặt biến sắc, theo phản xạ lùi lại một bước.

Có một khoảnh khắc cô ta thật sự sợ Tả Dữu sẽ ném luôn vali vào mặt mình.

Nhìn thấy vẻ hoảng sợ trong mắt Lan Thanh Vũ, Tả Dữu hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.

Loại người như cô ta mà cũng dám mò tới kiếm chuyện với mình?

Thật đúng là tìm đường chết!

Cuối cùng, Lan Thanh Vũ chỉ có thể đứng ngây ra tại chỗ, bất lực nhìn bóng Tả Dữu rời đi.

Cửa căn phòng kế bên bật mở, nghe thấy tiếng động, Lăng Tiêu vội chạy tới.

Thấy sắc mặt Lan Thanh Vũ hơi tái, anh ta không khỏi lo lắng hỏi: “Thanh Vũ, em sao vậy, có chuyện gì à?”

Lan Thanh Vũ lắc đầu, gượng cười: “Không sao đâu, chỉ là... vừa rồi em định nói vài câu với Tả Dữu, không ngờ cô ấy lại...”

Câu sau còn chưa kịp nói, Lăng Tiêu đã cau có ngắt lời.

“Tả Dữu thế nào em còn không rõ à? Sau này đừng tìm cô ta nữa!”

Lời anh ta nói quá kích động, giọng điệu còn có phần áp đặt, khiến Lan Thanh Vũ cau mày khó chịu.

Cô cảm thấy Lăng Tiêu càng lúc càng khiến cô không thể chấp nhận nổi.

Trước kia, anh ta tuy nóng nảy nhưng vẫn là một nam idol vừa điển trai vừa có dáng vóc.

Còn bây giờ…

Nhìn Lăng Tiêu cứ quanh quẩn cạnh cô càm ràm, Lan Thanh Vũ thật sự cảm thấy chẳng khác gì mấy gã say rượu ngoài đường.

Tuy nhiên cô vẫn khéo léo giấu đi sự khó chịu, gượng cười đồng ý.

Thực ra, lúc Lăng Tiêu buột miệng nói câu vừa rồi, anh ta cũng biết mình lỡ lời.

Nhưng thấy Lan Thanh Vũ không giận, anh lại tưởng cô vẫn dịu dàng, bao dung như trước.

Anh ta liếc về phía camera, hạ giọng nói: “Tối nay chờ anh, có chuyện muốn nói với em.”

Nói xong liền quay về phòng mình.

Lan Thanh Vũ vốn chẳng muốn đi, nhưng lại sợ nếu không gặp thì bên phía Lăng Tiêu sẽ rầy rà thêm, đành miễn cưỡng đồng ý, định tối trễ chút rồi qua.

Còn Lăng Tiêu sau khi về phòng thì bất ngờ lấy khăn trùm lên camera, rồi lôi điện thoại ra, mở lại tin nhắn người quản lý gửi từ đêm qua.

Đây là tin nhắn đầu tiên từ phía người đại diện kể từ sau vụ anh ta và công ty xảy ra mâu thuẫn.

Trong tin nhắn, người đại diện cảnh cáo anh: phải giữ khoảng cách với Lan Thanh Vũ, và cả những khách mời nữ còn lại cũng không được phép tiếp xúc vượt giới hạn.

Cái gọi là "giới hạn an toàn", chính là giới hạn nghiêm ngặt công ty và quản lý đặt ra giữa anh và các khách mời nữ.

Họ nhắc nhở anh rằng: anh sống nhờ fan nữ, đã vậy thì phải biết giữ quy củ.

Ban đầu, Lăng Tiêu không chịu.

Nhưng kỳ nghỉ mấy ngày nay, anh chẳng nhận được lịch trình mới nào từ quản lý, trong khi mấy đồng đội vốn không nổi bằng anh lại liên tục có show.

Lúc này anh mới hiểu, công ty và người đại diện không hề đùa.

Nếu còn tiếp tục phản kháng, anh sẽ bị cắt hết tài nguyên.

Sau một hồi dằn vặt, cuối cùng anh đành đưa ra quyết định đau đớn: sẽ giữ khoảng cách với Lan Thanh Vũ trong chương trình.

Chỉ mong tối nay khi anh nói ra chuyện này, cô sẽ không quá buồn.

Đạo diễn cũng cảm nhận được bầu không khí có phần ngượng ngùng, liền đằng hắng mấy tiếng rồi cất giọng: “Lăng Tiêu, số tiền hôm thứ Năm… Ừm, là số 0.”

Trước đó, Lăng Tiêu trước mặt mọi người nghi ngờ Tả Dữu câu view bằng cách cố tình chụp ảnh cùng người qua đường, nhưng cuối cùng bị “vả mặt” ngược, phải bồi thường danh dự cho Tả Dữu.

Vì vậy, số tiền một trăm đồng duy nhất hắn kiếm được cũng đưa luôn cho cô.

Nên sau cả một ngày bận rộn, kết quả số tiền hắn giữ lại được là... một cái trứng vịt linh hồn.

【 Ngượng quá đi mất, ngón chân tôi muốn tự mình đào cái hố biệt thự để chui xuống cho rồi. 】 【 Trời ơi, tôi chỉ ngồi trước màn hình thôi mà cũng cảm thấy không khí tại trường quay căng thẳng ghê gớm.

Nhất là Lăng Tiêu. 】 【 Nhưng mà… nhìn cũng thấy tội.

Ai cũng có tiền, ngay cả Tả Dữu còn có một trăm đồng, mình anh ấy tay trắng.

Tổ chương trình công khai “dằn mặt” vậy có quá đáng không? 】 【 Mắc cười ghê, lại có người bênh Lăng Tiêu?

Xin lỗi nha, không phải anh ta bị trừ tiền vì vu khống Tả Dữu trước sao?

Làm sai thì phải chịu.

Một đồng cũng không đáng có! 】 Lăng Tiêu cúi gằm mặt, cảm giác như mọi ánh mắt xung quanh đều đang đổ dồn lên mình — mà toàn là ánh mắt cười cợt.

Thấy vậy, đạo diễn liền chuyển hướng nhanh chóng để kéo sự chú ý của mọi người trở lại: “Chúng ta từng nói rồi, đội có tổng doanh thu cao nhất sẽ nhận được phần thưởng.

Và bây giờ, đến lúc trao thưởng rồi!”

Vừa dứt lời, nhân viên hậu trường liền đẩy ra một cái thùng giấy siêu to, cao tầm một người. Không ai biết trong đó chứa gì.

【 Trông có vẻ bí ẩn đấy, nhưng không hiểu sao tôi lại có linh cảm chẳng lành. 】 【 Haha, tôi cũng thế.

Cái thùng giấy này trông cứ như đang che giấu bí mật gì đó động trời! 】 【 Tổ chương trình đúng là “úp úp mở mở” chuyên nghiệp.

Dù gì cũng sẽ bật mí, còn bày đặt gói ghém làm gì không biết.

Thôi công bố lẹ đi! 】 Có vẻ đạo diễn cũng cảm nhận được sự sốt ruột của khán giả, liền bật mí luôn: “Bất ngờ ở trong này!

Như chúng ta đã thông báo ở tập trước, phần thưởng chính là quyền ưu tiên chọn công cụ sinh hoạt!

Giờ mời hai khách mời đứng đầu tập trước là Lưu Duyệt và Bạch Dữ An lên chọn công cụ đầu tiên!”

Vì hai người họ là tổ đội giành được vị trí cao nhất ở tập trước, nên được ưu tiên chọn trước.

Lưu Duyệt và Bạch Dữ An nhìn nhau đầy nghi hoặc, rồi đi lên phía trước.

Đứng trước thùng giấy siêu to, khi cả hai còn chưa biết nên làm gì, thùng giấy bất ngờ bung ra!

【 Hahaha cười không thở nổi, tổ chương trình này đúng là hết nước chấm! 】 【 Vô lý hết sức, mở ra kiểu âm phủ như này thì khỏi chơi luôn đi. 】 【 Ủa khoan, mọi người nhìn kỹ kìa… trong thùng có gì vậy trời?

Tôi không tin nổi mắt mình! 】 Khi mọi người nhìn vào bên trong thùng giấy, toàn trường quay im phăng phắc.

Bên trong… không phải gì xa lạ, mà là một đống nông cụ thiệt sự!

Nào là cuốc, rựa, đòn gánh, xẻng, v.v… đủ loại.

Có cả mấy cái giỏ tre xếp chồng lên nhau, trông y chang mấy cái giỏ đựng rau ngoài chợ quê.

Các khách mời im bặt.

Ngay cả người chậm hiểu nhất cũng bắt đầu đoán được tổ chương trình đang định chơi gì đây.

Chẳng lẽ chủ đề tập này là... xuống ruộng làm việc?

“Khụ khụ, hai bạn không cần đứng ngơ ra như vậy,” đạo diễn giải thích, “Đây chính là những công cụ sẽ gắn bó với các bạn trong suốt vài ngày tới.

Hãy chọn kỹ nha.

Ngoài lần cấp phát này, chương trình sẽ không cung cấp thêm bất kỳ công cụ nào nữa.

Nếu làm hỏng thì tự bỏ tiền túi ra mà mua.”

【 Cướp sạch măng núi rồi hả?

Giờ bắt người ta đi chặt tiếp à? 】 【 Tội các khách mời, show gì kỳ vậy, ai nghĩ đi show hẹn hò mà bị bắt đi cải tạo nông thôn chứ? 】 【 Haha nhưng mà, đúng kiểu work-life balance nè.

Tôi thấy vui mà, hóng mấy cảnh các sao nổi tiếng cày ruộng quá trời luôn á! 】 Lưu Duyệt và Bạch Dữ An giờ chỉ có thể chấp nhận thực tế.

Tuy từng là một tổ ở tập trước, nhưng hiện tại đều đang ở trạng thái "độc thân", nên lúc chọn công cụ cũng chẳng ai phối hợp gì.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »