Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5623 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Đằng hắng một tiếng, anh đành lấy tư cách đàn anh và người từng trải để khuyên: “Sau này khi chương trình lên sóng chính thức, độ nổi tiếng của em sẽ tăng nhanh, tình huống em gặp cũng sẽ nhiều hơn.

Fan cuồng như thế này sẽ không ít đâu.

Tóm lại, em phải biết giữ ranh giới với fan, nếu không dễ dính rắc rối lắm.”

Lần này Tả Dữu không chống chế nữa, ngược lại còn gật đầu nghiêm túc: “Anh nói đúng, em sẽ rút kinh nghiệm!”

Trước giờ cô luôn nghĩ ai thích mình đều là người có mắt nhìn, cũng đều là người tốt.

Nhưng hôm nay đã khiến cô nhận ra: không phải ai thích mình cũng đều là người tốt.

Cũng có thể là vài kẻ kỳ quặc, đáng ngại.

Tóm lại, sau này không thể thấy fan là vồn vã đối xử như người thân được nữa.

Qua gương chiếu hậu, Ôn Cảnh Hinh thấy được vẻ mặt nghiêm túc của Tả Dữu, trong lòng cũng yên tâm phần nào.

Xem ra cô bé này đã hiểu vấn đề.

Không khí trong xe lại trở về yên tĩnh.

Nhưng rõ ràng tâm trạng Tả Dữu đã được điều chỉnh ổn hơn nhiều sau khi nghe anh nói, đến cả không khí xung quanh cũng như nhẹ nhàng hơn theo cô vậy.

Hai tiếng sau, xe dừng ở một thị trấn nhỏ.

Lúc này đã đầu giờ chiều, từ sáng giờ Ôn Cảnh Hinh và Tả Dữu phải đi máy bay rồi di chuyển tiếp bằng ô tô, đến giờ vẫn chưa ăn trưa.

Vừa bước xuống xe, Tả Dữu khí thế hồi phục thì thể lực lại đột ngột báo động.

Vừa xuống tới nơi, có nhân viên chương trình đến đón họ, đồng thời máy quay cũng vào vị trí ngay lập tức.

Nhanh đến mức Tả Dữu còn chưa kịp phản ứng.

“Bắt đầu livestream rồi hả?” – cô hỏi người quay phim.

Anh chàng gật đầu.

Nhanh quá trời, đến thời gian cho mình lấy lại tinh thần còn không có.

Tổ chương trình này đúng là vô nhân tính.

【 Aaaaa hai ngày không gặp Tả Dữu, nhớ quá trời ơi! 】 【 Thật sự, hai ngày không thấy gương mặt của cổ, ăn uống mất ngon luôn á. 】 【 Livestream ăn cùng show lại bắt đầu rồi, chuẩn bị sẵn hạt dưa, nước lọc, ngồi im hóng chiến! 】 Dù không nhìn thấy bình luận trực tiếp, nhưng khi nhiếp ảnh nói đã phát sóng rồi, Tả Dữu vẫn vui vẻ chào khán giả qua ống kính.

“Hi mọi người, lâu rồi không gặp nha, mình là Tả Dữu!”

【 Biết là Tả Dữu rồi màaaa, công chúa ngỗng đáng yêu quá đi thôi! 】 【 Nhìn gần thấy cổ đẹp dữ thần luôn.

Sau này chắc chê cổ cũng không nỡ nữa, visual quá đỉnh! 】 Bên kia, Ôn Cảnh Hinh cũng chào khán giả, nhưng giọng điệu thì ngắn gọn cực kỳ.

May là fan của ảnh quen rồi, thậm chí còn thấy thân thuộc.

Trong loạt bình luận kiểu như “Biết ngay anh Ôn sẽ như thế mà”, “Phật hệ idol, Phật hệ fan”, “Ừ ừ biết là anh tới rồi”, có một dòng bật lên nổi bật: 【 Ôn thần và Tả Dữu đi cùng hả?

Không lẽ cùng xe đến?

Hắc hắc, CP này càng lúc càng ngọt nè~ 】 【 Cái gì?

Tả Dữu và anh Ôn có fan CP rồi hả?

Tôi sốc quá! 】 【 Đừng tin, là ma giáo thôi.

Mấy hôm nữa chắc sẽ tan theo gió thôi hà. 】 【 Nhưng mà nếu chỉ nhìn nhan sắc hai người thì… đúng là có chút xứng đôi thật. 】 【 Mọi người có vẻ quên mất Ôn Cảnh Hinh là khách mời du lịch rồi ha?

Anh ấy kiểu sống theo đạo Phật mà ghép couple gì nổi trời (icon đầu chó) 】 Vừa lúc đó, trong hình livestream, Ôn Cảnh Hinh – vốn đang đi trước – đột nhiên khựng lại như nghĩ ra gì đó, quay lại hỏi Tả Dữu: “Hành lý em có xách theo không?”

Tả Dữu gật đầu chắc nịch, một tay nhấc vali lên khoe với anh.

Biểu cảm đầy tự hào như muốn nói: “Thấy chưa, em siêu mạnh, xách nhẹ tênh luôn á!”

Ôn Cảnh Hinh: “…?”

【???】 【Ủa chứ nãy giờ không phải là tôi nhìn nhầm chứ, lão Ôn chủ động hỏi Tả Dữu chuyện hành lý, còn định xách giúp luôn?!】 【Bạn không nhìn nhầm đâu, tôi cũng thấy!!!】 【Cả tầng này có khi nào tụi mình đều bị ảo giác không vậy?】 【Trời đất, đây thật sự là cái anh Ôn "lạnh như tiền" trước giờ đó hả?

Trước có người đi sự kiện cùng ổng còn lên mạng cà khịa nói Ôn Cảnh Hinh vô cùng vô cảm, không thèm nể mặt ai, còn chẳng buồn mở miệng nói chuyện cho tử tế, chẳng có tí phong độ đàn ông nào hết!

Rồi giờ sao?

Đổi tính rồi hả, giờ thành người tốt bụng nhiệt tình luôn rồi?!】 【Thôi xong, nhớ lại mấy cái bình luận ghép cặp hai người này lúc nãy, tự nhiên tôi thấy lão Ôn hành động này... có gì đó đáng ngờ ghê.】 【Haha, chưa bàn tới chuyện đó, mấy bạn có để ý là Tả Dữu từ chối thẳng luôn sự giúp đỡ của lão Ôn không?】 【Hú hồn!

Không ngờ Tả Dữu lại là nữ thẳng kiểu sắt thép như vậy luôn á.】 【Phụt, đúng luôn, chắc lão Ôn quê muốn chôn sống luôn quá haha.】 Ôn Cảnh Hinh im lặng một lúc, thấy Tả Dữu hoàn toàn không có ý định buông tay để anh giúp, cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ nhắc cô cẩn thận một chút.

Tả Dữu đáp: “Anh cứ yên tâm, có thêm cái vali nữa em cũng tự khiêng được!”

Ôn Cảnh Hinh: “……”

Anh đúng là không biết nên nói gì luôn, đành phải im lặng quay đi, đuổi theo nhân viên dẫn đường phía trước.

Người dẫn đường này rốt cuộc cũng còn có chút lương tâm, dẫn họ tới một quán ăn nhỏ trong trấn.

Vì còn hơi sớm chưa tới giờ cơm, nên trong quán cũng không đông lắm, nhưng tổ chương trình thì đã có mặt đông đủ ở đó.

Thấy Lưu Duyệt trong đám người, Tả Dữu hào hứng vẫy tay gọi cô.

Lưu Duyệt cũng vui vẻ chạy tới, nhận lấy vali từ tay Tả Dữu.

“Cậu tới rồi!”

“Ừa, cậu tới khi nào vậy? Còn sớm hơn cả mình nữa á!”

Hai cô gái lập tức rôm rả tám chuyện, hoàn toàn quên mất phía sau còn có người đi cùng.

Mà cái người bị bỏ rơi kia là ai, Ôn Cảnh Hinh không buồn nói.

Lưu Duyệt nói: “Mình chỉ tới sớm hơn mọi người tầm hai mươi phút thôi. Đạo diễn bảo mấy khách mời tới sớm đang nghỉ ở điểm dừng chân đằng kia rồi. Ăn uống xong thì cậu với thầy Ôn sẽ qua đó sau.”

Nghe tới có đồ ăn, Tả Dữu cũng không nói thêm gì nữa, lập tức quay qua hỏi Lưu Duyệt ăn món gì.

Lưu Duyệt liền giới thiệu hai món cô vừa gọi lúc nãy, khen là ăn cũng ổn lắm.

Tả Dữu không hề do dự, gọi y chang như Lưu Duyệt, còn nói: “Cậu nói ngon thì chắc chắn ngon, mình tin cậu mà!”

Ôn Cảnh Hinh ngồi yên ở một góc bàn, ngoài đạo diễn ra thì chẳng ai ngó ngàng gì tới anh.

【Trời ơi, tự nhiên thấy thầy Ôn đáng thương dễ sợ luôn á huhu】 【Cười xỉu, hai chị em gặp lại nhau, nam chính ngồi chơ vơ một góc, đúng mô típ chân thật luôn!】 【Ủa nãy có bạn nào nói muốn ghép đôi Tả Dữu với Ôn Cảnh Hinh hả, tui thấy Tả Dữu chắc hợp với Lưu Duyệt hơn đó hahaha】 【Thầy Ôn đáng thương thiệt, đẹp trai mà không ai cho thể hiện hết trơn!】 Đạo diễn ngồi cạnh Ôn Cảnh Hinh, nhỏ giọng bàn chuyện sau lưng camera: “Khụ khụ, thầy Ôn nè, giờ là quay kỳ thứ hai rồi, thầy có suy nghĩ gì cho chương trình không?”

Ôn Cảnh Hinh lặng lẽ liếc qua một cái, ánh mắt kiểu “ông là đạo diễn mà còn phải hỏi tôi hả?”

Đạo diễn trong lòng muốn hét lên: “Nếu thầy không cứ trơ ra như tường gạch, không chịu tương tác tí gì với mấy khách nữ thì tôi đâu có cần phải hỏi gì chứ!”

“Ai, tôi cũng không giấu nữa, nói thẳng luôn nhé. Trong số mấy khách nữ hiện tại, thầy phải chọn ít nhất một người để tổ thành cặp. Thầy chọn ai?”

Giờ là kỳ thứ hai rồi, để Ôn Cảnh Hinh cứ mãi làm “ông thầy tu độc thân” vậy sao coi được!

Không chỉ khán giả, ngay cả đạo diễn cũng muốn nổi điên rồi!

Chương trình hẹn hò trẻ trung sôi nổi, tự nhiên bị Ôn Cảnh Hinh biến thành show dưỡng sinh cán bộ nghỉ hưu.

Thế thì còn ai muốn coi?

Ôn Cảnh Hinh cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn đạo diễn xác nhận lại, thấy đúng là hỏi thật thì trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Vậy thì… chọn Tả Dữu đi.”

Anh nhìn sang bên bàn bên kia, nơi Tả Dữu đang vừa ăn vừa cười đùa với Lưu Duyệt, môi hơi nhếch lên.

“Tôi thấy cô ấy khỏe, chắc làm được nhiều việc. Lúc quay hình chắc không cần tôi hỗ trợ gì, nhẹ đầu.”

Đạo diễn trợn tròn mắt.

Nếu không phải đang livestream, chắc ông đập bàn luôn rồi.

Người ta là đàn ông thì tranh nhau giúp đỡ, cưng chiều khách nữ.

Còn ông này?

Lại chê khách nữ khác phiền, chọn cái bạn khoẻ nhất để đỡ phải đụng tay đụng chân?

Bó tay.

Không yêu cũng chẳng thấy thương.

Ủa, rồi không độc thân mới lạ đó trời!

Tuy vậy, dù gì cũng có câu trả lời là được rồi.

Dù lý do có trời ơi đấthi cỡ nào, miễn có câu trả lời là đạo diễn hài lòng.

Ông ta ghi chú lại rồi rời đi để bàn tiếp với nhân viên về lịch quay kế tiếp.

Đồ ăn mang lên khá nhanh.

Ôn Cảnh Hinh và Tả Dữu ăn xong, cả đoàn tiếp tục lên đường tới địa điểm nghỉ chân.

Sau nửa tiếng ngồi xe thùng ọp ẹp, cuối cùng cũng tới nơi.

Khác hoàn toàn với biệt thự view biển xịn sò ở kỳ đầu tiên, địa điểm kỳ này nhìn có vẻ... xuống cấp một chút.

Trước mắt họ là một căn nhà vườn kiểu nông thôn, xung quanh được vây bằng hàng rào tre, chính giữa là dãy nhà gỗ.

Dù gì cũng đủ phòng cho các khách mời.

【Ủa ê, tổ sản xuất cạn tiền rồi hả, sao tự nhiên chỗ ở nhìn xuống cấp vậy?】 【Cũng không đến nỗi tệ đâu, nhìn sân vườn cũng dễ thương mà.】 【Dễ thương thì cũng chỉ để ngắm thôi.

Coi thử bên trong phòng ra sao đã, chứ vừa nhỏ vừa lạnh thì ngủ ngoài sân còn hơn.】 Tả Dữu đúng chuẩn khán giả sống, vừa bước vô sân là đã định thần xông thẳng vô phòng coi trước.

Cả dãy nhà có chín phòng, phòng chính giữa là phòng khách kiêm nhà ăn.

Từ phòng đó, hai bên mỗi bên có bốn phòng cho khách mời.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »