Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5781 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Thấy Hoắc Uyển Uyển có vẻ còn định nói dài nữa, cô liền đổi chủ đề: “Đúng rồi Uyển Uyển, việc em nói với chị hôm trước sao rồi? Không có vấn đề gì chứ? Chị hơi lo cho em đó.”

Nói rồi cô hơi nhíu mày, ánh mắt đầy quan tâm nhìn Hoắc Uyển Uyển.

Hoắc Uyển Uyển khựng lại một giây rồi mới nhớ ra: Lan Thanh Vũ đang nói đến chuyện cô định vạch trần Tả Dữu mua chuộc tổ chương trình.

Cô lại hạ giọng: “Chị yên tâm, chuyện đó em đã nhờ người làm rồi, chắc bây giờ trên mạng cũng bắt đầu râm ran rồi đó. Chờ mà xem kịch vui đi, cùng lắm là mai đạo diễn sẽ gọi Tả Dữu lên hỏi chuyện!”

Cô rất tự tin về nước cờ này, vì người cô tìm là phóng viên giải trí chuyên gia giật tít bẻ lái cực mạnh.

Dù ban đầu chỉ là chuyện mơ hồ, nhưng qua tay phóng viên kia thì nhất định sẽ được viết thành tin chấn động.

Cho nên dù cô chỉ có nghi ngờ chứ không có bằng chứng Tả Dữu mua chuộc tổ chương trình, thì đến khi bài báo được đăng, cả thế giới sẽ tin chuyện đó là thật.

Lan Thanh Vũ nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Vụ hôm nay khiến cô mất kha khá danh tiếng, bị kéo theo một mớ anti-fan.

Giờ cô thật sự rất cần một tin nóng hơn để chuyển hướng dư luận.

Và chuyện của Tả Dữu là ứng cử viên lý tưởng nhất.

Bởi vì khi so sánh giữa hai người, mọi người sẽ nhận ra: việc của cô chỉ là sơ suất vì bất cẩn, còn chuyện của Tả Dữu lại là hành vi cố ý.

Một người là vô ý, một người là cố tình, hoàn toàn không giống nhau.

“Dù sao em cũng nên cẩn thận. Đừng để người khác biết em đứng sau vụ này. Nếu không, sau này em ở giới giải trí sẽ khó sống đó.”

Lan Thanh Vũ lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Hoắc Uyển Uyển nghe mà thấy ấm lòng.

Cô cảm thấy, trong cả chương trình này, chỉ có Lan Thanh Vũ là thật lòng quan tâm đến cô.

Chứ Tả Dữu với Lưu Duyệt?

Đều xem thường cô!

“Vâng, chị Thanh Vũ cứ yên tâm, chuyện này chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Hai người nói chuyện một chút rồi ngưng lại, cũng không dám trò chuyện nhiều hơn, sau đó cùng vén khăn tắm lên, một lần nữa xuất hiện trước mặt khán giả.

Vừa vén khăn lên, Lan Thanh Vũ liền cười với Hoắc Uyển Uyển, khẽ mời cô.

“Em đọc sách cùng chị nhé, dù sao cũng còn sớm, nằm cũng chẳng ngủ được.”

Hoắc Uyển Uyển đoán đây chắc là Lan Thanh Vũ đang cố xây dựng hình tượng học bá cho cô, chia sẻ ánh hào quang học tập của mình.

Lòng lại cảm động lần nữa, cô gật đầu đồng ý, cùng chị ấy đọc sách.

【 Chị Thanh Vũ đúng là người tốt ghê, tự mình học chưa đủ còn kéo người ta học cùng nữa. Ước gì tui cũng có bạn cùng bàn như chị, chắc tui vui phát khùng luôn á ha ha ha. 】 【 Đúng vậy á, con gái thích học như vậy sao mà là kiểu người tâm cơ như bọn trên mạng chửi được?

Thiệt phục mấy ông anh hùng bàn phím, lòng dạ bẩn thỉu nên nhìn ai cũng tưởng là gái tâm cơ hết trơn á, ha hả. 】 【 Kệ tụi nó, tụi mình biết chị Thanh Vũ là người tốt là được rồi! 】 【 Chị Thanh Vũ với Hoắc Uyển Uyển hình như cũng thân thiết ghê, hồi nãy tui nghe loáng thoáng hai người họ thì thầm gì đó nè, ha ha ha, mấy lời thì thầm giữa chị em gái hả? 】 【 Chắc vậy á, trước đó cũng có lần hai người ngồi ở đình hóng mát nói chuyện với nhau mà, chắc cũng đang tám mấy chuyện chị em với nhau đó. 】 【 Không biết tụi bả tám gì ha, có khi nào cũng đang nói xấu người khác giống tụi mình không trời?

Tui với con bạn thân mà nói nhỏ là y như rằng đang phốt ai đó, ha ha ha. 】 【 Thôi đi bà, bà nghĩ chị Thanh Vũ là người vậy hả?

Đừng có đùa chớ. 】 【 Ờ ha, chị Thanh Vũ chắc không làm mấy chuyện nhỏ mọn vậy đâu, hèn chi bả là nữ thần còn tui thì không, haiz. 】 Hoắc Uyển Uyển vừa mới ngồi xuống, chuẩn bị gồng mình học tiếp, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

“Hoắc Uyển Uyển có trong phòng không ạ?”

Hoắc Uyển Uyển ngẩn người, theo phản xạ trả lời: “Có ạ.”

Cô nhớ giọng này là của một nhân viên chương trình, nhưng giờ này còn gọi cô làm gì nữa? Không phải hết nhiệm vụ rồi sao?

“Phiền cô ra ngoài một chút.”

Gì vậy trời?

Hoắc Uyển Uyển nhìn sang Lan Thanh Vũ đầy thắc mắc, Lan Thanh Vũ hơi nhíu mày nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Tình huống này… sao giống hệt lúc ban chiều chị bị đạo diễn gọi đi thế nhỉ?

Chẳng lẽ đến lượt Hoắc Uyển Uyển gặp chuyện rồi?

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng mặt Lan Thanh Vũ không biểu lộ gì, chỉ mỉm cười nói: “Đạo diễn gọi thì em cứ đi đi, chị tiếp tục đọc sách.”

“Dạ, vậy em đi trước.”

Nói xong Hoắc Uyển Uyển với vẻ mơ hồ đi ra ngoài.

Bên ngoài sân nhỏ, Tả Dữu và ba người còn lại vẫn chưa vào phòng, đang ngồi nói chuyện trên ghế.

Thấy Hoắc Uyển Uyển được nhân viên chương trình dẫn đi về phía phòng đạo diễn, ai nấy đều tò mò nhìn theo.

Hoắc Uyển Uyển bắt gặp ánh mắt của họ, trong lòng không nhịn được lầm bầm một câu: Nhìn cái gì mà nhìn!

Rồi chẳng buồn liếc thêm lần nào, cô tăng tốc bước theo nhân viên đi mất.

“Có nhiệm vụ gì mới hả?” – Lưu Duyệthi Tả Dữu với vẻ không chắc.

Tả Dữu cũng không rõ: “Chắc có á, nếu có thì chút nữa đạo diễn cũng gọi tụi mình thôi, chờ đi.”

Nói nghe cũng có lý.

Nhưng Lưu Duyệt vẫn không nhịn được cười: “Tâm thái của cậu đúng kiểu ‘Phật hệ’ luôn đó ha ha ha.”

Nghĩ đến dáng vẻ nhảy nhót hăng hái của Tả Dữu khi đi ăn, đúng là đối lập hẳn.

Tả Dữu chỉ nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Chứ không ‘Phật hệ’ thì mỗi ngày nhìn hai cái vai hề kia múa lửa trước mặt, chắc mình tức đến phát bệnh mất.”

Lưu Duyệt biết cái “vai hề” mà Tả Dữu nhắc tới là ai, chỉ biết lắc đầu.

Cô nghĩ sai rồi, Tả Dữu không phải kiểu tâm thái Phật hệ, mà là căn bản... coi thường ai đó.

Với tính cách này, chắc ở nhà cô ấy cũng có địa vị lắm.

Nói đến chuyện gia đình, Lưu Duyệt lại nhớ tới người anh hai của Tả Dữu lần trước, tò mò hỏi: “Anh hai cậu làm nghề gì vậy?

Nhìn cũng không giống dân công trường kéo vữa, mà có xe tải to đùng vậy chắc cũng không đơn giản đâu ha?”

Tả Dữu suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chắc là... bác sĩ bình thường thôi.”

Bác sĩ bình thường?

Ôn Cảnh Hinh ngồi kế bên chỉ lặng lẽ liếc Tả Dữu một cái.

Nếu người như anh của Tả Dữu cũng bị gọi là bác sĩ “bình thường”, vậy chắc phải cỡ bác sĩ thiên tài mới được gọi là giỏi.

Ngay sau đó, Lưu Duyệt lại hỏi tiếp: “Vậy ảnh có bạn gái chưa?”

Hả?

Tả Dữu tròn mắt nhìn Lưu Duyệt với vẻ mặt kiểu “Ủa bà ổn không đó?”.

Ngay cả Bạch Dữ An bên cạnh cũng liếc Lưu Duyệt một cái, ánh mắt sâu xa không rõ.

Lưu Duyệt thấy mình bị hiểu nhầm, vội vàng giải thích: “Không phải tui, tui có con bạn thân đang làm bác sĩ, tuổi cũng cỡ anh hai cậu á, nên nghĩ chắc giới thiệu hai người cho biết nhau ha ha ha…”

Tả Dữu vừa nghe thấy không phải liền hơi thất vọng.

Nhưng sau khi hỏi thêm tuổi của bạn Lưu Duyệt, mới phát hiện anh mình nhỏ hơn bạn đó tới bốn tuổi.

Lưu Duyệt tròn mắt: “... Anh cậu mới 26 tuổi á hả?”

“Đúng rồi, ảnh học cũng giỏi, hình như hai năm trước tốt nghiệp nước ngoài rồi về làm bác sĩ chính trong bệnh viện.”

26 tuổi mà làm bác sĩ chính rồi là rất giỏi, vì nhiều người cùng tuổi còn đang học tiếp.

【 26 tuổi đã là bác sĩ chính?

Trời má, chẳng phải thiên tài rồi còn gì? 】 【 Thật không vậy trời, nghe khó tin quá, Tả Dữu chém gió hả? 】 【 Thiệt nha!

Tui biết có bệnh viện tư kia có một bác sĩ du học về siêu giỏi, viện trưởng còn mời bằng giá cực cao về nữa.

Chuyên về tiêu hoá, mà trùng hợp là... cũng họ Tả luôn á! 】 【 Ủa gì vậy trời? Ý bạn là bác sĩ đó chính là anh Tả Dữu hả?

Bạn thổi hơi quá rồi á, đời nào có trùng hợp như vậy? 】 【 Đúng á, mà nhà Tả Dữu giàu vậy thì ảnh làm thuê cho bệnh viện khác làm gì?

Không tự mở bệnh viện riêng đi? 】 【 Tui đâu nói người đó là anh Tả Dữu, chỉ nói tui từng thấy người giống vậy thôi mà... 】 【 Với lại, nếu anh Tả Dữu giỏi cỡ đó, bạn nghĩ cổ không khoe ra sao?

Ai có anh như vậy chẳng muốn khoe? 】 Có anh trai lợi hại vậy, không khoe cho mọi người biết thì quá phí, đó là tâm lý bình thường.

Nhưng nhớ lại lúc nãy Tả Dữu cũng nói anh mình chỉ là bác sĩ bình thường, chắc không phải người trong truyền thuyết kia rồi.

Thế là mọi người cũng thôi không bàn tán nữa, cho là chỉ là trùng hợp tuổi và học hành thôi.

Chỉ là… họ không biết, với Tả Dữu thì anh hai của cô thật sự chỉ là một “bác sĩ thường thường” thôi.

Ngay cả thân phận của anh cả cô còn thấy bình thường, khoe ra làm gì chứ.

Dù gì thì ở kiếp trước, nhà họ vốn là quý tộc vương thất, mấy danh xưng bây giờ có là gì đâu?

Lưu Duyệt còn đang định hỏi thêm, thì trong phòng đạo diễn bỗng vang lên tiếng la hoảng của Hoắc Uyển Uyển: “Không, không phải em!”

Tình huống gì thế này?

Lưu Duyệt và Tả Dữu liếc nhìn nhau, cả hai đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Giọng Hoắc Uyển Uyển ở bên kia nghe vừa gấp gáp vừa hoảng loạn.

Chẳng lẽ lúc bọn họ không biết, Hoắc Uyển Uyển đã làm gì đó mờ ám và bị đạo diễn phát hiện?

Lúc này, trong phòng đạo diễn.

Đạo diễn nhìn hết tin nhắn và hình ảnh được gửi đến, mặt trầm hẳn xuống khi Hoắc Uyển Uyển vẫn còn chối.

“Hoắc Uyển Uyển, phía bên kia đã xác nhận là em chính là người nói ra chuyện này, hơn nữa tài khoản đó cũng là một trong mấy tài khoản phụ mà em từng dùng trước đây.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »