Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5625 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 100

❊ ❊ ❊

Dù vậy, anh vẫn cúi đầu nhìn qua mắt thú bông, thấy Tả Dữu đứng yên chờ mình bên kia, ánh mắt lập tức kiên định hơn, gắng nhịn cơn nghẹn khó chịu, nhấc chân đi tới.

Cuối cùng, bằng một ý chí mạnh mẽ, Ôn Dương lê từng bước đến gần nhóm khách mời.

Anh chỉ nhìn mỗi Tả Dữu, thế nên dù đi tới cũng vô thức bước về phía cô.

Lăng Tiêu đứng bên cạnh thấy cảnh đó thì cau mày, trong mắt đầy bực dọc.

Tổ đạo diễn rốt cuộc đang cho anh bắt cặp với thể loại gì vậy? Đi đứng còn không thẳng, lát nữa làm nhiệm vụ thì tính sao? Đây rõ ràng là muốn anh thất bại mà!

【 Á á á, nhân viên đoàn đi nhầm đường rồi!

Sao lại đi về phía Tả Dữu và thầy Ôn?

Phải về phía Lăng Tiêu chứ! 】 【 Nhìn con thú bông gấu là biết "IQ không cao" rồi, vừa hay ghép cặp với lăng tra nam là chuẩn bài đó (cười trộm) 】 【 Ha ha ha tôi cũng thấy vậy, mà không hiểu sao, tôi đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Lăng Tiêu cùng thú bông gấu làm nhiệm vụ rồi, trời ơi, tôi thật sự bắt đầu mong chờ rồi nè! 】 【 Thôi được rồi, chắc là nhân viên đoàn hơi vụng về thôi, mọi người đừng chê trách.

Lát nữa đưa người ta về với Lăng Tiêu là được. 】 Bình luận vừa nổi lên, Lăng Tiêu lập tức hành động.

Anh cảm thấy nếu còn không ra tay kéo con thú bông kia về, thì lát nữa thể nào cũng bị bẽ mặt trước ống kính!

Ngay khi Ôn Dương sắp đến trước mặt Tả Dữu và định lên tiếng chào cô bằng giọng trầm ấm, thì đột nhiên một bàn tay kéo mạnh anh về phía sau.

Bị kéo đi?

Ngay lúc khoảng cách giữa anh và Tả Dữu vừa được rút ngắn, lại bị kéo giãn ra, Ôn Dương như bị sốc, người cứ ngơ ngác.

Mà đúng lúc đó, Lăng Tiêu vừa kéo anh đi, vừa lạnh giọng nói: “Cậu đi sai hướng rồi, tôi bên này cơ mà.”

“Đạo diễn kêu cậu tới là để hỗ trợ tôi hoàn thành nhiệm vụ. Mong cậu xác định lại vị trí cho đúng!”

Ôn Dương: “?”

Cậu là ai vậy trời?

Anh định phản bác thì đạo diễn bên kia tranh thủ lên tiếng: “Được rồi, đây chính là cộng sự mà tổ chương trình phân cho Lăng Tiêu.

Hai người sẽ cùng hợp tác để hoàn thành nhiệm vụ 'Đại chiến tình nhân' lần này.”

Câu này khiến Ôn Dương phải nuốt lời định nói xuống.

Dù sao anh cũng đã hứa với đạo diễn sẽ không làm ảnh hưởng đến tiến độ quay hình.

Thế là… nhịn!

“Khụ khụ, vậy bây giờ mỗi khách mời đều đã có cộng sự của mình, chúng ta sẽ bắt đầu từ tổ số một – Lăng Tiêu và cộng sự. Mời Lăng Tiêu công bố nhiệm vụ mà hai người rút được.”

Vừa dứt lời, cameraman lập tức tiến tới, quay cận cảnh tờ nhiệm vụ trong tay Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu cầm lên, đọc to: “Thân gửi khách mời, nhiệm vụ mà bạn rút được trong thử thách 'Đại chiến tình nhân' là —— bế cộng sự thực hiện 50 cái squat, và đồng thời trong lúc thực hiện, người được bế phải ăn được chiếc bánh quy đặt trên đỉnh đầu mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.”

Nhiệm vụ vừa bắt đầu, Lăng Tiêu im lặng, Ôn Dương cũng im lặng.

Khoảnh khắc ấy, không hiểu vì sao, cả hai lại cùng lúc quay sang nhìn nhau.

Lăng Tiêu: “???”

Còn Ôn Dương: “???”

Một thằng con trai đàng hoàng như anh lại phải để một thằng con trai khác ôm, chưa kể còn phải... ăn bánh quy trên đầu?

Mặc cái bộ đồ gấu bông này thì ăn bằng niềm tin chắc? Anh còn chẳng thấy nổi cái miệng đâu mà cắn bánh.

Hai người cứ thế im lặng đến kỳ cục, khiến đám đông xung quanh cười muốn xỉu.

【Cười muốn xỉu luôn đó, đỉnh thiệt!

Nếu không tận mắt thấy họ rút thăm là random 100%, tui còn tưởng đạo diễn cố tình sắp đặt để chơi khăm Lăng Tiêu đó, ha ha ha!】 【Không thể tin nổi, Lăng Tiêu xui gì đâu xui dữ vậy, bao nhiêu nhiệm vụ lại rút trúng cái này.

Nhìn bộ đồ thú bông thôi mà tui thấy muốn ngạt thở giùm rồi, chắc nặng cả chục ký mất?!】 【Buồn cười nhất là cái nhiệm vụ cho con gấu bông ăn bánh quy.

Mà cái gấu đó không có cái miệng luôn chứ giỡn?

Nhiệm vụ này hai người bỏ luôn cho lẹ, khỏi quay nữa.】 Đạo diễn cũng không lường được tình huống lại dở khóc dở cười vậy.

Thật ra nhiệm vụ này nếu rơi vào ba nhóm còn lại thì đều ngọt ngào, lãng mạn và rất đáng xem.

Dù gì thì ba cặp kia đều là trai xinh gái đẹp.

Nữ khách được nam khách ôm, cảm nhận cánh tay rắn chắc bao bọc, rồi lúc squat lại càng tăng cảm giác an toàn.

Trời ơi, còn gì lãng mạn hơn nữa?

Ai mà ngờ cái nhiệm vụ lẽ ra nên đáng yêu lại rơi vào tay Lăng Tiêu với cộng sự…

Mà vấn đề nghiêm trọng nhất là…

Người mặc đồ thú bông ấy, là một ông con trai hơn trăm ký! (1/2kg) Đạo diễn nhìn Lăng Tiêu với cặp tay chân gầy như cây sậy, chỉ mong chút nữa cậu ta đừng có ngã sụm luôn là mừng rồi.

Lăng Tiêu sau vài phút choáng váng mới hoàn hồn lại, nhưng mặt thì không thể nào tươi nổi.

Anh không biết chính xác người trong bộ đồ gấu là ai, nhưng nghĩ chắc đạo diễn sẽ xếp cho anh một nữ khách quý, dù gì đây cũng là show yêu đương chứ đâu phải gameshow thể lực.

Cân nhắc kỹ, cuối cùng Lăng Tiêu vẫn quyết định dũng cảm nhận nhiệm vụ.

Dù gì hiện tại anh đang có tiếng, nếu thẳng thừng từ chối thì kiểu gì cũng bị cộng đồng mạng ném đá là chơi lớn, thiếu nghiêm túc.

Với danh tiếng tệ như bây giờ, anh không chịu thêm nổi cú phốt nào nữa.

Dù không hề tự tin sẽ hoàn thành được nhiệm vụ, anh vẫn cắn răng quay sang đạo diễn: “Được, giờ làm luôn đi?”

Đạo diễn thấy anh chịu nhận lời, trong lòng cũng phải thầm bái phục, âm thầm nghĩ: Cũng đàn ông phết.

“Làm luôn cũng được. Tôi cho người đếm giờ.”

Nói xong, đạo diễn vung tay ra hiệu cho nhân viên dọn đạo cụ ra một bên.

Dù gì thì với tổ hợp này, chắc chưa tới một phút là thất bại rồi, chi bằng quay nhanh cho xong để còn đi quay ba cặp kia — dễ thương, ngọt ngào, view cao.

Bánh quy được treo lên, nhân viên chỉnh độ cao sao cho người trong bộ gấu có thể với tới bằng miệng lúc được bế lên, rồi tất cả lùi ra để bắt đầu nhiệm vụ.

Lăng Tiêu hít một hồi thật sâu, xắn tay áo bước tới bên gấu bông, nói: “Tôi làm nha.”

Ôn Dương: “!”

Trong bộ đồ thú bông, mặt Ôn Dương còn khó coi hơn cả Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu thì ít ra còn tưởng mình đang ôm một cô gái, chứ Ôn Dương thì nhìn rõ mồn một người đang ôm mình là con trai.

Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.

Lăng Tiêu cũng chẳng cho anh cơ hội phản đối, lập tức bước tới, một tay đỡ lưng, một tay đỡ dưới đầu gối — tư thế bế bổng cổ điển.

Anh bắt đầu dùng sức…

Ơ?

Không nhúc nhích?

Không nhấc lên nổi?!

【???】 【Ủa alo?

Lăng Tiêu yếu dữ vậy hả?

Bộ đồ gấu dù nặng cũng là con gái mặc mà, sao không bế nổi?】 【Ơ... đây là idol nổi tiếng á?

Tôi sốc á.】 【Gà vẫn hoàn gà thôi, không đỡ được ai thì nói đại đi.

Nhiệm vụ này fail trong 1 phút là cái chắc luôn.】 Lăng Tiêu cứng người, cảm nhận rõ ánh mắt hoài nghi của mọi người xung quanh.

Ai cũng đang tự hỏi: Sao ôm một người mà cũng không nhấc lên được?

Anh cắn răng, dồn toàn bộ sức lực, nghiến chặt răng, cố nâng thêm một lần nữa.

Cuối cùng cũng bế được lên — trong tích tắc!

Vừa mới nâng được 0.01 giây thì con gấu giãy một cái.

Bịch một tiếng.

Lăng Tiêu và gấu bông cả hai đều ngã sấp mặt!

Lăng Tiêu ngã đến choáng váng, lúc hoàn hồn lại thì đang ngồi bệt dưới đất, hai tay chống xuống sàn.

Anh ngẩng lên nhìn con gấu trước mặt, dù nó ngã cũng y chang tư thế như anh, nhưng cơn giận trong lòng anh thì không thể nén nổi.

“Vừa mới nhấc được lên thì nhúc nhích làm gì hả?!” — anh cáu.

Nếu mà không động đậy, giờ nhiệm vụ đã bắt đầu rồi còn gì!

Ôn Dương thì ghét ra mặt.

Dù cách một lớp đồ thú bông siêu dày, cái cảm giác bị Lăng Tiêu ôm vẫn khiến anh nổi hết da gà.

Nếu vừa nãy không vùng ra thì chẳng phải để cho Lăng Tiêu ôm trọn rồi à?

Vốn dĩ đã thấy ghê, giờ lại nghe Lăng Tiêu nói vậy, anh không nhịn nổi nữa, bật lại luôn: “Lỗi tại tôi chắc? Rõ ràng là anh bế không nổi, tôi mà không tự nhảy xuống thì bị anh quăng banh xác rồi!”

Câu nói phát ra từ con thú bông, lại là giọng nam, khiến tất cả khách mời xung quanh chết lặng.

Còn Lăng Tiêu thì trợn tròn mắt, như muốn nuốt trọn cả đống ruồi bay ngang, mặt mày tái mét.

Tổ đạo diễn có bị gì không vậy?!

Sao lại cho anh bắt cặp với... một thằng con trai?!

【HAHAHA tôi cười xỉu, đạo diễn là thiên tài thiệt đó!

Tìm đâu ra cộng sự nam cho Lăng Tiêu vậy trời, đỉnh thật sự!】 【A này…

Tui chỉ có thể nói là lúc này còn hơi tội nghiệp Lăng Tiêu chút xíu, nhưng mà tội nghiệp đúng một giây, 59 giây còn lại đều là cười sảng khoái ha ha ha ha!】 【Nhưng mà mấy người có thấy cái nhân viên tổ chương trình đó cũng khá thú vị không, emm, sao tui thấy lúc ảnh cãi nhau với Lăng Tiêu, cái giọng điệu không khác gì Lăng Tiêu hết trơn vậy?】 【Thiệt luôn, tui cũng thấy thái độ của nhân viên đó hơi bị chảnh quá rồi đó nha...】 Nếu đây là nhân viên do tổ chương trình sắp xếp thì dù gì cũng phải lịch sự tôn trọng khách mời một chút chứ, đằng này còn tranh cãi tay đôi với Lăng Tiêu, làm người ta không khỏi nghi ngờ ổng là nhân viên hay là sếp của Lăng Tiêu nữa?

Lăng Tiêu nhìn chằm chằm cái mascot hình gấu đối diện, trong mắt như sắp bốc lửa tới nơi.

Anh ta không hiểu đạo diễn tổ đang muốn giỡn mặt kiểu gì, nhưng phải công nhận — đạo diễn lần này làm anh phát cáu thật rồi đấy!

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »