Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5612 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

“Còn đoạn này,” – chuyên gia tiếp tục – “Dù quay cùng một khu với đoạn trước, nhưng góc máy lại đung đưa liên tục.

Không phải vì sợ mà run tay, mà là vì tò mò, muốn gom hết cảnh đẹp vào khung hình.

Người này rất tò mò và thích thử thách.”

【Tui đoán ra ai quay hai đoạn này rồi đó, nhưng không nói đâu nha hehe.】 【Im im để coi mình đoán đúng không nào!】 【Thật sự hợp lý luôn, chuyên gia tâm lý này có nghề đấy.

Tính cách miêu tả chuẩn thật.】 Hai đoạn cuối thì khỏi nói – nhìn là biết quay qua loa.

Như kiểu mở camera lên rồi tiện tay quay vài cảnh, chẳng có tí đầu tư nào.

Chuyên gia phán: “Hai người quay hai đoạn này có vẻ khá nóng vội, không dễ tập trung, hoặc có thể đang bị chi phối bởi quá nhiều suy nghĩ.

Nếu có thể học cách làm dịu tâm trí, chắc sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.”

Nói như này là gần như bảo thẳng là… hai người đó đầu óc không yên ổn cho lắm.

【Hai đoạn cuối… trời ơi, nếu chuyên gia nói đúng thì tui không nghĩ hai người đó là kiểu như vậy á.】 【Cho tui biết ai quay hai đoạn cuối đi, hóng quá rồi!】 Sau khi phát xong hết video, đạo diễn quay lại hỏi: “Giờ bắt đầu đoán nhé.

Đầu tiên là Tả Dữu – cậu đoán Ôn Cảnh Hinh quay đoạn nào?”

Đạo diễn nhìn Tả Dữu với vẻ đầy hứng thú, tò mò xem cô sẽ trả lời thế nào.

Tả Dữu nhướng mày, gần như không cần suy nghĩ: “Đoạn số năm.”

Thực ra, phân tích của chuyên gia tâm lý khá trùng khớp với cách cô cảm nhận về Ôn Cảnh Hinh.

Ôn Cảnh Hinh chính là minh chứng sống cho bốn chữ “ôn nhu kiên cường”. Không ai hợp với bốn chữ đó hơn anh.

Dù anh ít nói, nhưng đúng như chuyên gia nói: là người có nội tâm vô cùng vững vàng.

Ví dụ như lúc bảo anh uống thuốc, anh sẽ uống – dù có ghét cỡ nào cũng ráng chịu đựng.

Nghĩ đến chuyện đêm qua, lúc cô canh Ôn Cảnh Hinh uống thuốc, cái mặt nhăn nhó của anh như thể có thể bóp chết con ruồi, Tả Dữu không nhịn được cười ra tiếng.

Không ngờ Ôn Cảnh Hinh nổi tiếng thế kia, lại sợ uống thuốc!

Đạo diễn sững người, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên – rõ ràng không nghĩ Tả Dữu lại đoán trúng dễ vậy.

“Đúng rồi. Đoạn năm đúng là do Ôn Cảnh Hinh quay.”

Sau đó đạo diễn hỏi Ôn Cảnh Hinh: “Vậy anh đoán đoạn nào là của Tả Dữu?”

Ôn Cảnh Hinh mỉm cười nhẹ: “Đoạn sáu.”

Cái kiểu muốn quay hết thế giới vào ống kính, chỉ có Tả Dữu – người luôn tràn đầy tò mò – mới làm được thôi.

Đạo diễn há hốc mồm lần nữa.

Chẳng lẽ do câu hỏi của mình quá dễ?

Anh tự thấy mình rấthểu mấy khách mời, nhưng rõ ràng không đoán được như hai người kia!

Không ngờ Tả Dữu và Ôn Cảnh Hinh lại ăn ý đến thế, đoán một phát trúng luôn.

Anh chỉ có thể cảm thán: “Đoán đúng rồi! Hai người này đúng là rất ăn ý.”

Hoàn toàn ngoài dự đoán.

Không chỉ đạo diễn mà khán giả xem livestream cũng dậy sóng: 【Đoán được như vậy luôn á?

Một phát ăn ngay!

Tui nói thật luôn, Ôn Cảnh Hinh với Tả Dữu là thật đó, ai phản đối?】 【Xong rồi, tui bị mấy người theo chủ nghĩa couple này làm cho lú hết cả lên rồi!

Tui cũng thấy ánh mắt Tả Dữu với thầy Ôn lúc nãy va vào nhau một phát như trúng điện, hai người đó còn cười với nhau nữa chớ!】 【Gáy lên, gáy lên!

Giây phút này chính là cặp đôi mạnh mẽ cân bằng – ha ha ha ha ha!】 【Công nhận bác chuyên gia tâm lý nói chuẩn thiệt, thầy Ôn đúng là kiểu người đó luôn.

Còn Tả Dữu á, ít nhất nhìn giờ thì hợp nè.

Cô nàng cứ thấy cái gì mới mẻ là hăng lên, gặp đồ ăn nữa thì khỏi nói, tăng động gấp đôi luôn.】 【Tui bắt đầu tò mò hai đoạn video cuối cùng là của ai đó.

Ai mà trong lòng giữ nhiều chuyện vậy trời, sao tới giờ vẫn chưa giải mã ra ta?】 Huống hồ, cái này không còn là “giữ chuyện trong lòng” đơn giản nữa rồi, phải nói là tâm cơ quá chừng, biết diễn lắm luôn.

Tiếp theo, đạo diễn bắt đầu hỏi Lưu Duyệt và mấy người còn lại.

Lưu Duyệt với Bạch Dữ An tuy không phải hiểu ý nhau cực đỉnh, nhưng cả hai đều thông minh, quan sát tốt, nên vẫn đoán trúng đoạn video của đối phương.

Còn bốn đội cuối cùng thì để công bằng, đạo diễn quyết định cho cả bốn đội đồng loạt nói đáp án của mình, để tránh trường hợp đội cuối cùng ăn may mà thắng.

Nhưng đạo diễn không ngờ là Trình Hạc với Hoắc Uyển Uyển lại kiểu sợ bị giành mất hạng nhất hay gì á, chưa đợi Lan Thanh Vũ với Lăng Tiêu mở miệng đã tranh nhau nói đáp án trước luôn.

Kết quả? Sai bét!

Hai người này chọn sai hết, mặc dù bốn đội trước đã giúp họ loại trừ bốn phương án rồi mà vẫn đoán sai.

Quả là... hết thuốc chữa.

【Trời ơi mắc cười quá, Trình Hạc với Hoắc Uyển Uyển thôi đừng ghép đôi nữa, chuyển sang làm couple “chém gió – cãi nhau” đi, nhìn ánh mắt với thái độ đúng kiểu chiến tranh lạnh luôn á!】 “Anh là đàn ông mà cũng đi quay lén video nằm, không thấy mất mặt hả?!”

Hoắc Uyển Uyển thua thì tức, đổ thừa là do Trình Hạc quay góc kỳ.

Ai mà ngờ được đoạn quay nằm là của Trình Hạc đâu, cổ còn tưởng người quay là Lan Thanh Vũ nữa chứ!

“Ủa, ai nói với cô là đàn ông không được quay nằm? Mấy cô độc quyền hết hả? Cô đoán sai thì nhận đi, viện cớ làm gì...”

Và rồi hai người tiếp tục cãi nhau chí chóe, đùn đẩy trách nhiệm.

Cuối cùng đạo diễn cũng chịu hết nổi, trực tiếp công bố đáp án đúng, đồng thời tuyên bố hai người họ thất bại trong thử thách.

Vừa nghe thua, cả hai cùng “hừ” một tiếng, đồng loạt quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn nhau nữa.

Còn hai đoạn video cuối cùng là của ai thì... khỏi đoán cũng biết.

Lan Thanh Vũ với Lăng Tiêu kiểu “không đánh mà thắng”, nhưng cũng không vui nổi.

Vì cả hai đều bị chuyên gia tâm lý đánh giá… không mấy tích cực.

【Hả? Hai đoạn cuối là của Lan Thanh Vũ và Lăng Tiêu hả? Không thể nào, không ngờ hai người họ lại là kiểu người như vậy?!】 Mặt ngoài thì không sao, nhưng bên trong thì nghĩ nhiều kinh khủng.

Hơn nữa, khi làm nhiệm vụ quay video, rõ ràng là không tập trung.

Clip nhìn qua là biết quay cho có lệ, chẳng có tí tâm huyết nào.

Điều này khiến nhiều khán giả bắt đầu có ấn tượng không tốt với họ.

Dù là nhiệm vụ gì, đã tham gia chương trình rồi thì cũng nên làm cho đàng hoàng chớ.

Đáng tiếc là lúc quay, hai người này đều quá hời hợt.

【Tui phục sát đất, nghe chuyên gia phân tích xong, rồi nhìn lại hai người họ lúc ở trong clip, đúng là Lan Thanh Vũ cười kiểu gượng gạo thiệt, còn Lăng Tiêu thì lúc quay bị chuyển góc là mặt đổi thái độ liền...】 【Chuẩn luôn, với cả mọi người không thấy hai người này giờ ở chung kì cục sao?

Cái kiểu ngọt ngào lúc trước chắc diễn thôi quá.】 【Thật giả lẫn lộn hết trơn...】 Đạo diễn cũng không ngờ phần phân tích của chuyên gia lại ra kết quả như vậy.

Khi quay cận cảnh hai người, ông ta cũng thấy rõ là nét mặt của cả Lan Thanh Vũ và Lăng Tiêu đều không mấy vui.

Lăng Tiêu thì đạo diễn cũng gần như buông bỏ rồi, khỏi kỳ vọng.

Nhưng Lan Thanh Vũ…

Đạo diễn cau mày.

Bình thường cô ấy luôn rất biết giữ hình tượng mà?

Sao giờ đến biểu cảm cũng không kiểm soát nổi?

Vì chỉ có đội Hoắc Uyển Uyển – Trình Hạc đoán sai, nên đạo diễn quyết định trao phần thưởng cho ba đội còn lại.

Phần thưởng là được mua thêm một món, tiền do chương trình chi, nhưng điều kiện là món đó phải là thứ cả hai người trong đội đều có thể dùng, và không được vượt quá 50 tệ.

Còn đội Trình Hạc – Hoắc Uyển Uyển thì khỏi nhận gì cả, mất luôn quyền lợi mua đồ.

Cũng may đây không phải phần thưởng quá to tát nên hai người kia cũng không quá buồn.

Xe nhanh chóng dừng lại ở trấn.

Trưa vừa tan, mà hôm nay lại đúng phiên chợ, nên trên đường rất đông người.

Xuống xe xong, đạo diễn không bắt mọi người đi cùng nhau nữa, nên ai cũng tự tách nhóm.

Tả Dữu vốn định đi chung với Lưu Duyệt, nhưng Bạch Dữ An lại bất ngờ gọi Lưu Duyệt: “Qua bên kia đi dạo một chút.”

Chỗ cậu chỉ là khu bán dụng cụ gia đình.

Tả Dữu nhìn nhìn, cuối cùng quyết định từ bỏ – vì việc quan trọng nhất lúc này là kiếm đồ ăn!

Lưu Duyệt cũng hiểu rõ tính mê ăn uống của cô bạn, cười cười chào tạm biệt.

Ôn Cảnh Hinh đứng bên cạnh, rất chủ động dẫn đường đi về phía con phố bán đồ ăn vặt.

“Đi thôi, mình xem thử ở đây có món gì đặc sản không.”

Tả Dữu nghe vậy liền hí hửng đi theo, trong lòng cực kỳ hài lòng với độ thức thời của thầy Ôn.

Nhân lúc máy quay đi chậm phía sau vài bước, cô tranh thủ thì thầm với anh: “Vì anh biết điều như vậy, tối nay em cho anh uống thuốc xong rồi được ăn một viên kẹo!”

Ôn Cảnh Hinh: “......”

Cô đang dỗ mình như trẻ con đấy à?

Dù trong lòng dở khóc dở cười, nhưng cơ thể anh vẫn cực kỳ thành thật gật đầu: “Cảm ơn.”

Thuốc Tả Dữu chuẩn bị chẳng biết là loại gì, suýt nữa đắng đến mức anh không nuốt nổi.

Sau khi thỏa thuận xong, Tả Dữu hoàn toàn không để ý gì nữa mà bắt đầu chìm vào thiên đường ẩm thực.

Con phố này toàn là món ăn đường phố của địa phương, món nào cũng mới mẻ, cô chưa từng thử.

Nhìn món nào cũng muốn gọi ăn thử.

Nhưng liếc sang Ôn Cảnh Hinh, cô lại ngừng ngay cái suy nghĩ đó.

Dạ dày anh không tốt, rất nhiều thứ không thể ăn.

Dù cô có thèm đến đâu, ăn trước mặt người ta trong khi người ta không được ăn thì đúng là quá tàn nhẫn.

Thế là Tả Dữu chỉ biết cắn răng bỏ qua vô số món cay xé họng và đồ lạnh kích thích, tiếp tục tìm mấy món ôn hòa hơn.

Ôn Cảnh Hinh cũng hơi thắc mắc.

Rõ ràng Tả Dữu trước giờ ăn cay cực mạnh, sao hôm nay đi ngang mấy món đó mà không hề động lòng?

Hay là khẩu vị cô đổi rồi?

Nhưng đang lúc anh nghĩ có lẽ Tả Dữu ăn uống không khỏe, thì thấy cô rốt cuộc cũng dừng lại trước một quầy: “Chú ơi, con lấy một phần bánh dày nhân đường đỏ!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »