Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5849 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 83

❊ ❊ ❊

Cấp trên nói mơ hồ, nhưng Vương ca nghe vẫn hiểu: người ở trên rõ ràng đang nhắm vào Đường Ngữ Yên.

Nếu được, hắn cũng muốn ký với Đường Ngữ Yên, quăng bút chốt đơn.

Tiếc là…

“Chuyện này khỏi nói thêm. Không chỉ cậu, cả công ty chúng ta đều không được ký hợp đồng với Đường Ngữ Yên.”

Giọng điệu của cấp trên mang chút tiếc nuối, hiển nhiên là tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ miếng mồi béo.

Vương ca bắt đầu thấy có gì đó sai sai, do dự hỏi: “Đường Ngữ Yên… cô ấy đắc tội với ai à? Ý tôi là kiểu cấp trên cấp cao gì đó?”

Chứ nói thật, không ký một người đang nổi thì đã khó hiểu rồi, giờ còn cấm hẳn hợp tác, chẳng khác nào vứt tiền qua cửa sổ — không phải ngốc thì là có vấn đề.

Cấp trên không xác nhận, cũng không phủ nhận, chỉ trừng mắt cảnh cáo: “Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Vương ca đành câm nín, tiu nghỉu rời khỏi phòng làm việc.

Tuy vậy, hắn vẫn tiếc hùi hụi cho Đường Ngữ Yên.

Không ký được thì thôi, hắn tính nhờ mối quan hệ giúp cô ấy kết nối với công ty khác mà hắn quen — nếu thành công, cũng có thể kiếm được một khoản.

Nghĩ vậy, Vương ca quyết định gọi cho Lăng Tiêu.

Nếu Lăng Tiêu chịu giúp để ký được Đường Ngữ Yên, thì hắn có thể nhường lại cơ hội trước đây mình định giữ riêng cho Lăng Tiêu — coi như lấy ơn đáp ơn.

Sau khi Vương ca rời đi, cấp trên thở dài, nhìn thông báo mới được cổ đông lớn của công ty gửi xuống.

Không những không được ký Đường Ngữ Yên, mà còn bị cấm hợp tác dưới mọi hình thức.

Cấp trên cười gượng: người ở trên đang định chặn hết đường sống của Đường Ngữ Yên, ép cô phải rời khỏi showbiz thật rồi sao?

“Sếp, bên Đỉnh Thịnh đã gửi thông báo xuống rồi.”

Trong phòng làm việc, thư ký báo cáo lại với người đàn ông đang đứng bên cửa sổ sát đất.

Nghe vậy, người đàn ông từ từ xoay người lại.

Khuôn mặt lạnh như băng lộ rõ vẻ khó chịu.

“Cho người theo dõi kỹ. Tôi không muốn thấy cô ta xuất hiện trước mắt mình lần nào nữa.”

Thư ký cúi đầu, âm thầm thở dài trong lòng.

Xem ra, Đường Ngữ Yên lần này thật sự phải biến mất khỏi giới rồi.

Sau khi dặn dò xong chuyện của Đường Ngữ Yên, người đàn ông lại chuyển sang đề tài khác: “Hợp tác với nhà họ Tả tiến triển tới đâu rồi?”

Hắn liếc nhìn một bản kế hoạch tổn thất tài chính mới nhất, càng xem càng cau mày, tâm trạng cũng dần bực bội.

Lần này tổn thất không nhỏ, nếu không kéo được một khoản đầu tư lớn để bù lại, cha hắn chắc chắn sẽ thất vọng.

Nếu vẫn giống trước đây — là con trai độc nhất — thì hắn không lo.

Nhưng giờ thì…

Hắn không thể để “đứa con riêng” từ đâu chui ra giành giật mọi thứ của nhà họ Ôn.

Một kẻ cả ngày chỉ biết làm nghệ sĩ, xứng sao?

Thư ký báo cáo: “Chúng ta đã gửi thư mời và đặt lịch hẹn nhiều lần, nhưng bên nhà họ Tả vẫn trả lời là không có thời gian. Họ còn nói danh sách người muốn hẹn rất dài, bảo chúng ta… xếp hàng…”

Nghe đến đó, sắc mặt Ôn Dương lạnh hẳn.

Hắn siết chặt chiếc ly trong tay, như thể muốn bóp nát nó.

Bọn nhà họ Tả cũng ngạo mạn quá rồi đấy!

Chẳng qua chỉ là một gia đình giàu có ở Minh Thành, so với cả nước thì đáng là gì?

Nếu không vì hắn cần tự lập để chứng minh với cha, chứ bình thường thì…bọn họ đến nhìn hắn còn không xứng!

Nhưng cuối cùng, Ôn Dương vẫn cố gắng kiềm chế lại.

Hắn không thể từ bỏ cơ hội hợp tác với nhà họ Tả.

“Nhà họ có con gái đúng không? Tìm hiểu giúp tôi một chút, xem tình hình ra sao, có thể sắp xếp gặp mặt được không.”

Già không được thì dụ trẻ.

Huống hồ, với khuôn mặt của hắn, muốn thu phục mấy cô gái nhỏ thì dễ như trở bàn tay.

Thư ký sững người một chút, rồi bắt đầu báo cáo ngay.

Trước đây khi tiếp cận nhà họ Tả để tìm kiếm hợp tác, thư ký đã điều tra sơ lược tình hình người nhà.

Nhà họ Tả có bốn người con.

Ngoài Tả Dục Thăng – người thường xuyên xuất hiện trước công chúng – thì ba người còn lại cực kỳ bí ẩn.

Không ai biết mặt, danh tính cũng được giấu rất kỹ.

Tuy vậy, vẫn có tin tức rò rỉ ra.

“Nghe nói Vệ Thịnh – bên ngoại của nhà họ Tả – vừa giúp em họ mình mua lại một công ty giải trí.

Có vẻ người được giúp chính là con gái nhà họ Tả. Nhưng cụ thể thì chưa rõ.”

Vệ Thịnh là cháu trai bên nhà mẹ đẻ của Tả phu nhân, hai bên rất thân thiết.

Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để Ôn Dương đoán ra: con gái nhà họ Tả có lẽ đang muốn vào giới giải trí.

Giới giải trí à?

Trùng hợp thay, hắn vừa mới thâu tóm Đỉnh Thịnh – một trong những công ty giải trí lớn nhất.

Hắn cười lạnh.

“Tiếp tục điều tra, xem công ty mà Vệ Thịnh mua lại là của ai. Sau đó, dùng danh nghĩa Đỉnh Thịnh hợp tác để lấy cớ hẹn gặp con gái nhà họ Tả.”

Nếu cô ta thực sự muốn chen chân vào giới giải trí, thì Đỉnh Thịnh chắc chắn là đối tác cô ta không thể từ chối.

Mà một khi gặp mặt rồi, thì cô ta có trốn đằng trời cũng không thoát khỏi tay hắn.

Chỉ là, lúc ấy hắn sẽ phải suy nghĩ xem nên xử lý thế nào để vừa thoát được cô ta, vừa không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ với nhà họ Tả.

Thư ký gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.

Còn lại một mình, Ôn Dương trầm ngâm một lúc rồi không nhịn được mở máy tính.

Trên màn hình, chính là chương trình truyền hình thực tế có Đường Ngữ Yên tham gia.

Đúng lúc khách mời đang chuẩn bị ăn cơm, Ôn Dương nhìn thấy Ôn Cảnh Hình từ bếp đi ra, người còn dính vài vết nước, bộ dạng mới dọn dẹp xong.

Ánh mắt Ôn Dương hiện rõ ý châm chọc.

Dù có được tìm về thì sao? Loại người không đủ tư cách ngồi bàn lớn thì mãi mãi chỉ là con hát.

Cho dù nổi tiếng cỡ nào, thì cũng chỉ là diễn viên thôi!

Hơn nữa, e là Ôn Cảnh Hình còn không biết công ty cậu đang ký hợp đồng đã rơi vào tay hắn từ lâu.

Từ giờ mọi thứ đều bị hắn kiểm soát.

Nghĩ tới cảnh Ôn Cảnh Hình ngơ ngác không hay biết gì, rồi sau đó khi biết được sự thật sẽ bàng hoàng ra sao, tâm trạng của Ôn Dương lại tốt lên hẳn.

Cứ để yên như vậy đi. Cả đời này, đừng mơ ngoi lên nổi.

Chỉ tiếc cái cô Tả Dữu bên cạnh, nhìn cũng xinh, nhưng mắt mù, lại chọn Ôn Cảnh Hình.

Ôn Dương bật cười khinh bỉ, chuẩn bị tắt chương trình.

Nhưng ngay giây cuối cùng trước khi tắt, hắn vẫn còn nhìn chằm chằm gương mặt Tả Dữu, trầm ngâm.

Chờ chương trình này quay xong, hắn có thể cho người điều tra thêm chút thông tin về cô gái tên Tả Dữu này.

Loại người có nhan sắc nhưng không cam chịu số phận, đã tới mức đi tham gia show truyền hình — là dễ dụ nhất.

Cho tiền, vẫy tay một cái, là biết điều nghe lời ngay.

Còn phía chương trình, sau bữa tối, các khách mời đều về phòng nghỉ ngơi.

Đường Ngữ Yên là người mới tới, nên phòng và hành lý vẫn chưa thu dọn xong.

Tả Dữu và Lưu Duyệt cũng ghé qua giúp cô sắp xếp đồ đạc rồi mới tính đi về.

Phòng Đường Ngữ Yên ở chính là phòng trước đây của Hoắc Uyển Uyển.

Tổ chương trình đã dọn qua, nhưng do gấp gáp, cũng chưa kịp tổng vệ sinh.

Khi Đường Ngữ Yên đang thu dọn chăn ga thì bất ngờ phát hiện một mẩu giấy nhỏ bị kẹt dưới chăn.

Cô tò mò mở ra xem, thấy trên đó viết vài chữ nguệch ngoạc: “Lan Thanh Vũ → Tả gia → hào môn?”

Cô ngơ ngác nhìn tờ giấy, rồi quay sang hỏi Tả Dữu và Lưu Duyệt: “Cái này là có ý gì thế?”

Tả Dữu và Lưu Duyệt cùng thò đầu lại gần, chỉ liếc một cái đã thấy tờ giấy đang nằm trong tay Đường Ngữ Yên.

Mặt giấy hiện lên những nét chữ tròn trịa, nhìn qua tưởng đơn giản nhưng lại rất dễ thương.

Nghĩ đến việc căn phòng này trước đó do Hoắc Uyển Uyển ở, cả hai lập tức đoán tờ giấy đó chính là cô ấy để lại.

Nhưng Hoắc Uyển Uyển viết mảnh giấy này là có ý gì? Cô ấy muốn truyền đạt điều gì sao?

Đặc biệt là khi nhìn thấy mấy chữ “Tả gia” và “hào môn” được viết đậm hơn hẳn, đủ để thấy khi viết đến đó, cảm xúc của Hoắc Uyển Uyển hẳn là đang rất kích động.

“Tả gia?” Lưu Duyệt cau mày, rồi quay sang hỏi Tả Dữu: “Cô ấy đang nói đến nhà cậu à?”

Dù gì trong chương trình cũng chỉ có mỗi Tả Dữu họ Tả, nên nếu nghĩ theo hướng này thì rất có khả năng Hoắc Uyển Uyển đang nhắc đến Tả gia của Tả Dữu.

Vả lại gia cảnh nhà Tả Dữu có vẻ cũng không tệ, ít nhất là khá giàu, nếu gọi là hào môn thì cũng không sai.

Nhưng điều khiến người ta thắc mắc là mũi tên nối giữa “Lan Thanh Vũ” và “Tả gia” có ý nghĩa gì?

Hai bên có liên hệ gì với nhau?

Lưu Duyệt nghĩ mãi cũng không thông.

Thật ra không chỉ cô ấy mà ngay cả Tả Dữu cũng không hiểu nổi.

Nhà mình với Lan Thanh Vũ có quan hệ gì chứ?

Nếu cố nói cho có thì chỉ là hai người cùng tham gia show này thôi?

【 Có khi nào “Tả gia” mà Hoắc Uyển Uyển viết không phải nhà của Tả Dữu, mà là Tả gia kia không? 】 【 Thật ra mình cũng cảm thấy vậy.

Đạt đến tầm hào môn thì chắc không chỉ đơn giản là có tiền đâu.

Tuy nhà Tả Dữu hình như cũng khá giàu, nhưng nói đến “nội tình” thì vẫn chưa tới tầm đó. 】 Trước đây trong show, Tả Dữu từng để lộ rằng mình có một người anh hai, nhưng hai người đó chưa từng lộ mặt trước công chúng, nên chẳng ai biết thân phận thật sự của họ.

Cũng chính vì thế mà đa phần mọi người chỉ nghĩ nhà Tả Dữu là kiểu gia đình có tiền bình thường thôi, chưa tới mức gọi là hào môn.

Vì nếu là con cái nhà hào môn thật sự thì sao lại không có ai biết mặt cơ chứ?

【 Vậy có phải Hoắc Uyển Uyển đang nói đến “Tả gia” — chính là Tả gia siêu giàu ở Minh Thành không?

Nếu đúng vậy thì Lan Thanh Vũ thật sự là thiên kim nhà giàu à?

Hết hồn luôn! 】 【 Hoắc Uyển Uyển là người trong giới giải trí, kiểu người như cô ấy hẳn là cũng có chút tin tức nội bộ.

Nếu cô ấy đã viết như vậy thì khả năng Lan Thanh Vũ quen biết Tả gia kia là rất cao, mà nếu quen biết thật thì thân phận của cô ấy cũng không tầm thường đâu. 】 Dù gì thì người cùng đẳng cấp mới chơi chung với nhau được.

【 Hơn nữa trước đây Lan Thanh Vũ từng đăng Weibo, trong đó để lộ cả cách liên hệ với Tả Dục Thăng — Tả đại lão đấy nhé!

Mà theo tin tức bên lề, Tả Dục Thăng hình như đúng là một trong những người thừa kế của Tả gia. 】 Tuy Tả Dục Thăng rất nổi tiếng, nhưng người ta biết đến anh nhiều nhất là qua thân phận luật sư.

Còn chuyện gia thế thì rất ít người đề cập.

Tuy nhiên anh ấy cũng chưa từng cố giấu, nên vẫn có một số người biết được xuất thân của anh.

【 Trời đất?

Thật luôn hả?

Tả đại lão thật sự là Tả đại lão à! 】 【 Aaaa thiệt không vậy, chồng tui lại là con nhà siêu giàu top đầu Minh Thành á?

Huhu chồng ơi anh quên là mình còn đang hẹn nhau ở bờ hồ Hạ Minh không, mau về đón em đi! 】 【 Vậy ra đây chính là định nghĩa của "người chiến thắng trong cuộc sống" nè.

Tui chỉ biết ảnh giỏi, đẹp trai, không ngờ còn là kiểu đại thiếu gia nhà quyền thế.

Hôm nay lại là một ngày phải ăn chanh sống qua mùa hè… (mỉm cười) 】 【 Tả Dục Thăng là đại lão thì tui tin được.

Vì phần lớn người giỏi đều xuất thân từ gia đình nền tảng tốt.

Nhưng mà Lan Thanh Vũ… hmm… nói sao nhỉ, tui không thấy cô ấy giống kiểu tiểu thư hào môn lắm.

Với lại cũng chưa từng nghe ở Minh Thành có nhà hào môn nào họ Lan cả. 】 【 Có khi người ta sống khiêm tốn thôi?

Với lại đất nước rộng lớn vậy, đâu phải tỉnh nào cũng có họ Lan nổi tiếng? 】

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »