Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5799 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, trước khi các khách mời khác thức dậy, Hoắc Uyển Uyển đã bị xe chương trình đưa đi.

Trình Hạc ngủ say như heo suốt đêm, sáng dậy không thấy Hoắc Uyển Uyển thì tỏ ra ngạc nhiên: “Ủa, Hoắc Uyển Uyển vẫn chưa dậy hả? Trời, không phải tụi mình còn nhiệm vụ à?”

Còn nhiệm vụ gì nữa?

Người ta bị cho out rồi!

Cả bàn nhìn cậu bằng ánh mắt thương cảm.

Đạo diễn cũng nhanh chóng tuyên bố: “Vì Hoắc Uyển Uyển vi phạm quy tắc của chương trình, từ hôm nay sẽ ngừng ghi hình.

Chiều nay chúng tôi sẽ sắp xếp khách mời khác, nên sáng nay nhóm Trình Hạc có thể nghỉ.”

Trình Hạc sững người.

“Sao? Cô ấy không quay nữa? Cô ấy làm gì vậy?”

Đạo diễn không định giải thích, chỉ xoay người đi làm việc khác.

Thấy vậy, Trình Hạc quay sang hỏi Lưu Duyệt: “Rốt cuộc là cô ấy đã làm gì? Không lẽ thật sự ngu tới mức làm chuyện không vãn hồi nổi?”

Lưu Duyệt chẳng biết nói sao, dù gì Tả Dữu cũng đang ngồi cạnh, đành mập mờ đáp: “Chuyện này trên mạng chắc có, anh tự lên coi thì biết.”

Nghe đến đó, Trình Hạc lập tức rút điện thoại ra tra cứu.

Càng đọc, mắt cậu càng mở to.

Sau khi xem xong, Trình Hạc quay sang nhìn Tả Dữu, trong lòng không khỏi chấn động.

Từ nhỏ đã sống trong giới giải trí, dù hay bị ghét vì cái miệng, nhưng kinh nghiệm của cậu vẫn đủ nhiều để nhận ra bất thường.

Chuyện của Hoắc Uyển Uyển và Tả Dữu, trên mạng chỉ có thông tin một chiều về việc Hoắc Uyển Uyển tung tin giả, rồi bị chương trình hủy hợp đồng.

Riêng cái tên Tả Dữu thì gần như không thấy nhắc tới.

Rõ ràng có người đã cố tình che giấu hoặc đè tin xuống.

Làm được đến mức này, thì sau lưng Tả Dữu chắc chắn phải có thế lực cực kỳ mạnh bảo vệ.

Còn hơn cả các ngôi sao tuyến một!

Cùng lúc đó, tại một văn phòng cao cấp của công ty giải trí Vệ Thịnh.

Nhìn mạng xã hội đã không còn bất kỳ tin tức tiêu cực nào về Tả Dữu, Vệ Thịnh mới hài lòng nói với trợ lý: “Làm tốt đấy. Thưởng cho bộ phận PR đi.”

Mấy hôm trước, anh đi nước ngoài làm việc với đối tác Hollywood, nên không để ý tình hình trong nước.

Tới khi Tả Dục Kiệt – anh ba của Tả Dữu – gửi clip trong group “Ăn cơm – ngủ – đánh Tả Dữu”, anh mới biết em gái mình lại đi tham gia cái show yêu đương gì đó.

Cũng chẳng sao.

Em gái anh muốn chơi thì cứ để nó chơi.

Quan trọng là dám có người bôi nhọ nó trên mạng?

Dù con nhóc này có hơi thiếu đòn, nhưng nếu có đánh, cũng phải do mấy ông anh nhà họ Tả động tay.

Đám cư dân mạng ăn no rửng mỡ kia mà dám nói xấu nó, thì anh tuyệt đối không tha!

Vậy nên vừa về nước, anh liền ra lệnh xử lý toàn bộ tin tiêu cực.

Nhờ đó, mấy ngày nay mạng sạch sẽ thấy rõ.

Đêm qua xảy ra vụ đó, anh còn cho bộ phận PR làm tăng ca để xử lý nhanh.

Giờ mới có thể tạo ra tình huống: Mạng toàn nói về Hoắc Uyển Uyển, còn Tả Dữu thì không thấy ai nhắc đến.

Dám động vào em gái tôi? Hoắc Uyển Uyển khỏi mơ sống nổi trong giới giải trí này!

Trình Hạc thu lại dòng suy nghĩ, quay sang nhìn Tả Dữu.

…và bắt đầu hồi tưởng xem bản thân trước đây có từng đắc tội gì với cô nàng không…

Hồi tưởng một chút, Trình Hạc tuyệt vọng phát hiện… hình như ngay từ đầu mình cũng từng “dập” Tả Dữu không thương tiếc, còn tỏ ra cực kỳ ghét bỏ, khó chịu ra mặt luôn ấy chứ.

Trình Hạc: “......”

Xong phim rồi, Babi ơi.

Liệu sau này Tả Dữu có quay lại trả đũa mình không ta?

Thấy ánh mắt Trình Hạc cứ nhìn chằm chằm về phía mình như đeo kính lúp soi, Tả Dữu hơi cau mày.

Anh ta nhìn mình kiểu gì kỳ vậy?

Ôn Cảnh Hinh ngồi bên cạnh thấy thế, đặt chén đũa xuống, bất ngờ lên tiếng hỏi Tả Dữu: “Ăn xong rồi đúng không? Nếu vậy thì tụi mình lên núi trước đi.”

Tả Dữu còn đang muốn chuồn lẹ khỏi đây vì cứ cảm thấy Trình Hạc hơi kỳ kỳ.

Vừa nghe Ôn Cảnh Hinh nói xong, cô lập tức bật dậy.

“Vâng, đi liền đi!”

Ôn Cảnh Hinh gật đầu, cũng đặt chén đũa xuống rồi đứng lên.

Vì chỗ anh ngồi là bên trong, nếu muốn ra ngoài thì phải lách ngang qua chỗ Trình Hạc.

Chỉ có điều, do phía sau ghế Trình Hạc có một khoảng trống khá rộng, nên thực ra Ôn Cảnh Hinh chẳng cần phải đứng dậy Trình Hạc vẫn có thể nhích ra được.

Nhưng không ngờ, ngay lúc Ôn Cảnh Hinh đi ngang qua, Trình Hạc bỗng hét to một tiếng đầy đau đớn.

“Áaaaa!”

Vừa la, anh ta vừa nhăn mặt nhăn mày, cúi đầu nhìn chân mình.

Trên giày của Trình Hạc in rõ một dấu giày màu đen, rất rõ nét!

Ôn Cảnh Hinh chậm rãi nhấc chân ra, sau đó bình thản liếc Trình Hạc: “Xin lỗi, tôi không để ý.”

Anh đã nói vậy rồi, Trình Hạc còn có thể làm gì ngoài cười trừ?

Hơn nữa ngày thường Ôn Cảnh Hinh cũng chưa bao giờ cố ý gây sự với ai, nên nhất thời Trình Hạc cũng không dám chắc có phải anh cố tình giẫm lên chân mình không.

Cuối cùng chỉ đành nói: “Không sao đâu, lần sau chú ý là được.”

Nhưng trong lòng thì vẫn không nhịn được mà thấy tức — khe hở lớn như thế mà cũng bị giẫm trúng, đúng là đen đủi thật!

Đối diện, Bạch Dữ An nhìn thấy hết, ánh mắt chợt lóe lên, liếc nhìn Ôn Cảnh Hinh đầy ẩn ý.

Góc nhìn của anh ta cực kỳ rõ — Ôn Cảnh Hinh rõ ràng là cố tình vòng chân sang bên Trình Hạc rồi mới đạp xuống.

Người đàn ông này, trông ngoài thì có vẻ trắng trẻo thanh tú, ai dè cắt ra bên trong toàn đen kịt.

Lúc này, Tả Dữu đã về phòng chuẩn bị đồ nghề, tay cầm găng tay và dao chặt củi.

“Xong rồi.”

Ôn Cảnh Hinh đáp lại: “Chờ tôi chút.” Sau đó anh cũng về phòng lấy đồ.

Khoảng một phút sau, Tả Dữu thấy anh quay lại, tay trái cầm một cuộn dây thừng, tay phải cầm... cái dù cực bự mà hôm qua họ mua ở chợ đêm?

Tả Dữu sửng sốt, nhìn anh đầy nghi hoặc: “Anh định mang cái dù này lên núi thiệt hả?”

Thật ra từ đầu cô đã không hiểu tại sao Ôn Cảnh Hinh lại chọn cái dù có phong cách dị biệt như vậy.

Mang cái dù đó ra đường thì chắc chắn quay đầu nhìn 100%!

Hơn nữa, dù nhan sắc Ôn Cảnh Hinh có cao cỡ nào đi nữa, chống cái dù đó vẫn thấy hơi... sai sai.

Ôn Cảnh Hinh thấy ánh mắt ghét bỏ nhàn nhạt của Tả Dữu thì bất đắc dĩ giải thích: “Tôi mang lên núi để dựng làm chỗ che nắng, chứ không phải căng dù dạo phố.”

Bởi vì hôm đầu tiên họ đi làm vào buổi chiều, chỗ chặt củi lại nằm ở hướng khuất nắng nên không bị phơi nhiều, làm việc cũng thấy ổn.

Nhưng hôm qua thì đi từ sáng sớm, đúng chỗ nắng chiếu trực tiếp, Tả Dữu bị nắng hắt vào không mở nổi mắt, mồ hôi nhễ nhại — dù cô không than gì, nhưng anh đều thấy hết.

Thế nên chiều hôm qua vừa thấy chiếc dù này, anh đã tính mua luôn.

“A, ý anh là mình sẽ dựng dù lên một chỗ, rồi làm việc dưới bóng dù à?” Tả Dữu bừng tỉnh, ánh mắt đầy ngạc nhiên và vui mừng nhìn anh.

Cô không ngờ Ôn Cảnh Hinh lại chu đáo đến vậy.

Ôn Cảnh Hinh thấy cô hiểu ý thì chỉ gật đầu: “Ừ, đi thôi. Giờ nắng chưa gắt lắm.”

Làm sớm xong sớm còn về nghỉ.

Bên kia, Lưu Duyệt nhìn một màn này mà không giấu được ánh mắt ghen tị.

Trước đây cô cứ nghĩ Ôn Cảnh Hinh khó gần, không dễ chung đụng… ai ngờ, hoá ra người cẩn thận nhất trong chương trình này lại chính là anh ấy!

Cậu bạn thân Tả Dữu của cô đúng là may mắn quá trời quá đất!

Bình luận livestream lúc này cũng nổ rần rần: 【 Không cần nói gì thêm, chỉ riêng hành động tinh tế này của thầy Ôn, tôi quyết định trao giải “Người chồng lý tưởng của năm” cho anh luôn! 】 【 Đại diện thầy Ôn phát biểu: Cảm ơn, nhưng tôi không đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy đâu. 】 【 Hahaha, ý là chỉ chu đáo với Tả Dữu thôi đúng không?

Cái này gọi là gì?

Gọi là “chính chủ tự phát đường”! 】 【 Ông Ôn không tệ nha, đúng là đứa con tôi nuôi từ nhỏ, biết thương vợ ghê luôn! 】 【 Dù vẫn còn hơi khó chấp nhận, nhưng nhìn ông Ôn lần đầu quan tâm một nữ khách mời như vậy, thôi thì... đành chúc phúc cho hai người họ vậy. 】 Bên này, Ôn Cảnh Hinh dắt theo cây dù siêu to và cùng Tả Dữu nhanh chóng lên tới núi.

Lúc mua dù, ông chủ cũng đã nói: phải cắm cố định xuống đất thì mới được.

May mà chỗ họ làm việc toàn là đất và đá, Ôn Cảnh Hinh không mất nhiều công tìm một chỗ bằng phẳng, dựng dù lên rồi còn gom vài tảng đá lại để giữ cố định.

Chiếc dù bung ra tạo thành một vùng bóng mát cực lớn, đủ cho cả anh lẫn Tả Dữu cùng làm việc bên dưới.

Tả Dữu ngồi xổm nhìn lên tán dù, càng nhìn càng ưng, cô không nhịn được quay sang nói với Ôn Cảnh Hinh: “Anh thật sự là người nghĩ chu—”

Chưa kịp nói hết câu, giọng Tả Dữu bỗng nhiên khựng lại.

Cô nhận ra khoảng cách giữa mình và Ôn Cảnh Hinh... chỉ cách nhau vài centimet.

Vừa nãy Ôn Cảnh Hinh đang kiểm tra độ ổn định của chiếc dù nên cũng ngồi xổm ngay bên cạnh cô, không hề chú ý là hai người gần nhau đến vậy.

Khi nghe giọng Tả Dữu vang lên bên tai, anh theo phản xạ xoay đầu lại.

Không ngờ, khoảng cách gần đến mức... chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể chạm vào nhau.

Anh thậm chí có thể nhìn thấy rõ những sợi lông măng nhỏ mịn trên má trắng trẻo của Tả Dữu.

Gió nhẹ thoảng qua, hơi thở hai người như quấn vào nhau.

Khoảnh khắc đó, cả hai đều như bị “đứng hình”, bất động nhìn nhau.

Ôn Cảnh Hinh vốn đã rất điển trai — điều đó Tả Dữu biết ngay từ ngày đầu tiên.

Nhưng cô không ngờ khi nhìn anh gần đến thế, nhìn sâu vào mắt anh, lại cảm thấy như bị hút vào một viên đá quý màu đen thăm thẳm — ánh nhìn anh quá mức chuyên chú, cứ như trong mắt chỉ có mình cô.

Tả Dữu hoảng hốt quay mặt đi, vội vàng đứng dậy.

“Em, em đi thử coi hôm nay có chặt được củi không!”

Ôn Cảnh Hinh cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn bóng lưng Tả Dữu đang “chạy trốn”, trong mắt anh thoáng hiện ý cười.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »