Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 79

❊ ❊ ❊

【 Thầy Ôn với Tả Dữu đang ân ái đúng không, chắc chắn là đang ân ái rồi! 】 【 Thầy Ôn đúng là người chồng mẫu mực, nhìn hai người họ tình cảm chưa kìa, còn tặng hoa cho Tả Dữu nữa haha. 】 【 Cẩu lương này ăn đủ quá rồi, hai người họ mà tách ra nữa là tôi tức á, không được chia tay đâu đấy! 】 【 Đề xuất hậu kỳ khi dựng video nhớ thêm hiệu ứng đặc biệt, khoanh riêng thầy Ôn với Tả Dữu bằng màu khác biệt, làm nổi bật sự đối lập với mấy khách mời còn lại và cả đạo diễn nữa! 】 Ôn Cảnh Hinh sửa lại bó hoa xong, cắm lại vào bình, Tả Dữu thấy mọi thứ trở về như ban đầu, mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô lén liếc đạo diễn một cái, nghĩ chắc ông ấy không biết chuyện cái bình hoa vừa nãy suýt nữa tiêu đời đâu.

Ai ngờ lại bắt gặp ánh mắt đạo diễn, kiểu như đang định nói gì đó mà thôi.

Tả Dữu không dám suy diễn nhiều, lảng tránh ánh mắt ông ấy, trong lòng chỉ âm thầm cầu mong: hy vọng ông đạo diễn không nhìn thấy cảnh cô vừa mới "ra tay phá hoa".

Quả thật... hơi quê thật đấy.

Nhưng cô không biết, đạo diễn căn bản chẳng để ý gì đến vụ hoa hoét, trong đầu ông ấy lúc này chỉ toàn những câu “What the hell…” vì bị cặp đôi Ôn Cảnh Hinh – Tả Dữu làm cho choáng váng.

Ôn Cảnh Hinh ơi là Ôn Cảnh Hinh, nhìn bề ngoài chững chạc nghiêm túc thế kia, ông còn tưởng cả đời anh định sống cô đơn chứ, ai ngờ cũng biết "tán gái" y như ai.

Hừ hừ, đến lúc hai người họ mà nên duyên thật, ông nhất định phải xin một cái phong bao thật to!

Bị đạo diễn nhìn chằm chằm như vậy, dù Ôn Cảnh Hinh có ngơ đến đâu cũng không thể không nhận ra.

Anh quay đầu lại, bắt gặp ngay ánh mắt chế giễu của đạo diễn.

Nhưng anh chỉ bình tĩnh nhìn lại như không có gì xảy ra.

Đạo diễn thấy vậy chỉ biết bĩu môi, thầm mắng trong lòng: “Xì, kín đáo quá đấy.”

“Rồi, nếu mọi người đều hiểu rõ luật chơi rồi thì giờ bắt đầu luôn nhé. Đợi khách mời nữ mới đến thì mình cùng ăn trưa luôn.”

Đây cũng là lý do hôm nay không phát vật tư cho mọi người, vì đạo diễn muốn tái hiện lại quy tắc ăn uống của kỳ trước: ăn chung một bữa trưa đón thành viên mới.

Còn sau bữa trưa, ai muốn sắp xếp thế nào thì tuỳ các khách mời.

Mọi người nghe đạo diễn nói thế cũng chỉ biết đứng dậy.

Trình Hạc là người đầu tiên rời đi.

Bây giờ chỉ có mỗi anh là chưa có bạn đồng hành, sốt ruột là phải.

“Tôi đi trước tìm người đây!”

Nói xong là chạy đi luôn, chẳng ai biết anh biến đi đâu.

Ôn Cảnh Hinh và Bạch Dữ An thì bình thản đứng dậy sau.

Thấy Ôn Cảnh Hinh đứng lên, Tả Dữu cũng vô thức nhìn về phía anh, trong lòng hơi hơi căng thẳng.

Chẳng lẽ… anh định đi làm nhiệm vụ với khách mời nữ mới?

Tả Dữu xưa giờ là kiểu nghĩ gì làm nấy, muốn hỏi là hỏi luôn.

Vậy mà lúc này, cô lại chần chừ, không dám mở miệng hỏi anh rốt cuộc định làm gì, chọn ai làm bạn đồng hành.

Không hỏi thì sốt ruột, mà hỏi thì lại như kiểu đang quá quan tâm đến anh ấy.

Tả Dữu phồng má, cuối cùng ép bản thân quay đi chỗ khác, không nhìn Ôn Cảnh Hinh nữa.

Hừ, không có anh ấy mình vẫn sống ổn thôi, ai thèm!

Ôn Cảnh Hinh hoàn toàn không biết trong lòng Tả Dữu vừa nhanh chóng lên kế hoạch “tự lập”, thấy cô quay mặt đi, anh đành nhìn nghiêng và khẽ nói: “Anh ra ngoài một chút, lát sẽ quay lại.”

Tả Dữu “ừ” một tiếng, cố gắng giả vờ như chẳng thèm để tâm anh làm gì hay đi đâu.

Ôn Cảnh Hinh hơi nhíu mày.

Không biết có phải anh nghĩ nhiều không, mà cảm giác Tả Dữu hình như hơi… khó chịu?

Chưa kịp nghĩ kỹ, Bạch Dữ An đã gọi.

“Đi thôi, làm nhanh cho xong.”

Ôn Cảnh Hinh đành đi làm nhiệm vụ trước, định lát nữa quay lại hỏi Tả Dữu sau.

Thế là hai người họ rời đi.

Trong sân giờ chỉ còn lại bốn khách mời nữ và Lăng Tiêu như một cái cột đứng chơ vơ.

Thật lòng mà nói, Lưu Duyệt nhìn Lăng Tiêu đứng đó một mình cũng thấy tội.

Nhưng nghĩ lại chuyện trước đó anh đối xử với Tả Dữu, lại thấy đúng là đáng đời.

Người đáng thương cũng là vì có chỗ đáng giận.

Tả Dữu thấy Ôn Cảnh Hinh đã đi khuất, liền không muốn tiếp tục ngồi lại sân nữa.

Cô muốn tìm gì đó để giết thời gian, chứ cứ ngồi một chỗ lại suy nghĩ vẩn vơ về việc Ôn Cảnh Hinh có đi làm nhiệm vụ với người khác không.

Cô quay sang hỏi Lưu Duyệt: “Duyệt Duyệt, muốn chơi game không? Qua phòng mình chơi đi.”

Cô mang theo một máy chơi game mini nhỏ gọn nhưng siêu thú vị.

Lưu Duyệt cũng không biết khi nào mấy anh khách mời mới về, liền gật đầu.

“Được, đi thôi.”

Thế là hai người vào phòng Tả Dữu, chơi trò mà cô gọi là “rất vui”.

Khi thấy Tả Dữu lôi từ dưới gối ra một chiếc máy chơi game cỡ bàn tay, bật lên là giao diện mấy khối vuông quen thuộc…

Lưu Duyệt im lặng.

Rồi cô không chắc chắn hỏi: “Cái trò cậu nói vui là… xếp gạch hả?”

Tả Dữu vừa bật máy lên là bắt đầu chơi luôn, mắt dán vào màn hình, tay bấm nút lia lịa, cực kỳ tập trung.

Nghe Lưu Duyệthi, cô gật đầu cái rụp.

“Đúng rồi! Em thấy trò này chơi siêu vui luôn á!”

Với một người quen game thực tế ảo như Tả Dữu, thì mấy trò cổ điển thế này lại có một sức hút rất riêng.

Lưu Duyệt thấy Tả Dữu chơi vui vẻ vậy cũng chỉ biết im lặng.

Ừ thôi, miễn cậu vui là được.

Lúc hai người đang mải mê chơi trong phòng, Lan Thanh Vũ sau một hồi do dự cũng chọn quay về phòng mình.

Không giống Tả Dữu còn rảnh để chơi game, cô phải tranh thủ thời gian viết bài đính chính.

Có điều, nếu muốn về phòng, cô phải đi ngang qua chỗ Lăng Tiêu đang đứng.

Cô cúi đầu bước nhanh, thậm chí đi ngang qua anh ta còn tăng tốc.

Dù vậy, khi đi qua, cô vẫn nghe thấy Lăng Tiêu lẩm bẩm: “Có phải… tôi thật sự quá ngu không?”

Không rõ đang hỏi cô, hay chỉ đang tự lẩm bẩm.

Lan Thanh Vũ khựng lại một chút, nhưng không nói gì, tiếp tục bước nhanh về phòng.

Từ khoảnh khắc cô phủ nhận hoàn toàn mối quan hệ giữa hai người trước mặt bao nhiêu người, thì chuyện Lăng Tiêu ra sao… đã không còn liên quan đến cô nữa.

Còn việc sau này anh ta có nhận ra mình bị lợi dụng ngay từ đầu hay không… cũng chẳng quan trọng, vì giờ tên tuổi anh đã xấu rồi, chẳng ai tin lời anh đâu.

Lăng Tiêu đứng đó thêm một lúc, đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại sau lưng, mới tự giễu cười, như đang thay người nào đó trả lời câu hỏi vừa rồi: “Đúng, cậu thật sự quá ngu.”

Cả tiểu khu nhà bọn họ, mấy cụ ông đi dưới lầu còn đi nhanh hơn hai người này!

Ôn Cảnh Hinh và Bạch Dữ An cứ thế lững thững dạo bước, chậm rãi nhàn nhã, nhìn thì là hai thanh niên ngoài hai mươi khỏe mạnh, mà lại đi bộ y như mấy ông cụ sáu mươi tuổi ra công viên dưỡng sinh.

Bạch Dữ An liếc đồng hồ, phát hiện bọn họ mới đi được mười phút.

Anh cau mày, hỏi Ôn Cảnh Hinh: “Bây giờ quay về có bị lộ quá không?”

Ôn Cảnh Hinh gật đầu đại khái, giọng hời hợt: “Vậy thì đi thêm một vòng nữa đi.”

“OK.”

Hai người cứ thế thản nhiên lượn vòng trước ống kính livestream, chẳng khác nào đang… câu giờ.

【???

Không phải đang làm nhiệm vụ à?

Sao hai người này chẳng vội tí nào vậy? 】 【 Đến giờ mới nhìn ra nhé, thầy Ôn và tổng Bạch căn bản không hứng thú gì với nhiệm vụ, nói trắng ra là chẳng buồn đi tìm khách mời nữ luôn ấy! 】 【 Haha, cho nên là hai người này rấthi lòng với tổ hợp hiện tại, không muốn đổi người khác đúng không? 】 【 Nói vậy thì cũng đúng, nhưng làm ơn hai anh giả vờ sốt sắng dùm cái đi, diễn đỡ giả một tí cũng được (che mặt) 】 Thực ra đúng là Ôn Cảnh Hinh và Bạch Dữ An chẳng mặn mà gì với nhiệm vụ này.

Nếu không vì đạo diễn dặn kỹ là tất cả khách mời nam đều phải tham gia, chắc họ đã ở nhà nấu cơm rồi.

Nhưng vì đạo diễn đã yêu cầu như vậy, mà hai người không chịu ra khỏi nhà thì lại không nể mặt người ta.

Thế là cả hai miễn cưỡng bước ra ngoài, đi vài vòng cho có.

Tầm mười phút sau, Ôn Cảnh Hinh bỗng khựng lại, đứng yên giữa đường.

Bạch Dữ An ngạc nhiên nhìn anh, định hỏi sao tự nhiên dừng lại.

Ngay sau đó, anh thấy ánh mắt của Ôn Cảnh Hinh dừng lại ở một bãi trúc vắng tanh, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh, nhưng câu nói thì lại vô cùng vô trách nhiệm: “Anh đi tìm rồi, không tìm thấy khách mời nữ.

Anh tuyên bố nhiệm vụ thất bại.”

Bạch Dữ An bên cạnh: “.....”

【 Pffff!!!

Thầy Ôn, chịu anh thật đấy!

Phản ứng của anh là như kiểu dán chữ “qua loa” lên mặt luôn rồi còn gì! 】 【 Haha cười xỉu, thầy Ôn có phải sợ mọi người không biết anh không hứng thú với khách mời nữ mới không? 】 【 Người khác có biết hay không không quan trọng, miễn là Tả Dữu biết là được (chó gâu gâu) 】 【 Tội khách mời nữ mới vào 1 giây...

Có vẻ sau này cũng khó mà thân được với thầy Ôn rồi. 】 Diễn xong màn kịch, Ôn Cảnh Hinh xoay người hỏi: “Cậu còn muốn tiếp tục tìm không, tôi đi cùng cậu.”

Bạch Dữ An: “......”

Nghĩa là anh tính hoàn toàn out game luôn rồi hả?

Nhưng thật ra… Bạch Dữ An cũng thấy cách này hay phết.

Thế là anh quyết định giả vờ đổi chỗ tìm người, tìm không thấy rồi sẽ tuyên bố thất bại giống Ôn Cảnh Hinh, khỏi mất công dây dưa nữa.

“Qua bên kia xem thử.”

Nghĩ vậy nên Bạch Dữ An tăng tốc bước chân, mong sớm kết thúc mà còn kịp quay về.

Nhưng anh không ngờ được là—vừa quẹo qua một góc thì bất ngờ thấy một dáng người xa lạ, đi cùng một cameraman.

Bạch Dữ An khựng bước.

Khoan đã… Không lẽ là gặp khách mời nữ mới – người mà Trình Hạc tìm mỏi mắt cũng không thấy?

Nhưng anh đâu có định chia tay với Lưu Duyệt đâu!

Anh đứng đó, phân vân không biết nên tiến tới hay quay đầu rút lẹ trước khi bị phát hiện.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »