Việc tuyển chọn môn đồ được chia làm hai vòng: luận võ và khảo thí văn hóa.
Môn đồ ra ngoài thăm dò di tích bắt buộc phải dùng văn tự để miêu tả và ghi chép vị trí di tích.
Do đó, môn đồ nhất định phải biết chữ.
Sau hai vòng so tài, chỉ có mười lăm người vượt qua.
Phần lớn đều lệch về một trong hai mảng. Nô lệ chiến lực cường đại, đánh trận hung hãn, nhưng phần lớn không biết chữ.
Quý tộc và dân thường chiến lực tương đương, nhưng trình độ văn hóa phổ biến tốt hơn.
Cả hai nhóm người đều không hề kém cạnh về lĩnh ngộ võ học.
Lâm Phong cảm thấy cần để những người này phối hợp, bổ sung cho nhau.
Cuối cùng, vẫn phải dùng Kim Quang Quán Đỉnh để sàng lọc.
Những ai có tinh thần ý chí không đạt sẽ bị loại hoặc trở thành nhân viên hậu cần.
So tài kết thúc, Lâm Phong bắt đầu Quán Đinh lần lượt.
Bắt đầu với Phi Long Công khó tu luyện nhất, sau đó đến Thủy Long Công, cuối cùng là Địa Long Công và khinh công.
Mười lăm người vượt qua khảo hạch dễ dàng thông qua Quán Đỉnh, được Lâm Phong chia thành ba tổ, lần lượt dẫn đầu không quân, hải quân và lục quân.
321 môn đồ còn lại cũng thông qua Quán Đỉnh.
Hai lần Quán Đỉnh giúp họ tăng cường tinh thần lực rõ rệt so với lần đầu.
320 người này giúp Lâm Phong tăng thêm ba mươi hai mét phạm vi bao trùm tỉnh thần lực.
Những người khác đều thất bại trong cả hai lần Quán Đỉnh, không giúp Lâm Phong gia tăng tinh thần lực.
Lâm Phong chọn ra gần ba trăm người từ số môn đồ Quán Đỉnh thất bại để làm lực lượng dự bị, 1200 người còn lại được phân phát làm ngoại bộ thế lực.
Những người này được công chúa Sơ Sơ tiếp nhận và sắp xếp vào quân đội, đảm nhiệm các chức sĩ quan, nhằm tăng cường sức mạnh phòng thủ của thành Tikal.
Sau khi xử lý xong việc khảo hạch môn đồ, Lâm Phong lại thu nhận thêm một ngàn môn đồ mới và tiến hành Quán Đỉnh cho họ.
Sau khi hoàn thành toàn bộ Quán Đinh, phạm vi bao trùm tỉnh thần lực của Lâm Phong tăng lên 55 mét.
Không quân, hải quân và lục quân đã hoàn thành biên đội. Lâm Phong yêu cầu mỗi quân phái ra một đội mười người đi tìm kiếm di tích.
Lần này chủ yếu là thử nghiệm, nên không phái đi quá nhiều người.
......
Sáng sớm ngày hôm sau.
Lâm Phong và công chúa Sơ Sơ đứng trên tường thành.
Lâm Phong cầm tấm bản đồ di tích, nhìn về phía xa nói: "Nếu lần này thuận lợi, ba ngày sau ta sẽ trở về."
Công chúa Sơ Sơ vỗ vào khẩu đại pháo mới được lắp đặt trên tường thành, nói: "Sư phụ cứ yên tâm đi thăm dò thánh địa. Có những khẩu đại pháo này, cùng với những môn đồ sư phụ để lại,
thì dù Bạch Ma nhân có kéo đến ngay hôm nay, chúng ta cũng có thể cầm cự được ít nhất ba ngày."
Lâm Phong khẽ gật đầu.
Đây là hậu phương vững chắc của mình, không được phép sơ suất.
Trong ba năm ở phía bắc đại lục này, mình và công chúa Sơ Sơ sẽ lãnh đạo đế quốc Nạp Gia cùng có lợi, chắc chắn không muốn thành Tikal bị công hãm.
Mình còn muốn lấy thành Tikal làm trung tâm, khuếch trương Võ Thần Điện đến tất cả thành trì của đế quốc Nạp Gia.
Công chúa Sơ Sơ không khỏi dặn dò: "Nghe nói thánh địa kia vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần tiến vào phạm vi thánh địa là sẽ bị chiến binh thép truy sát.
Mà những chiến binh thép đó có rất nhiều thủ đoạn tấn công, chưa từng có ai trốn thoát được sự truy sát của chúng.
Nhưng chiến binh thép sẽ không ra khỏi phạm vi thánh địa.
Sư phụ nhất định phải cẩn thận.
Những chiến binh thép đó đao kiếm khó làm tổn thương, không thể phá hủy, gặp phải chỉ có thể bỏ chạy, không còn cách nào khác."
"Yên tâm đi, sư phụ biết chừng mực."
Lâm Phong cảm thấy thanh bảo kiếm trong tay mình chưa chắc đã không chém được chiến binh thép.
Ma Linh Ẩm Huyết kiếm có độ cứng vượt xa vũ khí đồng của người Nạp Gia.
Ngay cả khi thật sự đánh không lại, mình vẫn có thể bay lên không trung.
Trong ghi chép của người Nạp Gia về di tích đó, chưa từng nói chiến binh thép trong di tích có thể bay.
Đây là lần đầu tiên thăm dò di tích ở phía bắc đại lục, trong lòng Lâm Phong tràn ngập chờ mong.
Anh vỗ vai công chúa Sơ Sơ nói: "Ta đi đây, nhiều nhất ba ngày, ta nhất định sẽ trở về."
Nói xong, Lâm Phong phóng lên trời, hóa thành một đạo lưu quang màu vàng bay về phía tây.
Công chúa Sơ Sơ dõi mắt nhìn Lâm Phong đi xa, đến khi anh biến mất trong mây, cô mới quay đầu lại.
Lúc này, ở phía đông thành, một kỵ sĩ lạc đà Alpaca từ xa chạy về phía cổng thành.
Người này hô lớn: "Đại quân Bạch Ma đột kích! Đại quân Bạch Ma đột kích!"
Công chúa Sơ Sơ cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt, phát ra một tiếng "bụp" nhỏ.
Cô đưa tay che ngực, phì hai tiếng, cái miệng qua đen của mình linh nghiệm quá rồi.