Lâm Phong thi triển đằng vân giá vũ, lướt nhanh trên bầu trời, núi sông của phía bắc đại lục nhanh chóng trôi qua dưới chân hắn.
Sau một ngày một đêm không ngừng phi hành, cuối cùng Lâm Phong cũng đến được khu di tích đổ nát kia.
Di tích rộng lớn, ước chừng hai ngàn km², tương đương với một huyện thành.
Kết cấu tổng thể của di tích giống như một thành phố.
Lâm Phong bay một vòng quanh di tích, phát hiện nơi này vốn có một lớp lồng bảo vệ, có lẽ do thời gian quá lâu nên đã bị ăn mòn.
Di tích này khác hoàn toàn so với di tích Vẫn Long cốc dùng cho thí luyện tuyển chọn, nó giống một khu dân cư hơn.
Lâm Phong chậm rãi bay vào phạm vi di tích, tìm chỗ hạ cánh.
Vừa bay được vài chục mét, hắn phát hiện trong di tích có ánh sáng đỏ nhấp nháy.
Một người máy hình người cao ba mét từ phía sau một tòa nhà lớn bước ra.
Ngay khi vừa xuất hiện, người máy đã phát ra cảnh báo.
"Phát hiện kẻ xâm nhập, phát hiện kẻ xâm nhập."
Hai bên vai người máy mở ra, lộ ra mười hai họng súng đen ngòm.
"Vù vù vù..." Mười hai quả tên lửa to bằng cánh tay, mang theo khói trắng từ vai người máy bắn ra, nhắm thẳng vào Lâm Phong trên không trung.
Lâm Phong lập tức thi triển Phi Hỏa Lưu Tinh, bay ra khỏi phạm vi di tích.
Nhưng những quả tên lửa kia chuyển hướng, tiếp tục đuổi theo Lâm Phong.
Tốc độ tên lửa nhanh hơn Phi Hỏa Lưu Tỉnh của Lâm Phong một chút, chắc chắn không thể thoát được.
Lâm Phong hai tay tạo ra Xích Kim Lưu Ly, bắn về phía tên lửa.
Sau khi tinh thần lực tăng lên đến 55 mét, Xích Kim Lưu Ly của Lâm Phong ngày càng chuẩn xác.
"Ầm ầm ầm, đoàng đoàng đoàng."
Tên lửa bị Xích Kim Lưu Ly đánh trúng, nổ thành những quầng lửa trên không trung.
Lâm Phong tạo ra hơn trăm Xích Kim Lưu Ly, đánh nổ toàn bộ mười hai quả tên lửa đang đuổi theo mình.
Có lẽ vì đã bay ra khỏi phạm vi di tích, người máy không còn bắn tên lửa về phía hắn nữa.
Lâm Phong dứt khoát thi triển Vạn Xà Xuất Động tại chỗ, phóng ra vô số kiếm quang tấn công người máy trên mặt đất.
"Ầm ầm ầm..." Người máy bị kiếm quang oanh tạc, đẩy ngã xuống đất, nhưng bộ khung vẫn không hề hấn gì.
Uy lực của Vạn Xà Xuất Động không đủ để phá hủy lớp giáp của người máy.
Ánh sáng đỏ trên mặt người máy nhấp nháy điên cuồng.
"Phát hiện đơn vị xâm nhập có khả năng bay, yêu cầu chi viện hỏa lực."
Nghe thấy thông báo của người máy, Lâm Phong cảm thấy nguy hiểm.
Hắn lập tức dốc toàn lực, nhanh chóng rút lui.
Lúc này, một cột khói trắng bốc lên từ trong di tích.
Một quả tên lửa đài khoảng năm mét bay lên không trung, chuyển hướng bắn về phía Lâm Phong.
Lâm Phong chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đánh một mình hắn mà cần thứ to lớn như vậy sao?
Lâm Phong nhanh chóng vung tay, bắn Xích Kim Lưu Ly về phía sau lưng.
"Đoàng đoàng đoàng..." Xích Kim Lưu Ly đánh vào tên lửa, nhưng tên lửa không phát nổ, khả năng phòng ngự của nó rõ ràng vượt trội so với tên lửa thông thường.
Hơn nữa, tốc độ của tên lửa tiếp tục tăng lên, chỉ trong vài hơi thở, khoảng cách giữa tên lửa và Lâm Phong đã không đến một trăm mét.
Trong tình thế cấp bách, Lâm Phong lấy ra một đôi bao tay từ không gian trữ vật, đeo vào tay.
Hắn chĩa bao tay về phía tên lửa, chuẩn bị dùng nó đánh hạ.
Nhưng bao tay phát ra thông báo, không thể tấn công mục tiêu phe mình.
Lòng Lâm Phong chợt lạnh, bay xuống đất, chuẩn bị độn thổ, lợi dụng mặt đất để cản tên lửa.
Sau khi đáp xuống, hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện tên lửa lại quay đầu bay trở về.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Lâm Phong gãi đầu, đưa bao tay lên nhìn kỹ.
Chẳng lẽ, vì mình đeo đôi bao tay này, nên tên lửa nhận nhầm mình là mục tiêu phe mình?
Mình không thể dùng bao tay tấn công tên lửa, và tên lửa cũng không thể tấn công mình.
Lâm Phong cảm thấy chắc chắn là như vậy.
Hắn dứt khoát lấy Trảm Ma kiếm có được trong di tích ra, vác lên người, sau đó nghênh ngang bay đến gần di tích, rồi đi vào.
Ở lối vào di tích, một công trình kiến trúc đổ nát phát ra ánh sáng đỏ, quét tới quét lui trên người Lâm Phong.
Lâm Phong dừng lại, cẩn thận đề phòng, sợ bị tấn công.
Một lát sau, ánh sáng đỏ chuyển sang màu lục, công trình đổ nát phát ra âm thanh.
"Hoan nghênh đội trưởng đội Liệp Ma đến từ Thần Châu đại lục tiến vào trạm tiếp tế nhiên liệu phía bắc đại lục, xin cho biết tên của ngài?"
Lâm Phong dùng ngôn ngữ chung trả lời: "Ta tên là Lâm Phong!”
"Hoan nghênh đội trưởng Lâm Phong, ngài có thể dùng tài liệu ác ma hoặc tinh thạch linh năng để đổi lấy bất kỳ vật tư nào trong trạm tiếp tế."
Lâm Phong thầm nghĩ, trong trạm tiếp tế chắc hẳn có không ít đồ tốt.
Lúc đến, hắn không đặt nhiều hy vọng vào khu di tích đổ nát này, nhưng giờ xem ra có lẽ sẽ có bất ngờ.
Hắn đi dọc theo con đường vào bên trong.
Mặc dù di tích đổ nát, con đường vẫn được giữ sạch sẽ, chắc chắn là đo người máy dọn đẹp.
Lâm Phong đi lên phía trước vài chục mét, liền gặp lại người máy vừa chiến đấu với mình.
Người máy kia tiến đến nói: "Ha ha, đúng là không đánh không quen biết."
Lâm Phong sững sờ, trí thông minh của người máy này hình như rất cao.
Lâm Phong giơ tay lên, giơ ngón cái với người máy, "Vừa rồi, ta suýt chút nữa bị tên lửa của ngươi bắn trúng, ngươi thật lợi hại."
“Hạ ha ha. Người máy bật ra một tràng cười.
"Đa tạ lời khen, ta cảm thấy ngươi lợi hại hơn.
Ta dẫn ngươi đi dạo một vòng trong căn cứ nhé."
Căn cứ này đã biến thành phế tích, biển hiệu trên các công trình kiến trúc đã không còn, chữ viết cũng đã phong hóa hết.
Lâm Phong hoàn toàn không phân biệt được đâu là đâu, có người dẫn đường thì còn gì bằng.
Lâm Phong nói: "Được, vậy thì cảm ơn ngươi.”
Người máy cởi mở nói: "Không có gì, đi theo ta."
Người máy đi hai bước, chỉ vào một tòa kiến trúc cao tầng nói: "Đó là kho quân dụng, ngươi có thể vào trong đổi vũ khí đạn dược.
Nhưng vũ khí của ngươi đã rất tốt rồi, không cần thiết phải đổi.
Phần lớn vũ khí ở đó không bằng Trảm Ma kiếm của ngươi.
Đương nhiên cũng có thứ tốt hơn Trảm Ma kiếm, nhưng những vũ khí đó đắt kinh khủng.”
Lâm Phong rất tò mò bên trong có những vũ khí gì.
"Ta muốn vào xem để mở mang kiến thức."
Người máy nói: "Được thôi, ta giúp ngài mở cửa."
Mắt laser của người máy quét qua kiến trúc kia, tro bụi trên một bức tường ở phía dưới rơi xuống, lộ ra một cánh cửa kim loại từ từ mở ra.
Người máy làm một động tác mời, "Hoan nghênh đến, ngài là vị khách đầu tiên đến kho quân dụng trong gần năm ngàn năm qua.”
Bước vào kho quân dụng là một quầy hàng, phía sau quầy là một màn hình lớn vẫn sáng, hiển thị đủ loại vũ khí.
Người máy nói với Lâm Phong: "Vũ khí được chia làm ba cấp, lần lượt là một, hai, ba và S. Cấp ba là vũ khí kém nhất, bao tay và Trảm Ma kiếm của ngươi đều là vũ khí cấp hai."
"Vậy vũ khí cấp S là những gì?"
"Ta tìm giúp ngươi."
Ánh sáng đỏ trong mắt người máy nhấp nháy, các loại vũ khí trên màn hình lớn phía sau quầy nhanh chóng thay đổi, cuối cùng dừng lại ở một phi thuyền hình tam giác.
"Đây là chiến cơ hình tam giác S nhất.
Chiến cơ này có tốc độ cực nhanh, có thể được gọi là trong nháy mắt vượt ngàn dặm.
Thân máy bay được chế tạo bằng hợp kim không thể phá hủy, cánh vô cùng sắc bén, một lần xung kích có thể xé toạc cơ thể Titan Cự ma."
Lòng Lâm Phong hơi động, "Ta điều khiển nó bay đến Thần Châu đại lục mất bao lâu?"
“Khoảng hai giờ, nhưng e rằng ngươi không mua nổi thứ này đâu."