Vân Mộng Vũ đoán trước được Trương Hiểu Vũ sẽ trở về, và quả nhiên, buổi tối hắn xuất hiện.
Trương Hiểu Vũ nhìn khu nhà quen thuộc, nghĩ đến việc về nhà sẽ có đồ ăn nóng hổi, có người chờ đợi mình.
Nhớ đến những đêm kích tình, lòng hắn không khỏi phức tạp.
Vân Mộng Vũ dù không chắc Trương Hiểu Vũ có về hay không, vẫn chuẩn bị một bàn thức ăn chờ hắn.
Khi thấy Trương Hiểu Vũ trở về, trên mặt Vân Mộng Vũ lộ rõ vẻ vui mừng.
"Còn tưởng rằng Thánh tử đại nhân không thèm về nữa chứ."
Trương Hiểu Vũ cười, ôm Vân Mộng Vũ vào lòng, "Đây là nhà của ta, sao ta có thể không về?"
"Mấy ngày nay chắc không ăn uống đàng hoàng gì rồi, ăn chút gì lót dạ đi."
Trong đầu Trương Hiểu Vũ, Thực Nhân lão ma lên tiếng, "Đồ ăn này có độc, là Nhuyễn Cân Tán của Hợp Hoan phái. Ăn vào sẽ toàn thân bất lực, không thể vận nội lực."
"Sao ngươi biết?"
“Ngũ giác của ta nhạy bén, tỉnh thần cũng có thể dò xét. Đây là độc được đặc trưng của Hợp Hoan phái, mấy ả đàn bà của Hợp Hoan phái đều mang theo bên mình.”
"À, trong bình rượu kia có giải dược. Cứ ăn đồ ăn, uống rượu vào là sẽ không trúng độc. Mấy ả này định làm gì vậy?"
Trương Hiểu Vũ không lộ vẻ gì, tự rót cho mình một chén rượu.
Hắn gắp một chút thức ăn, rồi nhấp một ngụm rượu.
"Ngươi không cho ta tham gia Huyết Ma thí luyện, ta vẫn sẽ đi. Nam nhi chí ở bốn phương, ta không thể mãi là đệ tử quèn của Huyết Ma tông."
Vân Mộng Vũ hôn lên má Trương Hiểu Vũ.
"Biết là ngươi có chí tiến thủ, chỉ cần ngươi còn sống trở về là tốt rồi, những thứ khác không quan trọng."
Vân Mộng Vũ nũng nịu trong lòng Trương Hiểu Vũ, "Ông xã, mấy ngày không gặp em nhớ anh quá, em muốn..."
Trương Hiểu Vũ bế Vân Mộng Vũ lên, đi thẳng vào phòng ngủ.
Hắn không quên nói với Thực Nhân lão ma, "Sư phụ, người về trước đi ạ."
“Con rắn độc này, người trẻ tuổi ngươi nên kiềm chế một chút.”
Kẽo kẹt kẽo kẹt, trong phòng ngủ mây mưa thất thường, dường như cả giường cũng sắp oằn mình.
Nửa canh giờ sau, Trương Hiểu Vũ mở vạt áo, lại ôm Vân Mộng Vũ trở lại phòng khách.
Vân Mộng Vũ thoát khỏi vòng tay hắn, "Tối nay hơi lạnh, rượu và thức ăn đều nguội rồi, em đi hâm nóng lại cho anh."
Một lát sau, rượu thịt nóng hổi được bưng lên bàn.
Trong đầu Trương Hiểu Vũ, Thực Nhân lão ma nói, "Lần này cả rượu lẫn thức ăn đều có độc. Nếu lúc ngươi mới về ả còn do dự, thì bây giờ ả đã quyết tâm giết ngươi rồi. Ta nói này nhóc, có phải "chỗ đó” của ngươi không được không hả, không thỏa mãn được người ta, nên mới bị thù hận thế này? Ha ha.”
Trương Hiểu Vũ không đáp lời Thực Nhân lão ma, mà rót cho mình một chén rượu.
Hắn cầm chén rượu lên, nhưng rồi lại đặt xuống, như vừa nghĩ ra điều gì.
Hắn nói với Vân Mộng Vũ, "Mộng Vũ, em ra bếp lấy cho anh một quả dưa chuột."
"Biết anh thích dưa chuột tươi mát, em đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi đây."
Vân Mộng Vũ vừa rời đi, Trương Hiểu Vũ liền thừa cơ nâng chén đổ ra ngoài cửa sổ.
Khi Vân Mộng Vũ quay lại, Trương Hiểu Vũ vừa đưa chén rượu ra khỏi miệng, đặt lên bàn.
"Rượu ngon lắm, ngọt ghê."
Vân Mộng Vũ thấy Trương Hiểu Vũ uống rượu độc, tay khẽ run lên, khó mà nhận ra.
Vân Mộng Vũ đưa dưa chuột cho Trương Hiểu Vũ.
Răng rắc, Trương Hiểu Vũ cắn một miếng đưa chuột, chậm rãi nhấm nháp.
"Dưa chuột cũng ngon, mọng nước."
"Anh thích là tốt rồi."
Trương Hiểu Vũ ăn một lát, tay bỗng mềm nhũn, đánh rơi đôi đũa.
"Mộng Vũ, chuyện gì vậy? Sao ta không còn chút sức lực nào hết."
“Ha ha ha," Vân Mộng Vũ đưa ngón tay vuốt cằm Trương Hiểu Vũ, cười khanh khách, "Vừa nãy chắng phải anh còn khỏe lắm sao? Sao giờ lại hết sức rồi?”
"Ngươi hạ độc ta?"
"Thánh tử đại nhân của chúng ta, giờ mới nhận ra à? Đáng lẽ ngươi không nên quay về."
"Ý gì?"
"Ta đưa ngươi từ Kiếm Tông về đây, chỉ là để ngươi làm đỉnh lô luyện công cho ta thôi. Giết ngươi thì ta mới có thể viên mãn công pháp."
“Mộng Vũ, có phải em đang đùa với anh không?”
"Bốp bốp," Vân Mộng Vũ tát Trương Hiểu Vũ hai bạt tai, khiến khóe miệng hắn rớm máu.
"Nhìn bà đây có giống đang đùa với anh không?"
"Tưởng ngươi thành Huyết Ma Thánh tử rồi thì ta hết cơ hội giết ngươi, ai ngờ ngươi lại ngốc đến mức tự chui đầu vào rọ."
Vân Mộng Vũ ngồi vào lòng Trương Hiểu Vũ, cười hỏi, "Đồ ngốc, có phải anh thích em lắm không? Mê mẩn thân thể em lắm đúng không?"
Trương Hiểu Vũ im lặng.
"Anh không nói gì, coi như anh thừa nhận nhé."
Vân Mộng Vũ rút một con dao găm nhỏ, vừa vuốt ve vừa múa may trên ngực Trương Hiểu Vũ.
"Ta cũng thật không nỡ giết anh. Ta hối hận vì đã chọn anh làm đỉnh lô rồi. Nếu chúng ta chỉ làm vợ chồng hờ, ta nhất định sẽ không giết anh. Với thân phận Huyết Ma Thánh tử, ta có thể mượn quyền thế của anh để thu hoạch được nhiều tài nguyên tu luyện hơn. Đáng tiếc anh là đỉnh lô của ta, ta nhất định phải giết anh."
"Ngươi giết ta, không sợ Huyết Ma Tông trả thù sao?"
Vân Mộng Vũ cầm con dao lạnh lẽo, vỗ vỗ lên mặt Trương Hiểu Vũ, “Nghĩ gì vậy? Mới ngày đầu làm Huyết Ma Thánh tử đã bị chính người đàn bà của mình giết chết, ai thèm quan tâm loại Thánh tử đó. Xung quanh khu nhà này chắc chắn có tai mắt của Huyết Ma Tông."
"Chúng ta làm vợ chồng lâu như vậy, ngươi cũng nhẫn tâm giết ta?"
"Ha ha," Vân Mộng Vũ cười khẩy, nhéo má Trương Hiểu Vũ, "Anh thật là ngây thơ. Bà đây gặp qua bao nhiêu đàn ông rồi, anh là cái thá gì. Nhưng mà, anh cứ yên tâm đi, anh là đỉnh lô của ta, trong lòng ta anh mãi là người quan trọng nhất."
Nói xong, Vân Mộng Vũ giơ dao lên, định đâm vào tim Trương Hiểu Vũ.
Trương Hiểu Vũ đột nhiên hỏi, "Vậy ta có phải là người đàn ông cuối cùng của em không?"
"Anh nghĩ sao?" Vân Mộng Vũ hỏi ngược lại, rồi đâm dao xuống ngực Trương Hiếu Vũ.
"Phập."
Trương Hiểu Vũ lạnh lùng nói, "Ta nghĩ là ta."
Hóa ra Trương Hiểu Vũ đã chớp nhoáng đoạt lấy con dao găm của Vân Mộng Vũ, rồi trở tay đâm vào ngực ả.
Trương Hiểu Vũ nói, "Còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành không? Nể tình em đã cứu ta, nếu ta làm được, nhất định sẽ giúp em thực hiện."
Vân Mộng Vũ thoi thóp nói, "Không hổ là Huyết Ma Thánh tử, không hổ là người đàn ông ta đã để mắt. Sau khi ta chết, anh nhất định phải giúp ta giết tỷ tỷ ta, Vân Mộng Dao. Ta không muốn để ả cười nhạo ta.”
"Ta hứa với em."
"Phập," Trương Hiểu Vũ ôm chặt Vân Mộng Vũ, tay cầm dao găm lại đâm sâu thêm.
Khóe miệng Vân Mộng Vũ rỉ máu, ánh mắt trở nên tan rã.
Ả ú ớ hỏi, "Anh... anh yêu em không?"
Chưa kịp Trương Hiểu Vũ trả lời, Vân Mộng Vũ đã tắt thở.
Trương Hiểu Vũ cười tự giễu, hắn cũng không biết mình có yêu Vân Mộng Vũ hay không.
Hắn bế Vân Mộng Vũ trở lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt ả lên giường, rồi khẽ vuốt mắt, để ả nhắm mắt lại.
Làm xong những việc này, Trương Hiểu Vũ phóng hỏa, thiêu rụi cả khu nhà, cả Vân Mộng Vũ.
Trương Hiểu Vũ uống một ngụm rượu, ném bình rượu vào biển lửa, rồi không ngoảnh đầu lại, hướng về Huyết Ma Tông mà đi.
Từ đó về sau, trong Ma đạo, hắn không còn gì phải lo lắng nữa.
Trong đầu hắn, Huyết Ma lão tổ nói, "Tiểu tử, ngươi có thể làm nên đại sự!"
Nghe vậy, Trương Hiểu Vũ nhớ đến huynh đệ của mình, Lâm Phong. Nếu nói có thể làm nên đại sự, thì huynh đệ của hắn còn mạnh hơn hắn nhiều. Ít nhất, Lâm Phong không bị ai quản thúc. Chắc giờ này, Lâm Phong đã đến quận thành làm Ma Y Vệ tướng quân rồi cũng nên.