Lâm Phong chợt nhớ ra mình có một môn quyền pháp đẩy người ra rất hiệu quả, gọi là Bất Bại Thần Quyền.
Chiêu này đặc biệt thích hợp với tình huống hiện tại.
Đẩy Cơ Huyền Vũ ra xa, kéo dài khoảng cách, hắn có thể dùng chân khí võ học để đối phó.
Nghĩ là làm, Lâm Phong tung ngay một chiêu Bất Bại Thần Quyền, đánh Cơ Huyền Vũ bay ra mười mấy mét, rồi nhanh tay chà xát, ném ra một viên đạn chân khí.
Cơ Huyền Vũ không ngờ Lâm Phong lại có chiêu này, bị đánh bất ngờ không kịp trở tay.
Chân khí của Lâm Phong không hề kém Tông Sư Cấp, Tiên Thiên Chân Công của hắn đủ sức uy hiếp các cao thủ Tông Sư.
Cơ Huyền Vũ vận Thiết Y Thần Công, chân khí bao bọc quanh người như kim loại.
Xích Kim Lưu Ly đánh vào tạo ra tia lửa.
Cơ Huyền Vũ lướt người, mang theo Xích Kim Lưu Ly áp sát Lâm Phong, nhưng lại bị một chiêu Bất Bại Thần Quyền đẩy ra. Ngay lúc đó, Lâm Phong thi triển hai chiêu Âm Dương Kiếm Pháp.
Vù vù, hai đạo kiếm khí chém tới.
Cơ Huyền Vũ trúng kiếm khí, giậm chân xuống đất, đau đớn nhăn mặt.
Viên đạn chân khí vừa nãy hắn còn đỡ được, lần này bị thập tự kiếm khí chém trúng thì thực sự khó chịu.
Âm Dương Kiếm Pháp của Lâm Phong dung hợp nhiều loại kiếm pháp, có thể coi là đỉnh cao của Tiên Thiên Chân Công, gây sát thương đáng kể cho Tông Sư.
Cơ Huyền Vũ liên tiếp bị Lâm Phong đánh lui, có chút lúng túng.
Hắn lùi lại một bước, hỏi: "Ngươi dùng võ công gì vậy? Sao lại đẩy ta ra được?"
Lâm Phong ngẫm nghĩ một chút, cười đáp: "Chiêu này của ta gọi là Lão Hán Đẩy Xe."
Cơ Huyền Vũ nghe xong biết ngay là thằng nhãi này đang lừa mình, làm gì có võ công nào tên như vậy.
"Thằng nhóc thối tha, đừng tưởng ta không làm gì được ngươi."
Cơ Huyền Vũ lại xông tới chỗ Lâm Phong.
Lâm Phong có chút khó hiểu, cao thủ Tông Sư Cấp chắc chắn phải có chân khí võ học, nhưng sao gã này không dùng, cứ thích đánh cận chiến với mình?
Lâm Phong lặp lại chiêu cũ, Bất Bại Thần Quyền lại xuất ra.
Ầm, Cơ Huyền Vũ trúng quyền nhưng không hề lùi bước.
Một luồng chân khí trên người hắn trượt dọc theo thân thể ra sau lưng, rồi thoát ra khỏi cơ thể.
Lâm Phong cảm giác như mình vừa đấm vào bông, lực đấm bị luồng chân khí kia hóa giải.
Ầm, Cơ Huyền Vũ cười khẩy, vung chân đá Lâm Phong bay vào sườn núi, tạo thành một cái hố lớn.
Cơ Huyền Vũ võ tay, "Dù là chân khí hay kình lực, đánh vào Trở Lại Phong Lưu Vân Hộ Thể Thần Công của ta đều bị hóa giải.
Ngươi không phá được phòng ngự của ta thì làm sao đánh?"
Hắn vừa rồi chỉ dùng năm phần lực, nghĩ rằng Lâm Phong nhất thời không gượng dậy nổi.
Ai ngờ, Lâm Phong vẫn hoàn toàn không hề hấn gì, từ trong cái hố lớn trên sườn núi bước ra.
Lâm Phong phủi bụi trên người, "Võ công không tệ, nhưng không biết ngươi có thể hóa giải được bao nhiêu đòn tấn công?"
Cơ Huyền Vũ và Tuần Hải Thiên đều hơi kinh ngạc, không ngờ Lâm Phong trúng một đòn năm thành lực của Tông Sư mà vẫn bình an vô sự.
Lâm Phong đã hiểu rõ, chênh lệch về cảnh giới và tốc độ không thể bù đắp trong một sớm một chiều, mình phải dùng phòng ngự mạnh mẽ và chân khí vô tận để cầm cự, chiến đấu hao tổn.
Lâm Phong điều động chân khí tạo thành vô số lưỡi kiếm nhọn bao quanh cơ thể, những lưỡi kiếm này được ngưng tụ từ Âm Dương Kiếm Khí.
Lâm Phong không ngừng thúc đẩy chân khí, vô số lưỡi kiếm chân khí dài hai mét xuất hiện quanh người.
Chúng xoay tròn tốc độ cao, tạo thành một cơn bão kiếm nhận xung quanh hắn.
Lâm Phong đặt ngang trường kiếm trước ngực, vào thế kiếm pháp cơ bản, "Tiếp tục đi, hôm nay phải phân thắng bại."
Cơ Huyền Vũ trợn mắt há hốc mồm, nghe sư đệ nói chân khí của thằng nhóc này mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này.
Cần bao nhiêu chân khí mới có thể duy trì võ học như vậy?
Lâm Phong lúc này chẳng khác nào một con nhím đang xoay tròn, ai đến gần đều sẽ bị tấn công.
Cơ Huyền Vũ không tin tà, tiến lên đấm vào huyệt thái dương bên trái của Lâm Phong.
Lâm Phong giơ tay lên đỡ.
Ầm, cơ thể Lâm Phong rung lên, nhưng không hề bị thương.
Cơ Huyền Vũ ra chiêu tiến vào phạm vi bão kiếm nhận.
Bão kiếm nhận đánh vào người hắn.
Chỉ trong một hơi thở, hắn đã trúng mấy chục nhát kiếm.
Lớp chân khí trên người hắn như mây cưồn cuộn điên cuồng lướt về phía sau, như kéo theo một cái đuôi trắng đài hơn chục mét.
Sau vài chiêu, Cơ Huyền Vũ nhấc chân đạp Lâm Phong bay lên trời.
Sau đó, hắn nhảy lên, vây quanh Lâm Phong đấm đá liên hồi.
Hắn áp sát Lâm Phong ra chiêu, rồi lập tức thoát ra khỏi phạm vi bão kiếm nhận.
Dù dùng phương pháp này, mỗi lần ra chiêu hắn vẫn bị kiếm khí của Lâm Phong gây thương tích.
Sau vài nhịp thở, chân khí của Cơ Huyền Vũ đã hao tốn gần một nửa.
Cơ Huyền Vũ có chút đau đầu, gặp phải kiểu "ô quy" có gai này thật khó đánh.
Hắn có sát chiêu, nhưng không muốn dùng.
Hai sư huynh đệ lần này đến là muốn thu phục Lâm Phong sư đồ, giết người không phải mục đích của họ.
Nhưng, thua dưới tay hậu bối thì càng không được.
Cơ Huyền Vũ vung chân to bổ xuống định đầu Lâm Phong.
Lâm Phong giơ hai tay lên đỡ.
Ầm, hai tay Lâm Phong bùng nổ kim quang, đánh xuống mặt đất, tạo thành một cái hố lớn.
Cơ Huyền Vũ bay lên phía trên cái hố, nói: "Người trẻ tuổi, tốt nhất ngươi nên nhận thua ngay đi, vừa rồi ta mới dùng bảy thành lực.
Nếu ta toàn lực xuất thủ, ngươi khó giữ được mạng."
Hồng tiên sinh và Nguyệt Nga đều toát mồ hôi hột vì Lâm Phong.
Hồng tiên sinh cảm thấy nếu cú đá vừa rồi trúng mình, chắc chắn mình đã nổ thành một đám sương máu rồi.
Nguyệt Nga lấy tay che miệng, cú đá vừa nãy quá nhanh, sư đệ bị đá xuống đất tạo thành một cái hố sâu như vậy.
Có thể thấy lực mạnh đến mức nào.
Tuần Hải Thiên vuốt râu mép, cười, sư huynh võ công dường như lại tiến bộ, bắt lấy thằng nhãi này chắc chắn không thành vấn đề.
Cơ Huyền Vũ ra vẻ đã tính trước mọi chuyện.
"Người trẻ tuổi, nếu ngươi phục thì bái ta làm thầy, ta sẽ hảo hảo dạy dỗ ngươi."
Cơ Huyền Vũ nổi lòng yêu tài, thằng nhóc này mới Tiên Thiên cảnh giới mà đã có thực lực như vậy, hảo hảo dạy dỗ thì tiền đồ bất khả hạn lượng.
Tông Sư Cấp Võ Giả rất khó thu đồ, không có tiềm chất Tông Sư, họ căn bản không muốn nhận.
Cơ Huyền Vũ nói tiếp: "Ta biết ngươi đã có sư phụ rồi, không sao cả, một Võ Giả bái nhiều sư phụ cũng không sao."
Trong hố lớn, Lâm Phong lắc lắc đầu, cú đá vừa nãy khiến hắn hơi choáng váng, nhưng hắn không bị thương.
Lâm Phong chậm rãi bay ra khỏi hố sâu.
"Có bái sư hay không thì đánh xong rồi nói.
Ngươi nói ngươi vừa rồi dùng bảy phần lực, ta cũng chỉ dùng bảy phần lực."
Mọi người đều kinh ngạc, Lâm Phong từ trong hố sâu đi ra trông không khác gì người thường, không thấy dấu hiệu bị thương.
Cơ Huyền Vũ nheo mắt, khí thế trên người điên cuồng tăng lên.
"Ha ha ha, vậy thì chúng ta buông tay buông chân đánh một trận thống khoái."