Nhìn ánh mắt của tên Lang nhân này, Lâm Phong linh cảm đêm nay có thể có Huyết tộc đến đánh lén.
Hắn dẫn công chúa Sơ Sơ rời khỏi nhà tù, bố trí cung tiễn thủ và tay súng kíp, để ứng phó với cuộc tấn công có thể xảy ra của Huyết tộc.
Quả nhiên, vào canh ba, từ hướng trăng tròn bay tới mười lăm điểm đen.
Lâm Phong mở Phá Vọng Băng Hỏa Nhãn nhìn kỹ, hóa ra là mười lăm bạch ma nhân mọc cánh dơi, cả nam lẫn nữ.
Huyết tộc ở thế giới này lại có cánh, nhớ trong tiểu thuyết kiếp trước, chỉ có những thân vương Huyết tộc cường đại mới có.
Thấy số lượng địch không nhiều, Lâm Phong ra lệnh cho mọi người không được hành động thiếu suy nghĩ.
Còn hắn thì lặng lẽ theo sau lưng đám Huyết tộc xem chúng định làm gì.
Bọn chúng lại hạ xuống ngay trên Võ Thần điện của Lâm Phong, thu cánh rồi chui vào trong.
Cả bọn mặc đồ đen kín mít, rõ ràng là đang thực hiện một cuộc ám sát, muốn giết Võ Thần hắn.
Lâm Phong đột ngột xuất hiện, "Các ngươi đang tìm ta sao?"
Cả bọn quay đầu lại nhìn, một Huyết tộc nữ cầm đầu nhe răng nanh về phía Lâm Phong, chỉ vào hắn nói: "Hắn chính là Võ Thần, giết hắn!"
Mười lăm thích khách Huyết tộc đồng loạt lao về phía Lâm Phong.
Tốc độ của chúng nhanh hơn người thường vài lần, nhưng trong mắt đại cao thủ Lâm Phong thì chậm như rùa bò.
Lâm Phong thậm chí không cần dùng chân khí, một quyền một mạng, đánh gãy xương cốt của chúng. Huyết tộc chỉ có chút thực lực ấy thôi sao?
Kẻ cầm đầu cũng chỉ tương đương với võ giả Luyện Bỉ cảnh, còn lại thì bất nhập lưu.
Ở thế giới võ đạo này, Huyết tộc hay Lang nhân gì, trước mặt võ giả cường đại đều phải ngoan ngoãn nằm im.
Ưu điểm của Huyết tộc là tốc độ nhanh, nhanh gấp đôi so với võ giả cùng cấp.
Bọn chúng cũng rất trâu bò, bị thương nặng như vậy vẫn có thể đứng lên.
Vài tên Huyết tộc vừa đứng dậy đã vội xòe cánh định bay trốn, Lâm Phong tiến lên mỗi tên một quyền, đánh ngất xỉu hết.
Lâm Phong sai thủ hạ dùng xích sắt trói mười lăm tên Huyết tộc vào các cột đá trong nội viện Võ Thần điện, rồi dùng nước lạnh dội cho tỉnh.
Xích sắt trói chúng không phải loại xiềng xích thanh đồng nạp gia nhân, mà là xích tỉnh cương Lâm Phong lấy từ không gian 1a.
Đám Huyết tộc tỉnh lại giãy giụa vài cái, thấy không thoát được thì bỏ cuộc, nhe răng về phía Lâm Phong và thuộc hạ.
"Đánh cho ta!"
Lâm Phong ra lệnh, môn đồ vung roi quất tới tấp.
Đánh ròng rã một khắc đồng hồ, da thịt đám Huyết tộc nát bươm.
...
Lâm Phong lại ra lệnh, bảo môn đồ dừng tay.
Môn đồ vừa dừng tay, vết thương trên người Huyết tộc liền bắt đầu chậm rãi khép lại.
Xem ra Huyết tộc cũng như Lang nhân, có khả năng tự lành rất mạnh.
Trong truyền thuyết, Huyết tộc và Lang nhân cắn người có thể khiến người bị cắn biến thành Huyết tộc hoặc Lang nhân.
Nếu thật vậy thì có lẽ đó là một loại mầm độc.
Không biết dùng Thần Nông Vạn Độc Kinh có phục chế được loại virus này không?
Nếu được thì mình chẳng phải thành thủy tổ à?
Nhưng ưu nhược điểm của hai chủng tộc này đều rất rõ ràng.
Huyết tộc thì trường thọ, trí tuệ, một số còn có năng lực ẩn thân, bay lượn, cảm ứng tâm linh.
Nhược điểm của chúng cũng hết sức rõ ràng: cực kỳ mẫn cảm với ánh nắng, phơi nắng sẽ chết.
Lang nhân sau khi biến thân thì thân thể cường tráng, có lực công kích và phòng ngự mạnh mẽ, không sợ ánh nắng và có khả năng hợp tác đồng đội tốt.
Nhược điểm của Lang nhân là trí thông minh không cao, dễ bị bạc làm tổn thương, và chỉ phát huy được sức mạnh tối đa vào đêm trăng tròn.
Cả hai chủng tộc đều có thể chuyển hóa người khác thành đồng loại bằng cách cắn, để mở rộng tộc đàn.
Có nhược điểm cũng không sao, cứ nghiên cứu đã rồi tính.
Nhưng việc này phải để sau.
Lâm Phong muốn hỏi xem đám này đến từ đâu? Có bao nhiêu đồng bọn?
Không thể cứ bị động bị đánh mãi, phải tìm ra hang ổ của địch mà tiêu diệt.
Thế là Lâm Phong đến trước mặt nữ Huyết tộc cầm đầu hỏi: "Nói đi, các ngươi từ đâu đến?"
Nữ Huyết tộc vặn vẹo thân mình, ném cho Lâm Phong một cái mị nhãn.
Nàng ta tóc bạc, mặc áo choàng, da trắng như tuyết, mắt xanh, mặt trái xoan, thân hình nóng bỏng với những đường cong hút mắt.
Mà quần áo thì rách bươm, lộ ra mảng lớn da thịt trắng nõn, quả thật có chút phong tình dị vực.
Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng.
Công chúa Sơ Sơ bên cạnh đã vung roi quất tới tấp.
"Đồ lẳng lơ, còn dám câu dẫn ai hả? Ta thấy ngươi chỉ muốn ăn đòn thôi."
Rơi quất tới tấp khiến ả Huyết tộc giãy giụa không ngừng.
Công chúa Sơ Sơ chắn trước mặt Lâm Phong nói: "Sư phụ, người qua bên kia thẩm vấn bọn người sói đi, đám điểu nhân này để con lo."
Lâm Phong cười, bà xã nhà mình còn xinh đẹp hơn chúng nhiều, sao hắn dễ bị dụ dỗ thế được.
"Được, chỗ này giao cho con đấy. Nếu đến sáng mà chúng không khai thì cứ cho phơi nắng."
Đám Huyết tộc nghe vậy đều nhìn về phía Lâm Phong.
Lâm Phong hiểu, chúng thuộc cùng giống loài với Huyết tộc trong tiếu thuyết kiếp trước.
Lâm Phong lại đi sang nhà tù khác, trên đường hỏi môn đồ bên cạnh.
"Những chiến sĩ bị người sói cắn có biểu hiện gì đặc biệt không?"
"Khởi bẩm Võ Thần đại nhân, vết thương của các chiến sĩ bị thương đều ổn định, chưa thấy có biểu hiện gì khác thường."
Lâm Phong hơi nghi hoặc, chuyện này là sao? Người bị Lang nhân cắn phải có tỷ lệ biến dị chứ?
Lâm Phong vào một gian nhà tù giam Lang nhân, bảo thủ hạ lui ra ngoài.
Hắn nói với tên Lang nhân bị nhốt: "Thần phục, hoặc là sống không bằng chết, ngươi chọn đi."
Ha ha, gã Lang nhân to lớn cười nhạo.
Lực phòng ngự và sự nhẫn nại của Lang nhân hơn hẳn người thường, chưa có hình phạt nào có thể khiến chúng sống không bằng chết.
Tên Lang nhân này rõ ràng không tin.
Lâm Phong chậm rãi đưa tay đặt lên định đầu gã.