Trong hố sâu điện quang lấp lánh vẫn còn lưu lại chút ít ay năng của kiếp lôi.
Yêu thú có một nỗi sợ hãi sâu sắc đối với kiếp lôi.
Tiểu Kim không dám xuống, chỉ có thể ở trên miệng hố kêu to gọi Lâm Phong:
"Lão đại, ngươi lên tiếng đi!"
Con rắn vàng lớn nói với Tiểu Kim: "Ngươi đừng gấp, hắn khẳng định không sao. Ngươi là bạn khế ước của hắn, nếu hắn xảy ra chuyện, ngươi còn có thể đứng yên ở đây sao?"
Tiểu Kim gật đầu cười, "Đúng, lão đại của ta khăng định không sao."
Nhưng đợi mãi không thấy Lâm Phong đi lên.
Tiểu Kim lại bắt đầu lo lắng, liệu lão đại có bị trọng thương, chờ mình giải cứu không. Bị nhiều lôi điện như vậy đánh trúng, rất khó mà không bị thương.
Tiểu Kim càng nghĩ càng lo, cắn răng một cái, lao thẳng xuống hố lớn.
Con rắn vàng lớn bên cạnh muốn ngăn cản cũng không kịp.
"Phía dưới còn kiếp lôi, ngươi muốn chết à!”
Lốp bốp lốp bốp, Tiểu Kim vừa chạm vào kiếp lôi, trên người đã bị điện giật cháy đen một mảng.
Một bàn tay lớn nhấc Tiểu Kim lên.
Toàn thân quấn quanh điện quang, tóc dựng đứng, Lâm Phong tựa như Lôi Thần từ từ bay lên từ trong hố lớn.
Lâm Phong rất vui mừng, thằng nhóc này không uổng công mình nuôi, thời khắc mấu chốt còn biết mạo hiểm cứu mình.
Lâm Phong cười nhìn Tiểu Kim, "Lực lượng kiếp lôi không phải thứ ngươi có thể chống đỡ.”
Lâm Phong bay lên rồi nhìn thấy con rắn vàng lớn mọc cánh đang ở trên miệng hố.
Lâm Phong vung tay định diệt sát con rắn vàng lớn.
Con rắn vàng lớn vội vàng dùng đầu chạm vào Tiểu Kim, dùng xà ngữ kêu lên: "Ta là bạn của hắn, đừng giết ta!"
Lâm Phong nhìn về phía Tiểu Kim.
Tiểu Kim nhìn con rắn vàng lớn với ánh mắt câu khẩn: ”Á. thì. nó là bạn của ta.”
Con rắn vàng lớn sợ hãi run rẩy, ngón tay của con người kia nếu vừa rồi mà rơi xuống, mình hẳn phải chết không nghi ngờ.
Để tỏ lòng thiện ý, con rắn vàng lớn biến thành một con rắn nhỏ bằng ngón tay.
Tiểu Kim cũng biến thành một con rắn nhỏ bằng ngón tay.
Lâm Phong tin Tiểu Kim chứ không tin con rắn vàng này.
Hãắn chỉ tay về phía con rắn, một ấn ký tỉnh thần tiến vào thức hải của nó.
Con rắn vàng cảm nhận được tinh thần lực mênh mông như biển cả, nó không dám chút nào chống cự, rất phối hợp để bị gieo xuống ấn ký.
Đột phá Tiên Thiên cảnh giới, phạm vi bao phủ tinh thần lực của Lâm Phong tăng vọt đến mười vạn mét.
Lâm Phong cảm giác trên người mình còn lưu lại kiếp Lôi chi lực cực kỳ cường đại, loại lực lượng này sẽ từ từ tiêu tán theo thời gian.
Nhưng trước khi tiêu tán, mình có thể sử dụng nó.
Lâm Phong muốn lợi dụng kiếp lôi lực lượng càn quét một lượt Lam Quang giới vực.
Thiên nhân lại tạo ra Lam Quang giới vực để cầm tù yêu thú.
Vậy thì trung tâm Lam Quang giới vực nhất định có yêu thú cực kỳ cường đại, nếu không căn bản không cần tốn công tốn sức cầm tù, giết chết luôn là xong.
Lam Quang giới vực có thể ma diệt ác ma khí tức, qua nhiều năm như vậy, con yêu thú kia hẳn là đã suy yếu nhiều, sao mình không thừa cơ tiêu diệt nó, biến Lam Quang giới vực thành địa bàn của mình?
Lam Quang giới vực bao trùm gần nửa phía bắc đại lục, năng lượng thiên địa thượng cổ bên trong cực kỳ dồi dào, mình đột phá tiên thiên cũng chỉ hấp thu một phần nhỏ, còn rất nhiều năng lượng đang chờ mình từ từ hấp thu.
Lâm Phong nhìn con rắn vàng, mở miệng hỏi: "Yêu thú mạnh nhất trong Lam Quang giới vực ở đâu?”
Con rắn vàng dùng đầu chỉ về phía tây, "Yêu Thần ở trung tâm Lam Quang giới vực."
Lâm Phong từng xem qua thông tin về Yêu tộc trong kho tin tức của thiên nhân, hắn biết Yêu Thần tương ứng với cường giả đại tông sư, trên cả tông sư của loài người.
"Yêu Thần?"
"Đúng vậy, Yêu Thần đại nhân là một con cự quy yêu thú. Hắn đã bị cầm tù trong Lam Quang giới vực không biết bao nhiêu năm. Xung quanh Yêu Thần có một đám Yêu Vương và một vị cự quy Yêu Hoàng thủ hộ, chúng ta, những yêu thú bình thường căn bản không thể tới gần Yêu Thần."
Lâm Phong có lòng tin bằng kiếp Lôi chỉ lực trên người đễ dàng đánh bại một tông sư cường giả.
Dù đối phương là đại tông sư, nhưng lực lượng rất có thể đã bị tiêu hao gần hết, thực lực có lẽ không mạnh hơn tông sư là bao.
Lâm Phong nắm chặt nắm đấm, hai Yêu Hoàng cấp Tông Sư, mình hẳn là có thể đánh một trận.
Nếu chờ đến khi thân kiếp Lôi chi lực này tiêu tán, muốn độc đấu hai yêu thú cấp Tông Sư sẽ rất khó khăn.
Lúc này không liều mạng, chờ đến bao giờ?
Lâm Phong nắm chặt con rắn, "Mau dẫn ta đi tìm Yêu Thần."
Con rắn vàng dùng đầu chỉ về phía tây, "Yêu Thần ở hướng đó, cách đây mấy vạn dặm, hôm nay sợ rằng không đuổi kịp đâu."
Lâm Phong phát động Phi Hỏa Lưu Tinh, dưới chân một đám mây chân khí ẩn chứa kiếp lôi nổ tung, cả người trong nháy mắt bắn ra hơn mười dặm.
Con rắn trong tay hắn suýt chút nữa bị quán tính cường đại xé nát.
Lâm Phong dựng lên cương khí vòng bảo hộ, bảo vệ Tiểu Kim và con rắn ở bên trong.
Tốc độ của Lâm Phong quá nhanh, thân thể ma sát với không khí bốc cháy.
Giờ khắc này hắn mới thật sự giống như phi hỏa lưu tinh, kéo theo một cái đuôi lửa dài bay với tốc độ cao.
Lâm Phong cũng bị tốc độ của mình làm kinh ngạc, tốc độ này có lẽ phải đến mười mấy lần vận tốc âm thanh.
Lâm Phong bay không cao.
Tốc độ cao sinh ra âm bạo, sóng xung kích và nhiệt độ cao đều gây ra phá hoại nghiêm trọng cho mặt đất.
Âm ầm, những nơi Lâm Phong đi qua xảy ra địa chấn đữ đội, đá vụn bùn đất bắn tung lên cao, mặt đất bị cày thành một cái rãnh sâu hoắm, trong rãnh bốc cháy ngọn lửa lớn.
Một vài yêu thú xui xẻo xuất hiện trên đường Lâm Phong tiến tới, trực tiếp bị âm bạo và sóng xung kích chấn thành một đám huyết vụ.
Con rắn vàng kinh hãi há to miệng, cắm đuôi vào trong miệng.
Con người này quá cường đại, Yêu Vương như mình bị đụng một cái là chết, Yêu Thần trong truyền thuyết có lẽ cũng chỉ có thực lực này.
Người này chẳng lẽ muốn giết Yêu Thần?
Càng đến gần trung tâm Lam Quang giới vực, năng lượng thiên địa lại càng nồng đậm.
Trong loại năng lượng thiên địa này còn trộn lẫn linh năng.
Linh năng có thể khắc chế ác ma tà ác lực lượng, ác ma trong Lam Quang giới vực sẽ bị linh năng suy yếu.
Lâm Phong bay hơn nửa canh giờ, cuối cùng đã đến trung tâm Lam Quang giới vực.
Trung tâm Lam Quang giới vực, yêu thú vây quanh ba tầng trong, ba tầng ngoài, đông nghịt.
Những yêu thú này đều là Yêu Vương, trong đó không thiếu đỉnh phong Yêu Vương cách Yêu Hoàng chỉ một bước.
Mắt của những Yêu Vương này đều đỏ ngầu, hơn nữa còn bốc lên hắc khí, hiển nhiên đều bị lực lượng ác ma ô nhiễm.
Giữa đám Yêu Vương nằm hai con rùa đen.
Một con rùa đen dài hơn hai mươi mét, hẳn là con Yêu Hoàng kia.
Con rùa đen còn lại dài chừng trăm thước, khẳng định là Yêu Thần.
Con rùa đen dài trăm thước bị xiềng xích màu lam khóa lại tứ chỉ và đầu đuôi.
Đầu kia của xiềng xích buộc vào sáu ngọn tháp cao màu lam.
Lâm Phong phát hiện xiềng xích và tháp cao đều được chế tạo từ linh năng tinh thạch.
Thật là một đại thủ bút, cái này cần tốn bao nhiêu linh năng tinh thạch.
Lâm Phong nhíu mày, con yêu thú này có lẽ không chỉ đơn giản là Yêu Thần.
Bất kể là yêu thú đăng cấp gì, nếu bị khóa lại cũng không có gì đáng sợ.
Trước giải quyết đám yêu thú bên ngoài và con rùa nhỏ, rồi đối phó con rùa lớn này.
Lâm Phong ném Tiểu Kim và con rắn sang một bên.
Ầm ầm, Lâm Phong phát động Thập Phương Vô Cực Công, biến hóa ra bốn cánh tay chân khí quấn quanh lôi đình, dài trăm thước.
Cánh tay chân khí nắm chặt đấm xuống đám Yêu Vương bên ngoài.