Tiểu Kim thấy Lâm Phong nhìn chằm chằm mình thì hỏi: Ngươi nhìn gì vậy?”
Lâm Phong đáp: "Ta thấy tên kia có vẻ bệnh tật. Ngươi lại tiếp xúc với hắn, có thể đã nhiễm mầm độc rồi. Tìm chỗ nào đó tắm rửa sạch sẽ đi."
"Hả? Ối, nhổ nhổ nhổ, nhổ nhổ nhổ!"
Tiểu Kim nhảy xuống đất, liên tục nhổ nước miếng, phun cả người toàn nọc độc.
Nhổ xong, Tiểu Kim lắc lắc mình, vẩy nọc độc đi.
Nọc độc rơi xuống cỏ, phát ra tiếng xèo xèo, chỗ cỏ dính phải lập tức khô héo, bốc khói xanh.
Tiểu Kim đắc ý nói: "Loại virus nào gặp nọc độc của ta cũng toi mạng, lần này thì sạch rồi."
Lâm Phong khẽ nuốt nước bọt, thầm nghĩ đúng là sạch, nhưng sao mình thấy hơi ghê ghê.
Tiểu Kim nhảy lên tay Lâm Phong, quấn quanh cổ tay hắn rồi ngủ.
Lâm Phong liếc nhìn đám người xung quanh, họ lập tức dập đầu lia lịa.
Lâm Phong im lặng, chăng biết nói gì, chưa từng được ai sùng bái như thần thế này.
Lâm Phong muốn thử xem Thần Nông Vạn Độc Kinh có phân tích được mầm độc ma hoa không.
Thế là, hắn vận Thần Nông Vạn Độc Kinh về phía tên phản tướng nạp gia tộc đang phát bệnh mà chết.
Khi Lâm Phong đến gần phạm vi năm mét quanh hắn, tiếp xúc với bụi bay trong không khí, đã có phản ứng lây nhiễm yếu ớt.
Quả nhiên, mầm độc cũng là một loại độc, lại còn có sinh mệnh.
Lâm Phong dùng Thần Nông Vạn Độc Kinh tụ mầm độc về đầu ngón trỏ, rồi bắt đầu phân giải.
Dù có chân nguyên vô tận gia trì, Lâm Phong mất nửa canh giờ vẫn không phân giải hết mầm độc ma hoa.
Loại virus này có thể thôn phệ huyết nhục và chân khí để tự nhân bản, khiến trong ngoài cơ thể mọc ra từng đóa ma hoa quỷ dị.
Lâm Phong cảm thấy ma hoa này chỉ kém hàn độc trên người sư phụ, nếu có thể dùng được cho mình, chắc chắn tăng cường chiến lực.
Lâm Phong định dùng Tiên Thiên Chân Công Bản Thiếu để thăng cấp Thần Nông Vạn Độc Kinh.
Lúc trước hắn đã lên kế hoạch, ra khỏi di tích sẽ thăng cấp Thần Nông Vạn Độc Kinh, rồi tiếp tục thử chữa hàn độc cho sư phụ, ai ngờ di tích lại đưa hắn đến Bắc Đại Lục.
Lâm Phong dùng một Tiên Thiên Chân Công Bản Thiếu để nâng Thần Nông Vạn Độc Kinh lên cấp độ nhập môn Tiên Thiên Chân Công.
Sau đó phân giải lại mầm độc ma hoa, nhưng vẫn chưa được.
Lâm Phong tiếp tục dùng Tiên Thiên Chân Công Bản Thiếu để thăng cấp Thần Nông Vạn Độc Kinh.
Đến khi Lâm Phong nâng Thần Nông Vạn Độc Kinh lên tầng thứ ba Tiên Thiên Chân Công mới phân giải được mầm độc ma hoa, đồng thời dùng chân khí mô phỏng ra giải dược.
Lâm Phong thở phào, phân giải được là tốt rồi, Thần Nông Vạn Độc Kinh không uổng công thăng cấp, sau này còn dùng để chữa hàn độc cho sư phụ.
Gặp cường địch thì dùng ma hoa chi độc cũng có hiệu quả.
Giải quyết xong mầm độc ma hoa, Lâm Phong thấy đám người kia vẫn quỳ trên đất.
Lâm Phong hỏi: "Sao còn quỳ?"
Đám người nạp gia lại dập đầu lia lịa, dập đầu xong đồng thanh hô lớn:
"Cung tiễn Võ Thần đại nhân, Kim Hoàng đại nhân về Thiên quốc.”
Lâm Phong nhíu mày, ý gì đây, đuổi mình đi, hay nguyền mình chết?
Thiếu niên vương tử cõng Lâm Phong xuống xe bước đến, nói: "Võ Thần đại nhân, trong truyền thuyết thần minh hiện thế, sau khi hiển linh sẽ nhanh chóng rời đi."
Lâm Phong giật mình, suýt quên đám người này vẫn coi mình là thần.
Hắn hướng về đám người hô: "Ta là chân thần nắm giữ đại pháp lực, là vua của các vị thần, có thể tự do hoạt động trên thế gian, tạm thời chưa định chuyển về Thiên quốc. Đứng lên hết đi."
Đám người đứng dậy, công chúa Sơ Sơ tổ chức bộ hạ thu nhận lạc đà Alpaca của quân phản loạn.
Lạc đà Alpaca là một trong những tài nguyên quan trọng nhất trên thảo nguyên, không thể bỏ mặc được.
Lâm Phong trở lại xe ngựa nghỉ ngơi.
Lúc quân phản loạn đến, hắn cưỡng ép vận công kích hoạt cơ thể, kinh mạch bị tổn thương chút ít, cần dùng chân khí ôn dưỡng.
Khi Lâm Phong vừa ngồi xuống, công chúa Sơ Sơ vén rèm lên xe.
Nàng thấy Lâm Phong đang ngồi thì không nói gì, ngồi đối diện hắn, chống cằm lặng lẽ quan sát Lâm Phong.
Một lúc sau, Lâm Phong mở mắt.
Công chúa Sơ Sơ lên tiếng: "Ngươi không phải thần minh, ngươi có máu có thịt. Ngươi là chiến sĩ đến từ một đại lục khác, ngươi đến cứu chúng ta sao?"
Bị người nhìn ra rồi, Lâm Phong cũng không giả vờ nữa.
"Ta đúng là võ giả đến từ Thần Châu. Bất quá, ta đến đây là ngoài ý muốn, không phải vì cứu các ngươi. Ta hy vọng ngươi dẫn ta trở lại chỗ ngươi tìm thấy ta, ta phải tìm cách trở về."
Công chúa Sơ Sơ cắn môi nói: "Ngươi rất mạnh, nếu ngươi bằng lòng ở lại, giúp chúng ta, chúng ta sẽ phụng dưỡng ngươi như thần, đốc toàn lực thỏa mãn mọi yêu cầu của ngươi.”
Nói rồi, công chúa Sơ Sơ đặt tay lên vai, như muốn cởi áo mình ra.
Lâm Phong liếc nhìn công chúa Sơ Sơ, "Ta có gia đình, có con cái, họ đang đợi ta về. Chắc ngươi hiểu tâm trạng của ta, hãy đưa ta về nơi ta xuất hiện, ta sẽ giúp các ngươi một chút."
Mặt công chúa Sơ Sơ đỏ lên, buông tay khỏi vạt áo.
"Trong thời gian ngắn ngươi không thể quay về được. Lúc tìm thấy ngươi, ngươi nằm bên ngoài Vạn Tạp Thánh Địa. Vạn Tạp Thánh Địa ba năm mới mở ra một lần, thánh địa vừa mới mở, bây giờ đã đóng cửa. Ngươi muốn trở về e là phải đợi ba năm."
Lâm Phong chau mày, hắn không muốn ở đây ba năm. Ai biết ba năm sau, Thần Châu đại lục sẽ ra sao. Sư phụ có thắng được Phong Chủ Thi Đấu không? Người nhà có gặp chuyện gì không?
Nghĩ đến những điều này, Lâm Phong cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa muốn đốt xuyên lồng ngực.
"Ngươi cứ đưa ta về đó, còn lại để ta lo."
Công chúa Sơ Sơ thấy Lâm Phong kiên quyết thì đành đồng ý.
"Đợi ta thu xếp xong cho tộc nhân sẽ dẫn ngươi đến Vạn Tạp Thánh Địa. Trước lúc đó ngươi có thể tiếp tục làm Võ Thần không? Ngươi mang đến hy vọng cho ta và tộc nhân, tộc nhân ta cần ngươi."
Lâm Phong khẽ gật đầu, "Được."
Công chúa Sơ Sơ do dự một hồi rồi nói: "Ta còn có một yêu cầu quá đáng?"
Lâm Phong thầm nghĩ, cô nương này sao cứ dằn vặt thế.
"Có gì cứ nói."
Công chúa Sơ Sơ cắn răng nói: "Ta có thể tuyên bố với bên ngoài là con gái của Võ Thần không? Phụ vương và các vương huynh có lẽ đã gặp bất trắc, ta cần một danh phận, ta muốn phục hưng đế quốc Nạp Gia."
Lâm Phong nheo mắt, hắn thấy được đã tâm, trách nhiệm, bất hạnh và sự kiên trì ở công chúa Sơ Sơ. Gặp nhau là có duyên, cô nương này không xấu, giúp được thì giúp thôi.
"Con gái thì không cần, ngươi có thể tuyên bố là đệ tử của ta."
Công chúa Sơ Sơ nở nụ cười, nụ cười vẫn còn nét ngây thơ.
"Cảm ơn Võ Thần đại nhân. Vậy ta không làm phiền Võ Thần đại nhân nữa, ta ra ngoài tổ chức đội xe tiếp tục đi."
Công chúa Sơ Sơ vén rèm xe lên chưa kịp xuống.
Bên ngoài đã vọng đến tiếng kêu thảm thiết thê lương của trẻ con.
Oa oa oa, giữa tiếng kêu gào thảm thiết xen lẫn tiếng bước chân hốt hoảng và tiếng hô hoán.
"Không xong rồi, tiểu vương tử Thần Hi nhiễm mầm độc ma hoa!"