Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9611 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 54
chương 38.2

❊ ❊ ❊

Trong lúc đó ánh mắtnàng nhìn Ngâm Hoan tràn đầy khinh thường, còn tại sao khinh thường rõràng như thế, Ngâm Hoan cảm thấy có chút không giải thích được, nhưngtrực tiếp đối diện với ánh mắt như vậy thì thật không thoải mái chútnào. Ngâm Hoan thấp giọng hỏi, "Y Lâm a, muội nói cho biểu tỷ biết, cônương này là gì với Đại phu nhân?"

"Nàng là con gái của muội muội Đại bá mẫu, Đại bá mẫu nuôi tỷ ấy bên người, bởivì cha mẹ nàng đều qua đời rồi, rất đáng thương." Mộc Y Lâm đơn thuần,dĩ nhiên không thể hiểu được nỗi khó xử của biểu tiểu thư ăn nhờ ở đậu,Ngâm Hoan có thể hiểu được lí do nàng ta nhìn mình với ánh mắt khinhthường.

Không đợi Ngâm Hoan nói thêm nữa,Hứa Tình U liền mở miệng, "Y Lâm, mẫu thân muội lúc nãy nói muội phải đi theo tỷ, nếu không đi lạc làm sao."

Cùngngồi bên cạnh Ngâm Hoan là Cố Ngâm Y cũng cảm thấy ánh mắt tràn đầy địch ý của nàng ta, nàng nhẹ nhàng kéo Ngâm Hoan một chút, "Thất muội biếtHứa cô nương sao."

Ngâm Hoan lắc lắc đầu,"Không biết, lúc muội theo mẫu thân về Mộc gia chúc tết có gặp qua nàngta một lần thôi, muội không rõ lắm."

Tạisao Cố Ngâm Y cảm thấy ánh mắt nàng ta tràn đầy địch ý, Cố Ngâm Nguyệtngồi một bên lại không ưa, đi ra ngoài chơi ngươi đưa vẻ mặt thúi đó cho ai xem, không khách khí chút nào đáp trả nàng ta, biểu tiểu thư màthôi, có gì ghê gớm chứ.

Hứa Tình U giậtmình, tại sao vị tiểu thư kia của Cố gia lại nhìn mình như vậy, Mộc YLâm cũng không theo mình, ôm Ngâm Hoan lắc đầu, "Muội không đi đâu, tỷđi chơi đi, mẫu thân đang ở trên lầu, nếu biết muội ngồi chơi với biểutỷ sẽ không nói gì đâu, biểu tỷ đi với mấy tỷ kia đi, đừng kéo theomuội, muội mỏi chân rồi ."

Hứa Tình U trong lòng thầm mắng ba tiếng Bạch nhãn lang, chính mình ở Mộc phủ đối vớinàng nịnh nọt mọi cách, lại không bằng một biểu tỷ mới gặp một hai lầnmà cũng không phải biểu tỷ ruột thịt, bất mãn với Ngâm Hoan lại tăng một một ít.

"Hứa tiểu thư, ta có đắc tội gìvới tiểu thư không sao ngươi lại nhìn ta như vậy, Ngâm Hoan cũng chỉ gặp tiểu thư một lần mà thôi." Ngâm Hoan cười nói, ôm Mộc Y Lâm không muốnbuông ra, Hứa Tình U thu khó chịu lại đáy mắt, nói với Mộc Y Lâm, "Vậymuội ở đây chơi, không được đi loạn, tí nữa tỷ sẽ trở lại kiếm muội."

"Y Lâm, Hứa cô nương ở Mộc phủ bao lâu rồi?" Luôn có người có địch ý vớinàng, Ngâm Hoan trong lòng cũng không thoải mái, cầm lấy trái cây đưacho nàng hỏi.

"Tỷ ấy ở nhà muội nhiều năm rồi, có một ngàymuội còn nghe Đại bá mẫu hỏi muội có thích nàng làm biểu tỷ của muộikhông, nàng là thân thích của Đại bá mẫu cũng không phải thân thích củamuội, làm sao thành biểu tỷ của muội được." Mộc Y Lâm nãi thanh nãi khínói, Ngâm Hoan lại nghe rõ, có thể làm biểu tỷ của tiểu thư Mộc gia thìra đó chính là người mà Mộc đại phu đã từng muốn để mẫu thân nhận làmcon thừa tự Hứa cô nương, như vậy nàng mới có thể trở thành biểu tỷ củaMộc Y Lâm.

Trở thành tiểu thư Cố phủ cùng thân phận tiểu thưăn nhờ ở đậu tại Mộc gia phải nói có chênh lệch rất lớn, Ngâm Hoan nhìnbóng lưng của nàng, hoá ra đây là nguyên nhân mà nàng ta căm thù mìnhsao?

Chẳng lẽ Cố phủ sẽ cho phép mẫu thân nhận một đứa nhỏ bên ngoài không có quan hệ huyết thống làm con thừa tự sao.

Ngâm Hoan dẫn Mộc Y Lâm chơi ở trong đình một hồi rồi đưa nàng trở lại lầucác, khi nàng trở lại đình thì không thấy bọn Ngâm Sương đâu cả.

Nghiêm thị sai người đến dẫn Ngâm Y đi giao tiếp với các phu nhân khác, trongđình chỉ còn lại Ngâm Hoan cùng Cố Ngâm Họa, cũng không lâu lắm, bọnngười Hứa Tình U quay trở lại, "Cố tiểu thư, Y Lâm đâu?"

"Tađưa nàng về bên Nhị cửu mẫu rồi Hứa tiểu thư." Ngâm Hoan khách khí nói,nhóm tiểu thư này đều đến từ Huệ An thành, nàng không biết người nào cả

.

"Không phải ta đã nói chờ ta trở lại dẫn nàng về sao, Cố tiểu thư làm như vậykhác nào nói với Nhị phu nhân ta không chăm sóc nàng cẩn thận sao." HứaTình U đột nhiên làm khó dễ, Ngâm Hoan liền giật mình, lập tức đứng lên, "Hứa tiểu thư nói đùa, nếu như ngươi đi mãi không trở lại, chẳng lẽ tavà biểu muội cứ ngồi đây chờ người sao vả lại ta dẫn Y Lâm về thì liênquan gì đến việc Nhị cửu mẫu nói ngươi chăm sóc không tốt Y Lâm chứ."

"Ngươi kêu Nhị cữu mẫu thật là thuận miệng ha, thật đúng là không biết xấu hổ, chẳng có chút huyết thống nào mà làm như thân thuộc lắm." Hứa Tình U ỷvào lợi thế chiều cao đột nhiên cúi đầu nói vào tai nàng, Ngâm Hoan nởnụ cười, thấp giọng trả lời, "Mặc dù không có liên hệ huyết thống, thìnàng cũng là Nhị cữu mẫu của Cố Ngâm Hoan, dù Hứa tiểu thư muốn gọi cũng không được gọi a."

"Ngươi!" Hứa Tình U trợn mắt nhìn nàng,mặt có vẻ giận, nàng là Hứa gia đại tiểu thư, mẫu thân nàng là tiểu thưdanh môn, phụ thân có tiền đồ vô lượng, nàng là đại tiểu thư con vợ cả,nàng có tiền đồ thật tốt, bởi vì cha mẹ không may mất sớm nàng mới phảiăn nhờ ở đậu, sống mà xem sắc mặt người khác.

Sống mấy nămtại nhà dì lúc nào nàng cũng phải dè dặt, về sau khi dì nàng hỏi nàng có nguyện ý là con thừa tự cho Cố gia không nàng dấy lên hy vọng, mà nàyniềm hi vọng không duy trì được bao lâu liền bị người trước mắt làm tanvỡ.

"Hứa tiểu thư, mặc dù hôm nay hài tử của mẫu thân khôngphải là ta thì ngươi cũng không có bất kỳ hi vọng nào để trở thành hàitử Cố gia, ngươi họ Hứa, ngươi cùng Cố gia không có bất kì liên hệ huyết thống nào cho nên Cố gia sẽ không đồng ý để một đứa nhỏ khác họ làm hài tử Cố gia đâu”.Ngâm Hoan tiếp tục nói, nhìn sắc mặt Hứa Tình U dần dầnchuyển thành trắng, khóe miệng giương cao, cười vui vẻ, được rồi nàngthừa nhận là nàng cố ý.

"Cố tiểu thư, cùnglắm ngươi chỉ là con vợ kế thôi, có gì mà dám kiêu ngạo vậy." Qua nửangày, Hứa Tình U nắm chặt quả đấm nói ra.

"Đúng nhưng chỉ là trong quá khứ thôi." Ngâm Hoan gật gật đầu, Hứa Tình Utrừng mắt nhìn nàng, còn muốn nói thêm cái gì, Cố Ngâm Họa vốn đang ngồi trong đình đột nhiên quay đầu nhìn về phía bên này, "Thất muội, có âmthanh gì khó nghe vậy, ồn ào huyên náo giống như tiếng côn trùng khiếnta không thể ngủ được."

"Ngũ tỷ, tỷ ngủtiếp đi." Ngâm Hoan xem nhẹ vẻ mặt tức giận của Hứa Tình U, quay đầu lại nhìn Cố Ngâm Họa cười nói, Cố Ngâm Họa che miệng nhẹ nhàng ngáp mộtcái, miễn cưỡng đỡ tay vịn, liếc qua Hứa Tình U, "Ta đang buồn ngủ, hômnay, lại bị các ngươi đánh thức."

"Hứa tiểu thư, Ngũ tỷ ta khó ngủ, hay là chúng ta đổi nơi khác nói chuyện đi?"Ngâm Hoan cười thành ý mười phần, Hứa Tình U hừ một tiếng, xoay ngườirời đi.

Cố Ngâm Họa giống như chưa tỉnhngủ, nàng không nặng không nhẹ hướng về phía Hứa Tình U rời đi mở miệngnói, "Sao nàng ta lại bỏ đi, tức giận hả?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »