Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9666 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 29
đến huệ an thành

❊ ❊ ❊

Đây là lần đầu tiênNgâm Hoan cùng Cố lão phu nhân và đại phu nhân ngồi cùng bàn ăn cơm,kiếp trước nàng chỉ làm bạn bên cạnh Cố Ngâm Sương ở chỗ này, nàng chỉcó thể đứng bên cạnh như một đứa nha hoàn.

Cố lão phu nhâncùng Mộc thị cũng không nói gì nhiều, Mộc thị chỉ là gắp vài đũa thức ăn cho Ngâm Hoan sau khi, ăn xong Mộc thị liền mang Ngâm Hoan trở về TửKinh viện.

"Nếu là có cái gì không có thói quen thì nói vớimẫu thân, mặc dù cùng sống trong Cố phủ nhưng nơi này và Trúc Thanh viện vẫn là khác nhau." Mộc thị quay đầu lại nhìn nàng, "Mấy ngày nữa lãophu nhân vậy sẽ phái thêm ma ma đến hầu hạ con, à còn lựa cho con thêmvài nha hoàn."

"Đa tạ mẫu thân, Ngâm Hoan sẽ ghi nhớ." Cho dù là nàng đến đây làm con thừa tự, cũng không phải là dễ dàng thân thiếtnhư vậy, Ngâm Hoan trong lòng rõ ràng điểm này, cười gật đầu, đưa mắtnhìn Mộc thị trở về phòng của nàng, bước lên bậc thang vòng qua hànhlang đến trong phòng của mình.

Nhĩ Đông biết rõ tiểu thư tâmtình không tốt, sớm thổi đèn để nàng nghỉ ngơi một chút, chính mình thìtrải chăn đệm dưới đất hảo hảo ngủ ở ngoài bình phong.

Bốnphía yên tĩnh, Ngâm Hoan lăn qua lộn lại vài lần, mở to hai mắt nhìnchằm chằm nóc giường, kiếp trước nàng không có biết rõ tâm trạng của CốNgâm Sương khi được nhận làm con thừa tự, chỉ một mực chứng kiến cảnhtượng của nàng, nhưng đến lúc chân chính ở tại trong Tử Kinh viện này,thời điểm thành con gái thừa tự của con trai lớn Cố gia lại có một cảmgiác xa lạ khiến nàng chưa kịp thích ứng kịp.

Thân phận nàngcao, nhưng là ánh mắt của những người trong phủ kia vẫn còn khinh thường nàng, xuất thân của nàng là bất chính, mẹ đẻ chẳng qua là một nha hoàn, rất nhiều người nghĩ không ra thân phận như vậy mà tại sao Đại phu nhân lại vừa ý nàng.

Cố lão phu nhân đối với nàng không thânkhông sơ, mẫu thân mặc dù đối xử với nàng không tệ nhưng lại không quáthân thiết mấy, trong bóng tối Ngâm Hoan thở dài vài cái, chính là không có sự liên kết máu huyết ruột thịt a.

Nàng chỉ là tránhthoát được một căn nhà giam thôi, muốn ở cái nơi lồng tre lớn này sinhhoạt tốt nàng chỉ có dựa vào chính mình không ngừng nỗ lực.

Ngâm Hoan trở mình đứng quay lưng về phía giữa giường bên cạnh, đời này của nàng giờ mới bắt đầu, thời gian còn có rất nhiều rất nhiều, nàng khôngvội, chỉ cần lúc bắt đầu tốt, không cần quá mau...

Bảy ngàysau, Ngâm Hoan đi theo Mộc thị bước lên xe ngựa trở về Huệ An thành,sáng sớm trên quan đạo tuyết được quét rất sạch sẽ, chỉ có dọc hai bêntường chất đống đống tuyết, ngẫu nhiên có thể chứng kiến vài đứa nhỏkhông thích ngủ nướng chạy chơi ném tuyết.

Không khí năm mớicòn rất nồng, bên đường phàm có cây đều treo đèn lồng màu đỏ, ngẫu nhiên còn có thể nghe được vài tiếng pháo, Ngâm Hoan cùng Mộc thị ngồi ở cùng trong một chiếc xe ngựa, tiểu thân thể đứng ở đó, tò mò nhìn bên ngoàirèm cửa sổ.

"Tiểu thư, gió thổi, coi chừng bị lạnh." Tư Kỳthay nàng mang ấm lô, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngâm Hoan đỏ bừng cười rấtvui vẻ, đối với Mộc thị một bên đảo sách nói, "Mẫu thân, đây là lần đầutiên Ngâm Hoan ra ngoài lúc mừng năm mới, mẫu thân ngài mau nhìn, chỗkia thật náo nhiệt!"

Tựa hồ là bị nàng lây cảm giác vui vẻ,Mộc thị buông sách xuống theo tầm mắt của nàng nhìn sang, đó là một độibúp bê khiêu vũ mừng năm mới, còn gõ nhạc khí, hết sức náo nhiệt.

"Bọn họ sẽ đi du hành qua nhiều địa phương bắt đầu từ đầu năm mói, mỗi địaphương họ trải qua năm tiếp theo cũng sẽ vui vui vẻ vẻ." Mộc thị thaynàng mặc áo choàng vào, "Mãi cho đến hội đèn lồng vào mười lăm, ngày đóNam thị sẽ tổ chức múa lân một vòng."

"Mẫu thân trước kiatừng đi qua sao?" Hội đèn lồng ngày mười lăm vẫn là một hoạt động mà các tiểu thư khuê các thích nhất, lúc này nhà nào cũng cho phép các nàngđi ra một lúc. Vào năm Ngâm Hoan mười mấy tuổi nàng cũng được đi ra thăm ngoạn, lúc ấy Đại ca thấy nàng khao khát muốn đi bèn thuyết phục CốNgâm Sương mang nàng đi cùng, cũng chính là ở chỗ đó, nàng gặp đượcngười mà nàng không muốn gặp cả đời nhất.

"Đi qua, chờ tuổicon lại lớn một chút, để cho bọn Dật Tín mang theo con đi xem một chút." Nhắc tới hội đèn lồng, Mộc thị ánh mắt nhu hòa một chút, Ngâm Hoan thân mật dựa vào bên người nàng, "Mẫu thân, hội đèn lồng có phải đặc biệtnáo nhiệt hay không."

"Ừ, đến đó ngày có thật nhiều người,còn có hội thi thơ đố đèn." Mộc thị nhẹ nói, càng giống là ở nhớ lại cái gì, "Đến ngày hôm đó, hai bên Nam thị rất nhiều tiệm rượu sẽ tháo xuống cửa sổ ở lầu hai lầu ba, cho khách nhân quan sát bên trong dễ dànghơn." Nàng năm ấy len lén đi theo hai ca ca đi vào Lâm An thành tham gia hội đèn lồng, mới gặp phải hắn.

Ngâm Hoan nghe trên mặt lộra ước mơ, một lát sau, Mộc thị cúi đầu xuống nhìn nàng một cái, đưathuận tay gạt mấy lọn tóc tán loạn trên trán nàng, không biết từ lúc nào Ngâm Hoan đã mang theo một cái cười ngọt ngào ngủ thiếp đi.

"Phu nhân, đem Thất tiểu thư cho Tư Kỳ ôm đi, ngài ngồi nhiều như vậy sẽ mệt mỏi." Tư Kỳ vừa muốn đưa tay ôm Ngâm Hoan, Mộc thị đưa tay ngăn trởnàng, nhẹ khẽ lắc đầu, "Mấy ngày nay nàng cũng ngủ không ngon, cứ để cho nàng dựa, ta không sao."

Trong giấc mộng Ngâm Hoan tựa hồbắt được cái gì đó ấm áp, vững vàng nắm không chịu buông ra, đó là địaphương ấm áp, thoải mái đến nỗi nàng không muốn tỉnh lại...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »