Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9546 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 97
nhớ lại chuyện cũ

❊ ❊ ❊

Cố gia hai ngày sauthì biết chuyện Cố Ngâm Sương xảy thai, thời điểm nàng ta có tin mừngNgâm Hoan không có tiến đến, lần này nàng đi theo Đại tẩu cùng Tam tỷ đi Lục gia.

Lục phu nhân phái người nói Ngâm Sương vô tình đụng trúng góc bàn mới xảy thai, Ngâm Hoan không tin, dùng tính cách của Nhị tỷ, làm sao có chuyện nàng vô tình đụng trúng góc bàn được, nhưng là có ẩn tình bên trong hay không cũng không có trọng yếu, Ngâm Hoan nhìn xengựa dần dần tới Lục phủ, chỗ này có bao nhiêu là quen thuộc a.

Đời trước nàng sống ở đây hơn mười năm, Lục phủ đối với nàng mà nói so vớiCố phủ nàng còn quen thuộc hơn cả, nhất là Cố Ngâm Sương ở phòng kia,mỗi buổi sáng nàng phải đến đó thỉnh an nàng ta, sau đó đứng bên cạnhnàng ta hầu hạ nàng ta cùng Lục Trùng Nham dùng cơm, đến lúc nàng ta ngủ mới được trở về, một tháng cơ hồ nàng phải hầu hạ hết hai mươi ngàyrồi.

Mỗi bước chân ký ức lại lùa về, Ngâm Hoan nhìn hòn non bộ trong vường, nếu đi thêm nửa khắc nữa liền gặp cây hoa đào trong sân.

"Cố thiếu phu nhâ, tiểu thư mới vừa tỉnh, mời mọi người lại đó." Đợi mộtlúc trong phòng ăn, các nàng mới đi theo nha hoàn đi phòng Cố NgâmSương, Phương thị ngửi được mùi thơm trong phòng hơi hơi nhíu mi.

Ngâm Hoan đi theo sau lưng Cố Ngâm Phương cũng đi tới, phòng của Cố Ngâm Sương được bài trí giống như đúc kiếp trước.

Cố Ngâm Sương nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, Phương thị ngồi ở mépgiường trấn an nàng vài câu, đơn giản đều là giữ tâm tình thoải mái,buông lỏng tinh thần, hài tử tương lai cũng sẽ những lời tương tự nhưvậy, rồi đem thuốc bổ Cố Vũ Thừa mang về cho nàng.

Cố Ngâm Sương nhìn Ngâm Hoan ngồi ở đối diện, lửa trong lòng lại đốt dưới đáy mắt, nàng ta đến đây là để chê cười mình sao.

"Mẫu thân, con muốn nói chuyện với Lục muội, Đông Linh, mang Cố phu nhân đisang viện của phu nhân đi, buổi sáng lúc mẫu thân tới thăm con còn nhắcđến ngài đấy." Phương thị cũng không muốn nán lại đây, trực tiếp mangtheo Ngâm Hoan cùng Cố Ngâm Nguyệt đi ra ngoài, nha hoàn tên Đông Linhkia dẫn Phương thị đi sang viện của Lục phu nhân, Ngâm Hoan mở miệngnói, "Tứ thẩm ngài đi đi, có nha hoàn dẫn đường rồi, con cùng Tam tỷ đidạo trong sân Nhị tỷ một chút."

Phương thị đi theo Đông Linhly khai, Ngâm Hoan cùng Cố Ngâm Nguyệt đi theo sau lưng một nha hoàn dẫn đường, không cần đếm xỉa gì tới sân của Cố Ngâm Sương, nàng đi dạo thìcần gì nàng ta dẫn đường.

"Dẫn chúng ta đi hoa viên trong Lục phủ một chút đi." Đi một nửa, Ngâm Hoan liền nói với nha hoàn phíatrước, nha hoàn kia do dự một chút, Cố Ngâm Nguyệt mở miệng nói ra, "Như thế nào, vườn hoa cũng không thể đi sao, này chính là đạo đãi khách của Lục phủ các ngươi à?"

Nha hoàn kia vội vàng lắc đầu, "Hai vị tiểu thư bên này thỉnh."

Xuyên qua cổng vòm hiện trước mắt các nàng là một hồ nước, Cố Ngâm Nguyệtchợt phát hiện Thất muội ở một bên bất động, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nàng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hồ nước kia, trong mắt toát ra tiahận ý.

Đừng chạy, bắt lấy con tiểu tiện nhân này, lại dám quyến rũ Đại thiếu gia, dám cắm sừng Nhị gia.

Ai mà biết trong bụng nàng là dã chủng của ai, nếu nàng có vận khí tốt, sinh dã chủng ra chẳng phải là làm mất mặt Lục phủ sao.

Hừ, thân phận nàng như vậy nếu không phải là thông đồng từ trước, tại saoNhị gia có thể cưới nàng vào Lục gia, còn hơn cả quý thiếp, ta nghĩ nàng có cả dã tâm làm chủ mẫu đấy.

Mau bắt lấy nàng, nàng ta leolên hòn non bộ rồi, mau bắt xuống, lúc này chứng cớ vô cùng xác thực xem nàng chống chế như thế nào.

Một câu rồi một câu nói khó nghe cứ vang bên tai Ngâm Hoan, phảng phất tình cảnh nàng rơi xuống nướcngày hôm ấy hiện ra trước mắt, nàng bị giam trong phòng chứa củi đi rabên ngoài nghe bà tử nói nàng quyến rũ Đại thiếu gia, mà hài tử xảy lầntrước cũng không phải của Nhị thiếu gia, không biết là dã chủng của ai,phu nhân và lão gia rất tức giận, muốn đưa nàng đi đến thôn trang củaLục gia, Nhị phu nhân có thai nhưng vẫn muốn cầu tình cho muội muội.

Nàng bắt đầu không ầm ĩ cũng không làm khó, bà tử giữ cửa phía ngoài dần dần buông lỏng cảnh giác, nhân một cơ hội vào buổi chiều nàng trốn qua cửasổ, nguyên bản nàng sắp thành công rồi, bà tử giữ cửa không hề chú ýnàng đã trốn thoát nhưng buổi chiều hôm đó Nhị tỷ lại đến đó thăm nàngkhiến chuyện nàng trốn thoát bị phát giác, nàng chạy trốn mệt chết đi,thân thể lại đau đớn khó chịu, lúc nàng chạy tới hoa viên là đã hoàntoàn tuyệt vọng rồi.

Nàng vốn cho hai người là tỷ muội tìnhthâm nhưng khi đối diện với nụ cười của Cố Ngâm Sương lúc nàng bị thương thì nàng đã hiểu rõ, cho dù nàng không có uy hiếp nào với nàng ta thìnàng ta vẫn cứ sẽ hành hạ nàng vì đó là lạc thú của nàng ta, khi thấynàng khổ sở thì nàng ta mới vui vẻ, cho dù nàng không có trêu chọc cácnàng, cho dù là bị các nàng khi dễ, cho dù là bị các nàng thường xuyênngáng chân, tất cả giống như là số mệnh của nàng, và nàng phải chấp nhận nó.

Nàng nhìn qua hồ nước bên kia, dùng hết khí lực cuốicùng bò lên cái hòn non bộ kia, phía dưới có rất nhiều người vây quanh,nàng ngẩng đầu nhìn thấy nàng ta đang vuốt ve cái bụng nhô cao của mình, cùng với nam nhân của nàng ta. Nàng hận tất cả bọn họ

Nhữngnha hoàn kia bà tử bắt đầu bò lên hòn non bộ, nàng dùng sức kéo đứt vòng cổ mà Lục Trùng Nham tặng cho nàng lúc mới vào phủ vứt xuống dưới, thay vì sống mà chịu nhục, không bằng chết cho xong hết mọi chuyện...

"Thất muội, Ngâm Hoan muội làm sao vậy, không cần dọa Tam tỷ, muội làm saovậy?" Ngâm Hoan bị Cố Ngâm Nguyệt lắc mạnh mà hoàn hồn, ánh mắt nàngmang theo thần sắc lo lắng, mặc hồ bên kia vô cùng bình tĩnh, không mộtgợn sóng, cũng không hề có nha hoàn bà tử nào cả.

Trên mặtnước mắt không biết khi nào đã rơi ướt hết một mảnh, Cố Ngâm Nguyệt cầmlấy khăn lau nước mắt cho nàng, "Tại sao đột nhiên lại khóc vậy."

"Không có chuyện gì đâu Tam tỷ, muội chỉ là đột nhiên nghĩ tới chuyện khôngvui thôi." Ngâm Hoan cười cười, lau đi nước mắt còn vương trên khoé mắt.

Cố Ngâm Nguyệt đè xuống nghi hoặc ở đáy lòng, vừa rồi trên mặt Thất muộihận ý hiện rõ ràng như vậy, giống như đang thấy chuyện gì đó nhưng phíatrước hoàn toàn không có gì cả a, nghe nghe Ngâm Hoan nói như vậy nàngcho rằng khi thấy hồ nước Ngâm Hoan nhớ lại chuyện vào hồ nước mấy nămtrước, bèn đưa tay sờ sờ tóc nàng, "Mọi chuyện đều đã qua, muội đừngnghĩ tới nữa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »