Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9676 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 3
bị thương

❊ ❊ ❊

Bên tai truyền đến tiếng Cố Dật Triết sợ hãi mà khóc, không biết ai đemnàng đỡ lên, Nhĩ Đồng từ trong tay ngưới khác nhận lấy Ngâm Hoan, nướcmắt rơi không ngừng, hướng Ngâm Hoan khóc nói “ Tiểu thư, ngài không sao chứ”

Ngâm Hoan khiến cho Nhĩ Đồng lui về sau một chút, Phươngthị ôm Cố Dật Triết trên mặt trắng bệt, sờ soạng nhi tử thì thấy hắn chỉ là dập đầu, lòng bàn tay bị thương một chút, vội phân phó Dung ma mađem hắn về viện của chính mình, quay đầu lại hình thoáng Ngâm Hoan trong lòng Nhĩ Đồng, phân phó nói ” Thanh Nha, mang Thất Tiểu thư về Trúcthanh viện, chiếu cố nàng cẩn thận”.

Dung ma ma ôm chặt Cố DậtTriết đang bị kinh hãi về phía viện Phương thị, mọi người vội vàng giảitán, nha hoàn lưu lại nội viện, chỉ có nha hoàn lúc đầu muốn giữ chặt Cố Dật Triết mà không kịp, bị hoảng sợ mà quỳ gối trong Phong Thanh nộiviện, khóc sụt sùi không dám nhúc nhích.

“Thất Tiểu thư, ThanhNha cõng người về”,Ngâm Hoan thu hồi tầm mắt, hơi nhích người một chútlại cảm thấy sau lưng đau dữ dội, nhìn xem Thanh Nha đang ngồi xổm, Ngâm Hoan chần chờ một chút cuối cùng cũng trèo lên lưng thanh Nha, hé miệng nói” Phiền toái Thanh Nha tỷ tỷ”,

Thanh Nha đứng lên, trên mặtcó một chút động, thân thể của Thất tiểu thư không có nặng bằng Lụcthiếu gia, Ngâm Hoan nằm trên lưng nàng, mỗi khi nhún một cái cơ thểnàng cảm thấy đau, thân thể nàng nhỏ như vậy một chút cũng không chịuđược, trong nháy mắt nước mắt liền tụ tập trong hốc mắt, Ngâm Hoan lặnglẽ lấy tay lau một cái, vậy cũng không là cái gì so với cổ họng nóng như lửa đốt.

Vừa rồi Cố Ngâm Phương tại cửa viện đụng phải Ngâm Hoan các nàng, chứng kiến sắt mặt tái nhợt của Ngâm Hoan đang nằm trên lưngthanh nha, sau lưng còn Nhĩ Đồng đi theo, liền mở miệng hỏi “Ngâm Hoanđây là thế nào”.

“Tiểu thư không cẩn thận vấp ngã, phu nhân phânphó ta mang nàng trở lại” giọng Thanh Nha bình thản nói, cõng Ngâm Hoanhướng phòng nàng đi đến, Nhĩ Đồng nhanh chóng đuổi kịp cúi đầu không lên tiếng.

Trên mặt Cố Ngâm Phương thoáng hiện lên chút giận, khiểntrách “Không muốn nói hả” giậm nhẹ chân xoay người mang theo nha hoàn ra khỏi viện.

Thanh Nha đem Ngâm Hoan nằm sấp trên giường, tiếpnhận cái nệm từ tay Nhĩ Đồng, đặt dưới vai nàng, nhìn chung quanh bốnphía một cái, vòng qua bình phong thấy được chậu băng bên góc tường,Thanh Nha thu hồi tầm mắt nói với Nhĩ Đồng “Ngươi ở đây coi chừng, ta đi mời đại phu”.

Chờ Thanh Nha đi Nhĩ Đồng mới dám lên tiếng, điđến bên giường thay Ngâm Hoan đem túi tiền trước ngực lấy ra, vừa nhìnphân lượng, liền đoán được cơ hồ là hơn phân nửa trong hộp kia.

“Tiểu thư, nếu là đem cái này cho di nương, ngài làm sao bây giờ”, Ngâm Hoannằm sấp không thể động đậy, thấy nét mặt đau long của nàng liền cườicười “Tiểu thư trong ăn mặc đều được cấp, bên kia của di nương tiêu tiền nhiều hơn”.

Nhĩ Đồng khép mở miệng, không nói gì thêm, cầm lấykhăn đi ra ngoài thấm chút nước đến, thay nàng lau trán đầy mồ hôi, Ngâm Hoan biết Nhĩ Đồng cũng không nỡ bỏ số bạc kia, những tiểu thư khác còn có thể từ chỗ di nương nhận không ít thứ tốt, mà nàng lại đem bạc chính mình cho di nương, di nương không được sủng ái cũng giống như vô hìnhthôi. Nhĩ Đồng cùng nàng tiếp xúc không nhiều sau lại bị Cố Ngâm Phươngchọn làm nha hoàn, con người mà, luôn muốn hướng tới cuộc sống tốt hơnmà nàng lại chẳng thể giúp được gì.

Thanh Nha rất nhanh mang đạiphu tới, xem mạch rồi lại nhìn qua vết thương, Trần đại phu thấy NgâmHoan cắn răng không lên tiếng, thu hồi cánh tay đặt trên lưng, từ tronghòm thuốc xuất ra một chai dầu thuốc “ Sai người mỗi ngày mát xa lưngcho nàng một chút”

Thanh Nha đi theo Trần đại phu ra ngoài lấythuốc, Ngâm Hoan nghe vị thuốc trong bình kia, nhíu nhíu mày, đầu tựavào đệm, Nhĩ Đồng một bên cười nói ”Tiểu thư, thuốc này không phải uống, ngài sợ cái gì a”.

Coi như là trọng sinh mấy lần, nàng cũng chỉbiết là không thích vị thuốc nồng đậm kia, Ngâm Hoan nghe tiếng cười của nàng, hơi nghiêng người, đau đến nhe răng nhếch miệng.

Từ lúctỉnh dậy tới giờ bất quá đã hai canh giờ, Ngâm Hoan thở dài nhìn nữ nhân đang ngồi đầu giường cầm khăn thêu đang khóc sụt sùi “Di nương a, takhông sao”

Chu di nương ngẩng đầu nhìn nàng một cái, hai mắt phím hồng “Ngươi còn đau không, di nương lấy thuốc xoa cho ngươi”. Chu dinương khóc đến hoa lê đẫm mưa (khóc như hoa lê rụng trong mưa), bộ dángcó vài phần làm người ta thương tiếc, điều này làm cho phụ thân uốngrượu sai ai cũng không ôm, hết lần này đến lần khác Chu di nương bị chấn kinh hoảng sợ, nếu xét về dung mạo, nàng như thế nào lại kém Tiền dinương được.

“Không cần, vừa rồi Nhĩ Đồng mới xoa một lần rồi, đại phu nói bôi thuốc sẽ nhanh tốt, ngài đừng lo lắng”. Chu di nương nhìngương mặt non nớt của nàng nước mắt càng rơi mãnh liệt, từ lúc bắt đầusinh đứa bé này, chính mình không có thể vì nàng làm cái gì, lão gia đitới viện nàng suốt năm chỉ có thể tính trên đầu ngón tay, nàng tìnhnguyện trở lại bên phu nhân cũng tốt hơn là như vậy.

“Tốt, takhông lo lắng, không lo lắng”. Chu di nương lau khô nước mắt, nhìn mộtcái ra ngoài cửa sổ, sắc trời tối dần, Nhĩ Đồng đã đi phòng bếp mang vềhộp cơm, nàng quay đầu lại nhẹ nhàng sờ tóc Ngâm Hoan “Ngươi cao thêmrồi, di nương làm cho ngươi bộ quần áo, ngài mai sai Hiểu Xuân đưa tớicho ngươi”.

Ngâm Hoan gật gật đầu, chờ Nhĩ Đồng về, nàng mới rờiđi, Nhĩ Đồng đem thức ăn lại bên giường, gương mặt hiện lên sự mừng rỡ“Tiểu thư, hôm nay lúc nô tỳ đi phòng bếp, Tần bà tử nói phu nhân phânphó làm cái này cho tiểu thư”.

Trở mình, Ngâm Hoan nhìn chén súptrong lồng cơm, từ rất xa cũng có thể nghe thấy mùi thơm, Nhĩ Đồng bêncạnh vui vẻ giới thiệu “Ta nghe Nam tỷ phòng bếp nói, đây đều là đồ bổcho thân thể, tiểu thư ngài uống nhiều một chút”. Nhĩ Đồng bưng chén lên bờ môi nhẹ nhàng thổi, lúc này mới đút cho nàng.

Ngâm Hoan uốngsúp đã được nấu kĩ, khuôn mặt nhỏ nhắng yên lặng, nàng cứu con trai củamẫu thân, những chén súp thuốc này chỉ là đền bù tổn thất thôi, chứ mộtngười làm chủ mẫu thì không chỉ cho những thứ này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »