Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9664 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 20
nhận con thừa tự

❊ ❊ ❊

Ngâm Hoan chỉ thấy một thân cẩm phục màu đen khảm ngọc đã biến mất trước tầm mắt nàng, bốn phía không có một ai.

Một hồi lâu mới đứng dậy, Ngâm Hoan vuốt vuốt khuỷu tay bị đụng đau, từtrên mặt đất nhặt vòng tay bị đụng vỡ lên, cẩn thận dùng thêu khăn baohết bỏ vào tà áo, một lần nữa sửa sang lại tang phục hướng linh đường đi đến.

Không bao lâu, một nam hài khoảng tám chin tuổi trở lại nơi Ngâm Hoan ngã xuống, y phục của hắn rất giống với màu y phục màNgâm Hoan thoáng thấy, cau chặt lông mày từ trong bụi cỏ nhặt lên mộtphần nhỏ mảnh vụn vòng ngọc, trong miệng lẩm bẩm, "Người đâu rồi, tạisao nhanh như vậy đã không thấy tăm hơi."..

.

"Ta sai các nàng ra ngoài làm việc, nhưng hai ngày này phải trở lại chịu tang, ngươi dặn các nàng ít có đi loạn." Ngâm Hoan tiếp nhận khăn tay mới từ tay NhĩĐông, vừa nhìn thấy kia hoa văn liền có chút đau đầu, mảnh khăn tay bịcướp kia phải làm sao bây giờ.

Sau khi Cố quốc công phát tang xong, Cố phủ còn đắm chìm trong không khí bi thương, cho nên việc CốNgâm Phương giễu cợt nàng ngay cả vật quan trọng cũng không giữ được,không có truyền đi xa.

Đầu tháng bảy, người Mộc gia từ Huệ An thành đến.

Mộc lão phu nhân nhìn mặt nữ nhi mình càng thêm gầy gò, đau lòng ôm nàng,"Hài tử, cùng nương đi đi, con còn ở chỗ này Cố gia làm cái gì."

Một bên Mộc phu nhân nhìn cũng đau long khuyên, "Đúng vậy Vãn Đình, muội cùng nương trở về thôi."

Mộc thị từ trong ngực Mộc lão phu nhân đi ra, lắc đầu, "Nương, con đã gảcho A Lang làm thê tử, tại sao có thể rời Cố phủ, cho dù là chỉ còn lạimột mình con, con cũng không thể rời chàng mà đi được."

"Đứanhỏ ngốc a, đứa nhỏ ngốc của nương, như vậy tương lai ai chăm sóc chocon, trở về Mộc gia còn có ca ca con, còn có ta chiếu cố." Lúc Cố lãophu nhân được nha hoàn đỡ đến liền chứng kiến một màn như vậy.

Ho nhẹ một tiếng, Mộc lão phu nhân lau hạ nước mắt, đứng dậy nghênh đón Cố lão phu nhân, "Lão tỷ tỷ, thân thể ngươi không thoải mái, để ta quanthăm ngươi sao ngươi còn tự mình qua đây a."

"Ta cũng đã giàlắm rồi còn sợ tương lai không nghỉ ngơi đủ sao." Mấy ngày này, Cố lãophu nhân vốn bảo dưỡng thân thể rất tốt vậy mà thoáng cái tóc trắng rấtnhiều, nàng nhìn Mộc thị, thở dài một hơi, "Ta đã nói nàng nhiều lần trở về Huệ An đi, nhưng nàng cũng không nghe."

Cố lão phu nhâncũng không phải là người ngoan cố, hôm nay con lớn nhất vừa “đi”, danhhiệu quốc công này sợ là bị thu trở về rồi, bộ xương già này của nàngcòn có một đứa con trai khác chống lưng, nhưng con dâu trưởng này, tínhtình hiếu thắng vô cùng, một khi chuyển ra phân nhà thì nàng một thânquả phụ phải sống như thế nào a.

"Mẫu thân, con dâu đã nghĩrất rõ ràng, gả vào Cố gia vài chục năm, cho dù từ nay về sau lẻ loi một mình, con cũng sẽ không trở về Mộc gia." Nơi này còn có những kỉ niệmcủa nàng cùng Đại lang, nàng tình nguyện một người lưu lại đây, cũngkhông muốn rời đi.

Mộc lão phu nhân biết rõ đứa bé này từ nhỏ cố chấp, quyết định cũng sẽ không đổi, chỉ có thể cùng Cố lão phu nhân than thở không biết nói cái gì nữa.

Mộc phu nhân một bên đột nhiên mở miệng nói, "Vãn Đình nếu đã không muốn trở về, không bằng nhận một đứa nhỏ làm con thừa tự danh nghĩa đi, để Vãn Đình nuôi, tương laicũng tốt chiếu cố nàng."

Mộc lão phu nhân vừa nghe, cảm thấycách này cũng được, chỉ là lúc trước Cố quốc công khi còn sống, có vàiphòng còn muốn tặng hài tử, vị trí con trưởng lại có thế kế thừa tướcvị, tại sao có thể không hấp dẫn người nhưng hôm nay chỉ còn lại mộtmình Mộc thị, mấy phòng kia có người nào chấp nhận a.

Mộc phu nhân thấy vẻ mặt hai vị lão phu nhân, cũng biết các nàng cũng có ýtương tự, vừa cười vừa nói, "Đều nói nữ nhi là áo bông tri kỷ của mẫuthân, chọn một đứa bé gái làm còn thừa tự cho Vãn Đình cũng tốt a."

Cố lão phu nhân vẻ mặt có chút khẽ biến, cho dù là cho con gái làm conthừa tự, sau này tương lai lập gia đình cũng không quá tốt, lão Nhị nhànàng khẳng định không chịu đem con của mình cho nàng làm con thừa tự,nhưng là viện lão Tam có không ít thứ nữ...

"Mộc gia hài tử cũng nhiều, nếu là Vãn Đình nguyện ý a, Mộc gia chúng ta..."

"Nói bậy, thời điểm cho con làm con thừa tự cũng không đến lượt chúng ta!"Mộc phu nhân đang nói đã bị Mộc lão phu nhân cắt đứt, Mộc phu nhânngượng ngùng cười cười, "Con đây không thay tiểu cô nghĩ cách sao."

"Cố gia nhiều nhất đúng là nữ nhi, chính là sợ Vãn Đình không hài lòng, đứa nhỏ này a, cũng phải hợp ý Vãn Đình mới được." Cố lão phu nhân cười,trong lòng cũng thấy khó khăn. Dù thế nào cũng là dòng chính nữ Cố quốccông , thân phận cũng không thể quá thấp, chỉ là Cố gia phòng giữa, chỉcó phòng thứ hai con trai của mình và phòng thứ ba đó thôi.

Bên này các nàng chỉ là thuận miệng nhắc tới, mới không quá nửa ngày, bênkia Cố phủ trên dưới đều đã biết được, Đại phu nhân ý muốn nhận một đứanhỏ làm con thừa tự để tương lai dưỡng lão.

Chi thứ hai Đường thị kia vừa được biết tin tức kia, chuyện thứ nhất chính là đem vài con trai hướng trong ngực che dấy sợ bị đại tẩu coi trọng, về phần Phươngthị bên Tam phòng, cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất, nhất định làsẽ không chịu, mà bầy thứ nữ kia, đối Phương thị mà nói, thiếu một đứacũng không sao cả, không để ý lắm.

Cố gia cao thấp đều suyđoán Đại phu nhân này sẽ chọn ai, hoàng thượng lại có thánh chỉ đến cảđời Cố quốc công vì nước chinh chiến bảo vệ biên cương, công lao quánhiều, vinh quang kia nên được kế thừa cho nên đem Quốc công tước vị ban cho con trai thứ hai Cố gia, Cố Vũ Trị.

Tiếp theo đó là một đạo ý chỉ ban bố của Thái hậu, vợ chồng Cố quốc công không con nối dõi, Cố quốc công lại chết trận, đặc biệt phong Quốc công phu nhân Mộc thịlàm nhất phẩm phu nhân, cùng với Cố quốc công được phong làm nhân sĩyêu nước.

Hai đạo thánh chỉ như hai tảng đá lớn quăng xuốnghồ nước là Cố phủ, Cố lão phu nhân rốt cục không còn lo Cố gia sẽ phânchia, cho dù chỉ là danh xưng Quốc công cho con thứ hai cũng đã có thểphù hộ Cố gia, còn đối với những người còn lại của Cố gia mà nói, ai làm Quốc công kỳ thật không ảnh hưởng gì nhiều, cuộc sống vẫn như cũ trôiqua, chỉ là một chút đồn đãi nhỏ về đứa nhỏ mà Đại phu nhân sẽ chọn làmcon thừa tự lúc rãnh rỗi thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »