Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9757 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 12
ngọc thật hay ngọc giả

❊ ❊ ❊

Từ viện tử Chu di nương đi ra, Ngâm Hoan đi trên hành lang, kinh ngạc nhìn qua hồ nước nhỏ trong hoa viên kia, hoa kia trong hoa viên lúc mùa nóng sau mười hai giờ trưa nhìn có vẻ mệt mỏi, Nhĩ Đông đứng chờ ở phía tâynàng vì nàng che đi một chút ánh nắng.

"Đây không phải làThất muội sao, ta vừa vặn tìm muội có việc." Sau lưng truyền đến âmthanh của Cố Ngâm Phương, Ngâm Hoan quay đầu lại thấy trên mặt Cố NgâmPhương đầy vẻ tức giận.

"Sao Lục tỷ lại vội vã như vậy, có chuyện gì gấp hả?"

"Vì sao ngươi đem trả lại vòng ngọc kia." Sáng sớm mới gặp mặt, chờ khi CốNgâm Phương trở về ngủ trưa xong mới có nha hoàn báo Ngâm Hoan trả lạivòng ngọc kia. Lúc nàng tiến đến phòng Ngâm Hoan thì được nha hoàn báolà Ngâm Hoan đi viện tử Chu di nương, nhất thời vội vàng Cố Ngâm Phươngliền trực tiếp đến nơi này kiếm Ngâm Hoan.

"Lục tỷ nói vòngngọc kia, muội sợ là tỷ đưa nhầm nên muội liền sai nha hoàn mang trảlại, có vấn đề gì à?" Ngâm Hoan nhận lấy khăn tay từ Nhĩ Đông, nhẹ nhàng xoa xoa trên trán, "Lục tỷ, ngoài này nóng lắm, chúng ta vào nhà từ từnói chuyện được không?"

Trở lại Trúc Thanh viện, Cố NgâmPhương cơ hồ không thể chờ đợi được liền sai nha hoàn đem kia vòng taylấy ra ngoài, hộp gấm coi như xinh đẹp, vòng tay cũng óng ánh trongsuốt, "Đây là ta sai người trăm phương ngàn kế tìm cho ngươi quà chúcthọ tốt, sao ngươi lại vội trả lại!"

"Lục tỷ không nói, NgâmHoan thật không biết, thì ra là vòng tay này dùng làm quà chúc thọ cholão phu nhân sao hay mục đích của Lục tỷ là muốn bêu xấu ta?" Ngâm Hoanthần sắc có vẻ không tốt, Cố Ngâm Phương cũng đồng dạng tức giận ,"Ngươi nói như vậy là có ý gì, ta đúng là nhờ người của di nương tìm dùm ngươi, sao ngươi lại nói ta muốn bêu xấu ngươi. Chẳng lẽ quà này cònchưa đủ tốt, không sánh bằng đồ của ngươi tự mua?"

"Lục tỷnếu là thật sự thành tâm phải giúp ta, tại sao lại mang vòng ngọc giảđưa ta để ta mang chúc thọ lão phu nhân, tỷ tỷ đây là muốn Ngâm Hoan xấu mặt trước tất cả mọi người tới chúc thọ sao!" Ngâm Hoan đem nắp hộp gấm nặng nề gập lại, khuôn mặt tức giận đến đỏ bừng, trong mắt tràn đầy uỷkhuất, tức giận mà nhìn Cố Ngâm Phương.

"Cái... Cái gì giả,điều này sao có thể, Cố Ngâm Hoan ngươi không phân biệt tốt xấu liềnkhông nên nói lung tung, ta có lòng tốt giúp ngươi nghĩ quà tặng, ngươilàm sao có thể nói như vậy."

Âm thanh của Cố Ngâm Phương cao lên, trên mặt đầy thần sắc giận dữ nhưng không dám nhìn thẳng vào mắtNgâm Hoan, dù sao vẫn là hài tử, Cố Ngâm Phương dùng âm thanh để che dấu sự chột dạ của mình.

"Tỷ tỷ nếu không tin, vậy liền đi tìmmột người biết nhìn hàng đến phân biệt thật giả, miễn nói Ngâm Hoan làkhông biết phân biệt." Nếu không phải nàng sống lại, làm sao biết vòngtay này là thật hay giả, làm sao mà biết thủ đoạn lấy giả làm thật này.

Tình hình ngày sinh nhật của lão phu nhân nàng còn nhớ rõ ràng, lúcchính mình đem vòng tay này cầm đi ra, chung quanh là tiếng cười thậtchói tai, lão phu nhân niệm nàng tuổi nhưng có nhỏ tâm tốt, mới không có so đo nhiều, chỉ có bọn tỷ muội cười cợt nàng còn có ánh mắt thất vọngcủa phụ thân, làm cho lúc đó nàng sợ đến nửa câu cũng không dám nói.

Còn nhỏ tuổi thích làm náo động.

Ái mộ hư vinh.

Tại tiệc sinh nhật của lão phu nhân thọ cũng dám đem đồ giả ra chúc thọ, thực cho rằng mắt người khác là mù sao.

Đúng là con gái của một nha hoàn tiện tỳ, quả thật không khá hơn chút nào.

Từng câu từng chữ, Ngâm Hoan nàng đều sẽ không quên.

Cố Ngâm Phương rốt cuộc là chột dạ, biết rõ đó là hàng giả, nếu là tuổilớn hơn một chút nàng còn có thể nghĩ ra biện pháp khác để đối phó qualoa. Nhưng Cố Ngâm Phương bây giờ thật rối rắm, di nương chưa dạy nàngtình huống này nên làm gì, lỡ Thất muội biết rồi, chính mình nên nói như thế nào, đành phải lặp lại câu kia, "Này đương nhiên ta mua là hàngthật, ngươi gạt người, Cố Ngâm Hoan ngươi không biết ai là người có lòng tốt ."

"Ta tin tưởng tỷ tỷ sẽ không hại ta, muội muội chỉ là lo lắng tỷ đây là bị người lừa, vòng tay này ta cũng không dám thu,liền trả lại tỷ tỷ thôi, có nơi nào bán ngọc rẻ như vậy đâu”. Ngâm Hoannói chậm lại, kéo tay Cố Ngâm Phương, " Tâm ý tỷ tỷ muội muội đươngnhiên biết rõ, chỉ là cái này làm quà tặng cho lão phu nhân, phàm là cóchút sai coi như là đánh vào mặt Tam phòng, cũng như đánh vào mặt nhómtỷ muội Trúc Thanh viện chúng ta, quà quý trọng này nọ hãy để cho Nhị tỷ tỷ tặng là tốt rồi."

Cố Ngâm Phương rất nhanh rút tay về,tức giận cầm lấy kia vòng tay ném vào người nha hoàn, nói, "Ngươi khôngcần thì thôi, cần gì nói vật này là giả, đến lúc bị bêu xấu là không cóđồ tặng lão phu nhân , đừng trách người làm tỷ tỷ ta không nhắc nhởngươi."

Ngâm Hoan nhìn Cố Ngâm Phương tức giận rời đi, bênmiệng giương cao một nụ cười yếu ớt, phân phó Tập Thu lấy hết những dảilụa chưa thêu hết ra, Nhĩ Đông một bên giúp đỡ lo lắng nói, "Tiểu thư,ngài làm như vậy chẳng phải là đắc tội Lục tiểu thư sao."

"Ta đây không phải là đắc tội nàng, chẳng qua là không có bị lừa, nàng tựnhiên sẽ không dám nói bậy đâu, những thứ nàng mua bên ngoài vốn làgiả."

Ngâm Hoan nhẹ nhẹ nhấp một sợi chỉ, đem xỏ vào giữa lỗ kim, tay phải kéo một đoạn dài nửa thước, cắt bỏ, bắt đầu dọc theo bứctranh, một châm lại một châm rơi xuống...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »