Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9583 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 45
tín vật ?

❊ ❊ ❊

Ăn cơm trưa xong Ngâm Hoan ly khai Trúc Thanh viện, vốn định đi thỉnh an Phương thị, vừa tớiviện tử Phương thị bà tử giữ cửa lại đề nghị nàng không nên vào đi, "Nhị tiểu thư đang ở bên trong bị phu nhân câu dạy bảo."

"Nhị tỷnàng làm sao vậy?" Bà tử kia nhìn bốn phía một vòng thấp giọng nói vớinàng, "Nghe nói là Lục thiếu gia phủ Lục tướng quân sai người đưa đồ điđến cho Nhị tiểu thư, cũng không che dấu một chút mà trực tiếp ở bênngoài thông báo là đưa cho Nhị tiểu thư, đây chính là tự trao đổi tínvật với nhau , nếu bị truyền ra ngoài thì hỏng danh tiếng của Nhị tiểuthư mất."

Bà tử kia nói vẻ mặt u sầu, Ngâm Hoan khép miệngkhông nói, ngay cả các ngươi cũng biết chuyện này thì cũng được xem làchưa truyền đi sao, "Nhị tỷ làm sao cùng hắn trao vật định tình chứ, cóphải có nhầm lẫn gì ở đây không”.

"Làm sao nhầm được thưatiểu thư, nghe nói Lục gia Nhị công tử kia đã thu khăn tay của Nhị tiểuthư mới có thể tặng đồ lại cho àng, cũng không biết là thiệt hay giả,Lục công tử kia chưa từng tới Cố phủ thì thu khăn như thế nào a."

"Chẳng lẽ là hội đèn lồng ngày mười lăm." Ngâm Hoan thấp giọng lẩm bẩm mộtcâu, đột nhiên ý thức được bên cạnh có người, ngẩng đầu thấy bà tử kiacười hơ hớ, cười vui vẻ "Nhậm bà bà, sự tình này có thể quan hệ đến danh tiếng của Nhị tỷ, bà bà đừng có nói ra ngoài nếu không đến lúc đó truycứu tới bà bà ngươi bị mất chén cơm không chừng."

Bà tử kiavội vàng gật đầu với nàng, "Nô tỳ thật là không nghe rõ cái gì, lớn tuổi rồi lỗ tai không còn thính nữa, mới vừa rồi Thất tiểu thư nói cái gì?"

"Nếu Tứ thẩm hôm nay đang bận, vậy ta cũng không quấy rầy, lần tới lại đếnthăm nàng." Ngâm Hoan thấy có người đi ra, nàng cao giọng nói ra, bà tửkia cũng cung kính nói một tiếng, "Thất tiểu thư đi về mạnh khoẻ."

Đi tới khúc quanh ở vòm cửa, Ngâm Hoan mới dừng lại, thu hồi lại ý cườivừa nãy, hành động này của Bành thiếu gia thật khiến người ta đau lòng,với tầm mắt của Nhị tỷ nàng làm sao có chuyện tự định tình với Lục thiếu gia được, trong đám người quen của các nàng, người mà có thể làm choNhị tỷ của nàng choáng váng tới mức tặng khăn tay chỉ có thể là Bành Mậu Lâm.

Đáng tiếc hoa rơi hữu ý nước chảy vôtình ( thiếp có ý, chàng vô tình), ngày hội đèn lồng, làm sao Bành MậuLâm không ra Lục Trùng Nham đối với Cố Ngâm Sương có ý tứ gì, dứt khoátliền thuận nước đẩy thuyền, nhưng nói khăn này là Cố Ngâm Sương cố tìnhtrao cho hắn thì không khỏi có chút ác độc.

Ngâm Hoan lại nở nụ cười lần nữa, về phần Lục Trùng Nham, vai của hắn vẫn mãi là vai ác thôi.

Trong Lan Tâm viện, Phương thị nhìn bức thư cùng một đôi trâm ngọc trong hộpkia không biết đã tức đến mức nào, Cố Ngâm Sương quỳ bên dưới sắc mặttrắng bệch, so với tội danh này, điều làm cho nàng thương tâm nhất chính là việc Bành Mậu Lâm chuyển cái khăn này cho người khác, cũng tức làchuyển tâm ý của nàng cho người khác, việc như đâm vào tim của thiếu nữmới yêu lần đầu.

"Ngâm Sương, ta vẫn chongươi là hài tử hiểu chuyện nhất, ngoan ngoãn nhất, tại sao ngươi dámlàm như vậy, ngươi có biết nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì sau này ngươi làm sao nghị hôn được hả!"

"Mẫuthân, chuyện không phải như mẫu thân nghĩ đâu, khăn tay này con thườngđem theo người, hội đèn lồng ngày mười lâm kia, bọn con cùng bọn ngườiBành công tử vô tình gặp mặt, lúc ở sân khấu kịch vô tình con bị ngườiđụng té Bành công tử mới đỡ con dậy, Lục công tử cũng ở bên cạnh, có lẽ lúc đó khăn tay bị rớt, lúc trở lại con đã cho người tìm nó nhưng không gặp, không ngờ Lục công tử lại nhặt được nhưng lại hiểu lầm con." CốNgâm Sương ngẩng đầu giải thích, "Con làm sao dám cùng Lục công tử tựtrao vật định tình chứ, chúng con mới gặp mặt được hai lần, có nói nhiều chuyện với hắn mấy đâu."

"Nếu là vô tìnhnhặt được, tại sao Lục công tử đến Cố phủ tặng cái này cho ngươi!"Phương thị đã từng tuổi này, ngày xưa cũng nghiêm túc đọc sách, trongthư này vô tình lộ hai câu thơ mang ý hâm mộ, chẳng lẽ Lục công tử làngười ngốc, tùy tiện nhặt khăn tay liền nghĩ người ta có ý tứ với hắnsao.

"Mẫu thân, cái khăn đó là con thêu lúc rảnh rỗi, phía trên khăn con thêu vu vơ hai câu thơ, có thể Lục công tử hiểu sai ý thơ." Cố Ngâm Sương một mực chắc chắn khăn tay do nàng không cẩn thận làm rơi, ngày đó hỗn loạn, giả sử nàng kín đáo đưa cho Bànhcông tử không thành cũng sẽ không thể nào rơi xuống người hắn được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »