Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9608 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 62
khiêm mặc thổ lộ

❊ ❊ ❊

Cố Dật Tín vẻ mặt xin lỗi nhìn bọn họ, "Gần đây xá muội tâm tình không tốt lắm, các vị chê cười rồi."

"Đại ca, huynh nhanh đi nhìn nàng một chút đi." Ngâm Hoan thúc giục hắn đitheo, Cố Dật Tín đi theo nàng ra ngoài, trong đình lại yên tĩnh trở lại.

Tựa hồ không khí quá lung túng, thiếu niên kia ngồi một lúc liền không yên, thấp giọng nói với Tô Khiêm Mặc vài câu, đứng dậy nói với Ngâm Hoan,"Ta lần đầu tiên tới Cố phủ, trước tiên muốn xem phòng Cố huynh mộtchút, các ngươi ở lại từ từ tán gẫu."

Nhìnthiếu niên kia rời đi, phảng phất là tận lực thành toàn cho hai người,Ngâm Hoan nghĩ thiếu niên kia nhất định là phụng mệnh canh giữ bên ngoài cho hắn, nhìn bộ dáng khác thường của Tô Khiêm Mặc, nàng quyết địnhkhông mở miệng.

"Ta muốn đi nhập ngũ." Hồilâu, Tô Khiêm Mặc mở miệng, cầm lấy chén sứ trên bàn có chút khẩntrương, đặt lên bàn đá vang một tiếng Ngâm Hoan có chút kinh ngạc nhìnhắn, tiểu thiếu gia Bát vương gia phủ muốn đi nhập ngũ, cha mẹ của hắnsẽ đáp ứng sao.

"Ta muốn theo Lục thúc điDương quan." Tô Khiêm Mặc lại bổ sung một câu, Ngâm Hoan ngẩng đầu lên,vừa vặn Tô Khiêm Mặc cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng, không đợi Ngâm Hoanphản ứng, Tô Khiêm Mặc lại cúi đầu, Ngâm Hoan lại ngẩn ra, hắn đây là,thẹn thùng sao?

"Vậy Lục thúc ngươi cho ngươi chức vị gì." Ngâm Hoan nhấc bình trà, rót cho hắn một ly trà nóng.

"Ta từ binh nhì đi lên." Ngâm Hoan dừng tay lại, lần đầu tiên đối với hắnthay đổi cái nhìn, hắn thân là người Hoàng gia, trên người chính làhuyết mạch của Hoàng đế, thân phận như vậy, cái gì cũng không làm thìcũng đủ cho hắn sống an ổn cả đời. Đối với sự lựa chọn của hắn, đáy lòng Ngâm Hoan kỳ thật có chút bội phục.

Kiếptrước nàng chỉ nghe nói cái người Tô công tử này là một người thiệnchiến hung tàn, ngay lúc đó nàng tự nhiên cho rằng, là người Hoàng giathì sẽ được chức cao, bên dưới sẽ có rất nhiều người ra sức cho hắn, cái hắn muốn là danh dự, tiền thưởng thì sẽ chia đều cho tướng sĩ, khôngphải là tất cả đều vui vẻ sao.

"Vậy phụ vương, mẫu phi ngươi có chịu không?"

"Đó là quyết định của ta, ta là người lớn rồi, ở Lâm An này ngây ngô thì có cái gì tốt, Thất ca Bát ca cả ngày bọn họ là ở bên ngoài, không có làmviệc gì." Tô Khiêm Mặc lộ ra thần sắc khinh bỉ, nếu bỏ qua một thân vinh hoa phú quý này thì tính là gì, đặt họ vào đường lớn xem thử họ sốngnổi không.

Chỉ cần một người ý chí kiên định, chỉ cần hắn cóđủ niềm tin rồi, sẽ lập được ít công to, ở trong mắt Ngâm Hoan, Tô Khiêm Mặc hôm nay chính là người như thế.

"Chuyện này rất nguyhiểm với tính mạng, ngươi thuyết phục được phụ vương mẫu phi ngươi thậtgiỏi." Ngâm Hoan khuyên hắn một câu, Tô Khiêm Mặc ngẩng đầu nhìn nàng,ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, "Ngươi nghĩ ta cần ở lại kinh thành haykhông."

"Mỗi người đều có chuyện muốn làm của mình, nếu ngươi đã muốn đi nhập ngũ, vậy thì nghe theo ý nghĩ của ngươi đi, chỉ là đócũng không phải là trò đùa, ta hy vọng ngươi đã nghĩ thông suốt, trênchiến trường không có phân rõ vương giả hay quý tộc, tiền đặt cược chính là tính mạng ngươi."

"Ta không nghĩ đây là trò đùa!" TôKhiêm Mặc đột nhiên nói to lên, Ngâm Hoan nhìn hắn đỏ mặt lên, cười nói, "Ta không có nói ngươi nói đùa mà."

"Ta cũng không nói đâylà trò đùa." Tô Khiêm Mặc đứng lên, hơi có chút không được tự nhiên nhìn đàn cá bơi lội tung tăng dưới hồ, Ngâm Hoan cũng đứng lên với hắn,nhưng không biết an ủi hắn như thế nào, chỉ là yên lặng đứng ở một bên.

"Ngươi nói ngươi không muốn gả cho đường ca làm thế tử phi thật sao, vậy ngươi muốn gả cho người như thế nào." Thật lâu sau, Tô Khiêm Mặc nhìn chằmchằm đám đám cá đang bơi kia, mở miệng hỏi.

Ngâm Hoan hôm nay cảm thấy hắn cực kỳ khác thường, một tay sờ vòng ngọc trên tay mở miệng hỏi, "Tô thiếu gia vì sao hỏi như vậy."

"Đường ca là ngườikhiêm tốn khoan dung lại có thân phận địa vị hiển hách, nhân phẩm khôngtồi, nhưng ngươi lại không muốn gả cho hắn, ta chỉ là hiếu kỳ thôi." TôKhiêm Mặc thu lại ánh mắt bối rối, nhìn về phía xa xa.

Tựa hồ đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng vấn đề như vậy, Ngâm Hoan trầm tư một hồi, cả đời này, nàng ngoại trừ muốn cho những người đã hại nàngkiếp trước sống không an ổn thì nàng thực ra không nghĩ tới sẽ gả chomột người như thế nào.

Có lẽ hạnh phúc cả đời đối với mộtngười từng chết rồi mà nói, còn không vui vẻ hơn nhìn kẻ thù của nàngdãy dụa khổ sở, cho nên Ngâm Hoan trầm mặc.

Tô Khiêm đợi Mặcthật lâu mà không thấy câu trả lời của nàng, xoay người lại nhìn nàng,"Nếu vậy ngươi có chịu ta không, nếu ta không trở lại, ngươi không đượclập gia đình."

Ngâm Hoan bị thổ lộ của hắn làm cho rung động, ngẩng đầu thoáng nhìn thấy tia ửng hồng khả nghi trên mặt hắn, NgâmHoan đột nhiên nổi lên tâm true chọc, "Vậy ngươi mười năm không về,chẳng phải là ta mười năm không thể lập gia đình sao, hơn nữa, vì sao ta phải đáp ứng ngươi?"

"Ngươi nhất định phải đáp ứng ta, mười nămthì hơi nhiều, nhiều nhất là năm năm, năm năm sau ta còn chưa có trởlại, ngươi gả cho người nào tuỳ ngươi." Lần này Tô Khiêm Mặc không cònthẹn thùng gì nữa, trực tiếp bá đạo nói với nàng.

"Nếu như ta không đáp ứng đấy." Ngâm Hoan trong lòng đột nhiên có một tiachờ mong, chợt lóe lên, "Tô thiếu gia, đây chỉ là trò đùa con nít, đừngnhắc lại nữa."

"Ngươi phải đáp ứng." NgâmHoan xoay người đi qua cái bàn, sau lưng nàng Tô Khiêm Mặc liền trầmgiọng nói ra, Ngâm Hoan không quay đầu lại, khóe miệng giương cao xẹtmột nụ cười nhẹ nhàng, "Vì sao?"

"Không cóvì cái gì, nếu ngươi không phải ứng ta, vậy mỗi ngày ta đều theo quấyrầy ngươi, quấy rầy đến khi ngươi đồng ý mới thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »