Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9752 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 13
phụ thân trở về

❊ ❊ ❊

Ban đêm Cố phủ thậtyên tĩnh, trong Nghênh Xuân viện, Cố Ngâm Phương vẻ mặt ủy khuất nhìnTiền di nương ăn cháo tổ yến, "Di nương, nàng nói vòng ngọc này là giả."

"Nàng còn nói gì nữa" Tiền di nương buông chén xuống, nhìn thoáng qua vòngtay kia, kéo nữ nhi tiến vào lòng ngực của mình, ôn nhu hỏi.

"Nói con là cố ý làm cho nàng mất mặt, còn nói làm như vậy sẽ gây mất thểdiện cho phụ thân, cho dù là thật sự, nàng cũng không nguyện tranh giành danh tiếng với tỷ tỷ."

Trong ký ức của Cố Ngâm Phương, bắtđầu từ lúc còn nhỏ, giữa các thứ nữ của Tam phòng, vẫn là chưa bao giờcó đối thủ, Cố Ngâm Sương là chị ruột, không nói làm gì, còn lại kiêngkỵ sủng ái Tiền di nương, càng chắc là sẽ không dám nói cái gì, chỉ cầnđối với Phương thị đầy đủ lễ nghi, nàng cũng không còn bị uỷ khuấtchuyện già.

"Nàng thật sự nói như vậy?" Tiền di nương khóemiệng xẹt một tia vui vẻ, Cố Ngâm Phương gật gật đầu, "Di nương a, nàngthật có thể nhận ra này vòng tay là giả sao? Con còn nhìn không ra đấy,làm sao nàng lại biết trong khi ngày thường căn bản không có vài món đồtrang sức đeo tay như vậy?"

Tiền di nương đem Cố Ngâm Phươngđẩy ra, đưa tay sờ sờ tóc trên trán nàng một chút, "Nàng biết hay khôngcũng không quan hệ, có người dạy nàng thì nàng biết thôi."

Móng tay được sơn đỏ tươi của Tiền di nương từ từ lướt qua hai má Cố NgâmPhương, làn da trắng nõn càng tôn lên vẻ tươi đẹp màu đỏ, trong Cố phủnày, có thể dạy bảo Cố Ngâm Hoan điều này, ngoại trừ Chu di nương, chính là phu nhân.

Chu di nương có bao nhiêu cân lượng nàng còn có thể không rõ ràng sao, Tiền di nương nheo mắt lại suy nghĩ, phu nhânlàm như vậy, đến tột cùng là có ý gì.

Cố Ngâm Phương nhìn nét tính kế hiện rõ lên trên mặt Tiền di nương, sợ hãi đem thân thể co lại, "Nàng không cùng ai thân cận vậy ai sẽ dạy nàng."

"Nàngkhông muốn nhận thì thôi vậy, sắc trời không còn sớm, ngươi cũng cầnphải trở về." Tiền di nương cúi đầu nhìn nàng một cái, hai nữ nhi củanàng chỉ có đại nữ nhi còn giống chính mình một chút, cho dù là thứ xuất nhưng Cố Ngâm Sương cũng có ưu thế của nàng là đại tiểu thư của Tamphòng, tương lai sau này hôn sự cũng không kém bao nhiêu, cho dù Phươngthị có cản trở thì nàng cũng dư sức đối phó với Cố Thừa Vũ.

Chỉ có cái đứa nhỏ này, so với đám tỷ muội xung quanh, không phải là đứa lanh lợi...

Trong Trúc Thanh viện Ngâm Hoan dụi dụi con mắt, thu châm đem vải thêu để xuống, đã là giờ Tuất, ngày mai phụ thân sẽ trở lại.

Ngoài cửa sổ đèn lồng bị gió thổi qua liền lay động, Nhĩ Đông đóng cửa sổlại, ở trong lò xông hơi bỏ vào hai đoạn cỏ chống muỗi, Ngâm Hoan cầmlấy giấy đã viết chữ xong, kiểm tra rồi một lần, lúc này mới lên giườngngủ.

Ngày hôm sau lúc hết giờ học tại nữ đường, Ngâm Hoancùng với nhóm tỷ muội cùng đi Lan Tâm viện, Cố Thừa Vũ đã trở lại nênmuốn ăn cơm đầy đủ người trong nhà, Ngâm Hoan cũng nhìn tổ mẫu mà lâurồi nàng chưa gặp, Cố gia Tam lão phu nhân, Dương thị.

Coinhư là hai đời đều cộng lại, Ngâm Hoan đối với phụ thân cũng không quáquen thuộc, cũng không phải nữ nhi ruột thịt, chẳng qua là thứ xuất donha hoàn hạ sinh thôi, Cố Ngâm Sương,Cố Ngâm Họa cùng vài người kháccùng ngồi chung với Cố Vũ Thừa, còn lại ngồi ở một cái bàn khác.

"Lần này trở về, con có thể ở nhà được mấy ngày?" điều mà Tổ mẫu Dương thịquan tâm nhất chính là con trai có thể ở lại được bao lâu, tốt nhất là ở lâu một chút, có thể khiến Tam phòng có thêm mấy đứa con trai nữa, chotới bây giờ chỉ có một đứa con trai của Phương thị, so với hai phòngkhác, thực là ít ỏi.

"Con có thể ở qua sinh nhật của lão phunhân, Đại ca cũng đã trở lại." Cố Thừa Vũ thấy Phương thị không nói lời nào mà chỉ gắp thức ăn cho Cố Dật Triết, chính mình cũng gắp một đũađặt trong chén Cố Dật Triết, "Sáng sớm lúc ta trở lại liền nghe nói mấyngày trước ngươi không cẩn thận từ trên tường té xuống phải không?"

Bàn tay nhỏ bé của Cố Dật Triết run lên, thịt trên chiếc đũa liền rơi vàotrong chén, từ từ buông đũa xuống, Cố Dật Triết cẩn thận ngẩng đầu nhìnhắn một cái, “Vâng."

"Có bị thương không?" Cố Dật Triết lắclắc đầu, nhìn thoáng qua Ngâm Hoan bên bàn kia, "Thất tỷ đã cứu con chonên nàng bị thương."

Cố Ngâm Sương ngồi đối diện ở Cố DậtTriết dừng tay một chút, vô ý thức nhìn về phía phụ thân, Cố Thừa Vũnghiêng người nhìn về phía bàn bên kia, Ngâm Hoan đang cúi đầu gắp thứcăn cho Cố Ngâm Phỉ, thấp giọng không biết đang nói cái gì, chỉ thấy rõmột bên mặt của Ngâm Hoan.

"Ngâm Hoan, con lại đây." Phươngthị đột nhiên mở miệng, tầm mắt bốn phía đều rơi vào trên người củanàng, Ngâm Hoan cầm lấy khăn lau khóe miệng cho Cố Ngâm Phỉ một chút,mới đi đến trước mặt Phương thị, "Mẫu thân."

Vừa rồi lúcchiếu cố Ngâm Phỉ, Cố Thừa vũ đã thu hết một cảnh kia vào trong mắt, hôm nay vừa nhìn, liền cảm giác đứa nhỏ này cực kì giống mình, nhất là lúccười, nhìn Ngâm Hoan bất an đứng đó, Cố Thừa Vũ khó có được xẹt qua mộttia vui vẻ, "Nghe mẫu thân ngươi nói ngươi bởi vì cứu Dật Triết mà bịthương, hôm nay thương thế có tốt hơn chưa?"

"Đã tốt lắm, đatạ phụ thân quan tâm." Ngâm Hoan không kiêu không nịnh nói, khẽ cúi đầu, Cố Thừa Vũ xem hài lòng, lại cảm thấy chỉ là một câu nói như vậy có vẻkhông đủ lộ tình thương của cha mới đối với Phương thị lại nói, "Cônương gia, cần chú ý nhiều hơn một chút, nàng nhớ them đồ tẩm bổ chocon."

Phương thị gật gật đầu, trên mặt cũng mang theo mộttia vui vẻ, chỉ có Dương thị híp mắt nhìn Ngâm Hoan, bèn kéo Cố DậtTriết sắp sửa ngồi xuống tiến vào trong ngực, "Đều đã chăm sóc được nửatháng, ta nhìn cũng không có chuyện gì lớn, đứa nhỏ cũng khoẻ rồi, ThừaVũ a, còn đang dùng cơm đấy, ngươi cứ như vậy các nàng làm sao dám hạđũa."

Ngâm Hoan trở về chỗ ngồi, vừa ngẩng đầu liền chứngkiến Cố Ngâm Phương ngồi đối diện liếc nàng đầy ghen tị, ngày đầu tiênphụ thân trở lại liền nhận lấy khen ngợi, không phải chỉ là chuyện cứuLục đệ thôi sao, tường chỉ có cao bấy nhiêu thôi, té xuống cũng có bịthương gì nặng đâu.

Ngâm Hoan hướng về phía nàng cười cười,"Lục tỷ, ngươi là muốn ăn món ăn bên cạnh ta sao, Bát muội cũng thiệtlà, biết rất rõ Lục tỷ tỷ thích món này, ngươi còn không giúp nàng cầma."

Ngâm Hoan cầm lấy một cái chén nhỏ múc một chút món ăn, nhờ Ngâm Hương đưa tới, đùa giỡn bằng giọng nói oán trách.

Cố Ngâm Hương muốn cười nhưng vẫn cố nhịn, Cố Ngâm Phương nhận chén đồ ănkia lại không dám phát tác, cúi đầu buồn buồn ăn, nghĩ thầm còn có ngàymai, coi như là hiện tại ngươi được khen ngợi, ngày mai phụ thân kiểmtra công khóa, xem người làm sao đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »