Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9590 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 57
ngâm phương trở về

❊ ❊ ❊

Ngâm Hoan không cótới thăm người mới vừa trở về là Cố Ngâm Phương, chỉ từ trong miệng Ngâm Phỉ nghe nói Cố Ngâm Phương vừa trở về trông rất tiều tuỵ. Cho dù Cốphủ chi giúp am ni cô không ít nhưng bên trong tất cả đều là thức ănchay, đã hơn một năm Ngâm Phương chỉ ăn thức ăn chay, bên cạnh chỉ vẻnvẹn có một nha hoàn hầu hạ. Cố Ngâm Phương cho dù không phải là bởi vìăn không được mà tiều tụy, thì cũng là buồn bực mà hư người.

"Bất quá Lục tỷ tỷ bây giờ rất ít nói." Hôm nay Cố Ngâm Phỉ khí sắc tốt hơnnhiều, xem ra những lời nói hôm trước của mình cũng có tác dụng.

Cách bốn năm ngày sau Ngâm Hoan rốt cục gặp được Cố Ngâm Phương tại nữđường, kỳ thật nói cho cùng oán hận sâu xa giữa hai người không nhiều.Thực chất oán hận thực sự của Ngâm Hoan là với Cố Ngâm Sương, kiếp trước Cố Ngâm Phương làm mọi chuyện chỉ vì tỷ tỷ của mình, chỉ là kiếp nàykhông được thuận buồn xuôi gió, phải sống tại am ni cô một năm rưỡi.

Cố Ngâm Phương đối với người nào phản ứng cũng đều là nhàn nhạt, giống như Ngâm Phỉ nói, hiện tại rất ít nói chuyện, đối với Cố Ngâm Liên người mà có quan hệ tốt nhất với nàng trong quá khứ nàng cũng chỉ nhàn nhạt ứngphó một câu. Khi thấy Ngâm Hoan tiến đến, vẻn vẹn dien dan le quy donchỉ là nhàn nhạt nhìn lướt qua, thậm chí đối với Cố Ngâm Sương cũngkhông thân cận.

Trần Uyển Thanh vừa tiến đến, Cố Ngâm Sương liềnmang theo Cố Ngâm Liên đi cách vách học thêu, Trần Uyển Thanh nhìnthoáng qua Cố Ngâm Phương, "Lục tiểu thư hồi lâu chưa đến học, nếu làkhông có chuyện gì thì trong khoảng thời gian này đến sau giấc ngủ trưa, tiểu thư có thế đến chỗ ta, ta sẽ chỉ dạy thêm."

"NgâmPhương tạ ơn lão sư." Cố Ngâm Phương đứng lên, đối với Trần Uyển Thanhcúi người cúi chào tạ ơn, Ngâm Hoan thoáng kinh ngạc, nghiêm túc nhìnnàng.

Sau khi chấm dứt buổi học, Ngâm Hoan là người cuối cùng rời đi, những tỷ muội còn lại không cùng lớp, Nhĩ Đông đi theo sau lưng nàng thấy bộ dáng nàng xuất thần, mở miệng hỏi, "Tiểu thư, ngài làm sao vậy, từ sang tới giờ ngài hay thất thần nha."

"Không có gìđâu." Ngâm Hoan lắc lắc đầu, bởi vì kiếp này nàng trọng sinh nên rấtnhiều chuyện cũng thay đổi, nàng có thể lường trước được đề phòng đượclà do quá khứ đã phát sinh, nhưng hôm nay người cùng sự vật đã thay đổi, nếu lại có biến cố gì thì nàng còn có thể trở tay kịp không.

"Lục tỷ, thật là trùng hợp." Ngâm Hoan thấy Cố Ngâm Phương đứng trong khu rừng trúc, gọi một tiếng.

"Không trùng hợp đâu, ta chờ ngươi đã lâu." Cố Ngâm Phương quay đầu lại, thầnsắc bình tĩnh, Ngâm Hoan ra hiệu Nhĩ Đông đứng tại nguyên chỗ, chínhmình tiến lên, "Lục tỷ có chuyện gì muốn nói với muội."

"Thất muội, hôm nay ta chờ ngươi tại đây chỉ muốn hỏi ngươi một sự kiện,ngươi nhất định phải nói chi tiết." Cố Ngâm Phương nhìn thoáng qua phíatrước, quay đầu lại nhìn nàng.

"Nếu muội biết muội sẽ nói hết."

"Hôm đó ở trong phòng ngươi không tìm được cây trâm, tại sao lại tìm đượctrong phòng của ta, có phải ngươi sai người bỏ vào không."

"Lục tỷ, Ngâm Hoan căn bản không có cầm cây trâm kia, tỷ cần phải rõ ràng,tại sao muội lại bỏ cây trâm đó vào phòng tỷ." Chẳng lẽ hơn một năm naynàng vẫn cứ khúc mắc chuyện này sao, Ngâm Hoan thấy đáy mắt nàng chấpnhất, biết rõ nàng còn chưa có hỏi xong.

"Ngươi biết Cúc Túvào phòng ngươi làm chuyện đó phải không?" Cố Ngâm Phương nhìn nàng, đáy mắt mang theo một chút phức tạp, hai năm, cũng đủ làm cho nàng cao hơnnhiều. Ban đầu nàng còn chưa hiểu, một đứa ngốc hồ hồ như Thất muội tạisao đột nhiên có thể thông minh như vậy được, vậy mà đến cuối cùng chính tỷ tỷ ruột thịt của mình trước mặt mẫu thân chỉ mình hỏi vì sao ăn cắpcây trâm của nàng.

Người thân cận nhất, trong thời khắcđó lại lựa chọn bo bo giữ mình, nếu muốn Cố Ngâm Phương nàng hy sinh cái gì, nàng cũng nguyện ý. Bởi vì tỷ tỷ so với mình xuất sắc hơn, so vớimình có thể làm cho di nương sống tốt hơn nhưng trong một khắc kia, khinàng bị đổ oan thì vị tỷ tỷ xinh đẹp kia lại dùng ánh mắt thất vọng cùng bộ dáng khuyên lơn nhìn nàng. Nàng ta không một chút mảy may đâm thêmmột nhát vào vết thương của nàng, chỉ có di nương ôm nàng nói xin lỗinàng.

"Lục tỷ, không phải Cúc Tú đi tìm Nhĩ Đông sao." Ngâm Hoan cúi đầu nhìn thoáng hoa dại dưới chân, chậm rãi nói ra.

"Cố Ngâm Hoan, ngươi thật sự đang giả ngu mới lừa được nhiều người nhưvậy." Hồi lâu, Cố Ngâm Phương đột nhiên cười mở miệng nói ra, nàng cùngNgâm Hoan là thủy hỏa bất dung, nàng có thể đi am ni cô không phải nhờvào công lao của Thất muội sao, nhưng vì cái gì hôm nay khi thấy nàng,ddlqd thế nhưng chính mình lại không hận nàng nhiều như tưởng tượng.

"Lục tỷ, giả ngu không được sao, có một số việc, biết quá rõ sẽ khiến longngười khó chịu, không phải sao?”Ngâm Hoan ngẩng đầu lên, đưa tay hái một mảnh lá trúc, đặt ở bên miệng nhẹ nhàng thổi một tiếng, nàng nhớ rõ,đây là chuyện đầu tiên Lục Trùng Nham theo sự sai sử của Cố Ngâm Sươngdạy nàng.

Cố Ngâm Phương kinh ngạc nhìn bóng nàng rời đi, không bằng giả ngu, nghĩ đi nghĩ lại đột nhiên cười ra tiếng.

"Ngâm Phương, tại sao muội còn ở chỗ này, còn chưa có đi qua thăm di nươngsao?" Sau lưng truyền đến âm thanh của Cố Ngâm Sương, Cố Ngâm Phươngquay đầu lại nhìn vị tỷ tỷ xinh đẹp của mình, đột nhiên mở miệng tándương, "Lâu rồi không gặp, tỷ tỷ đúng là càng ngày càng đẹp."

"Lâu rồi không gặp, miệng muội mới là càng ngày càng ngọt." Cố Ngâm Sươngbóp nhẹ nhẹ gò má của nàng, giống như vô tình hỏi, "Vừa rồi cùng Thấtmuội nói chuyện gì vậy?"

"Đúng vậy, vừa vặn đi ngang qua gặp được Thất muội, lâu rồi không gặp nàng, cuộc sốngcủa nàng đúng là càng ngày càng tốt." Cố Ngâm Phương kéo nàng đi về phía viện tử của Tiền di nương, vừa đi vừa nói.

"Nếu là muội muội còn ở đây, chuyện nhận con thừa tự, nói không chừng chínhlà muội." Cố Ngâm Sương nói có vài phần tiếc nuối, nếu là Cố Ngâm Phương hai năm trước, đã sớm hiện giận dữ trên mặt, bắt đầu nói chút ít chuyện không dễ nghe về Ngâm Hoan nhưng hôm nay nàng chỉ là lắc đầu nói, "Nếumuội có ở đây, cũng sẽ không đến phiên muội, tỷ tỷ so với muội xuất sắcnhiều hơn, đại phu nhân khẳng định sẽ chọn tỷ tỷ."

Cố Ngâm Sương ngẩn ra, từ khi muội muội trở lại nàng có cảm giác không nắm bắt được Ngâm Phương như trước kia, cảm giác rất khác biệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »