Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9548 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 55
lại gặp lục trùng nham

❊ ❊ ❊

Hứa Tình U rời đi,trong đình lại chỉ còn lại Ngâm Hoan cùng Cố Ngâm Họa, Cố Ngâm Họa miễncưỡng tựa vào tay vịn, cũng không nhiều lời, mà Ngâm Hoan cũng có chútmệt mỏi.

"Lục muội gần trở về rồi, Thấtmuội biết chưa?" Cố Ngâm Họa đột nhiên mở miệng nói, Ngâm Hoan ngẩn ra,trong đầu nàng xuất hiện hình ảnh Ngâm Phương, cũng đã hai năm rồi chưagặp nàng ta, nếu tính theo thời gian thì đầu thu này nàng ta sẽ trở về.

"Vậy thì Trúc Thanh viện sắp náo nhiệt hơn rồi." Ngâm Hoan cười nói, Cố Ngâm Họa cong cong khoé miệng, "Vốn là nàng chưa được trở lại sớm như vậyđâu, nhưng mấy hôm trước trời mưa to, sấm sét lớn doạ sợ Lục muội. Am ni cô ngay chân núi, nàng bị tiếng sấm doạ cho sốt cao, Tiền di nương biết tình huống của nàng nên cầu xin phụ thân để phụ thân cầu mẫu thân chonàng trở về sớm. Lục muội muội cùng tuổi với Thất muội, sang năm cũng đi nữ đường, tổ mẫu sợ chậm trễ việc học nên cũng đồng ý cho nàng về sớm."

Lá gan Cố Ngâm Phương không nhỏ mà bị doạ cho bệnh sao, Ngâm Hoan khôngtin, chắc chắn nàng ta sẽ không vĩnh viễn ở lại am ni cô, mà ngược lạinàng thật hiếu kì sau khi rời khỏi am ni cô thì tính tình Ngâm Phươngthay đổi như thế nào a.

"Muội cũng khôngtin có đúng hay không." Cố Ngâm Họa hiện lên tia hơi khinh thường, "Nhịtỷ còn nói Lục muội sống trong am ni cô đã hối cả nhiều rồi."

Ngâm Hoan cười mà không nói, bên này các nàng tùy ý tán gẫu tại đầu kia bọnCố Ngâm Sương đi dạo lại gặp được người mà nàng không muốn gặp phải.

Ánh mắt kia nàng không thể xem nhẹ được, Lục Trùng Nham dường như có thểcảm giác được Cố Ngâm Sương sẽ xuất hiện ở nơi nào, các nàng vừa đi rađình mới vừa đi tới đường mòn bên hồ, thì bên kia đứng trên núi giảtrong hoa viên Lục Trùng Nham liền phát hiện thanh âm của các nàng.

Lúc này Lục Trùng Nham đã có kinh nghiệm, cũng không vội lộ mặt ra, chỉ làđi xuống rất nhanh, trong lòng Cố Ngâm Sương hô không ổn, nếu để cho hắn đến trước mặt mình mà có Tứ muội ở đây, không biết nàng ta sẽ truyền ra bên ngoài chuyện gì nữa.

Vì vậy Cố Ngâm Sương đột nhiên vịn câyliễu bênh cạnh, bối rối nói với Cố Ngâm Liên, "Tứ muội, sao tỷ khôngthấy cái ngọc bội mà phụ thân tặng đâu hết."

Cố Ngâm Liênbuồn bực vừa rồi người còn tốt sao bây giờ lại bối rối, vừa nhìn hôngcủa nàng vừa nói "Nhị tỷ, sang nay ra cửa muội có thấy tỷ đeo cái gìđâu."

"Đeo mà năm ngoái sinh nhật tỷ phụ thân tặng một cáingọc bội nhỏ có khắc chữ sương , Tứ muội không phải cũng có sao, tỷ thấy túi lưới trùng với màu y phục nên không để ý giờ sờ lại thì không thấy."

"Vậy chúng ta trở lại tìm đi." Cố Ngâm Liên thấy nàng thực cuống cuồng, đề nghị đi về đường cũ tìm lại ngọc bội.

"Vừa rồi chúng ta ở đó đi một vòng rồi cũng không thấy, nếu không Tứ muộitrở về chỗ lầu các kia xem lại dùm tỷ còn tỷ ở chỗ này tìm, nếu như tỷtìm được sẽ về sau, nếu muội tìm thấy trước thì giữ lại dùm ta, khoảngnữa canh giờ nữa tỷ về đó." Cố Ngâm Sương nói xong liền vòng trở lại bồn hoa lúc nãy họ vừa đi, Cố Ngâm Liên cực kỳ mất hứng, nhưng ngại vì nàng là tỷ tỷ nên đành làm theo lời nàng.

Cố Ngâm Sương đứng phía sau cây liễu xem Cố Ngâm Liên từ từ trở về, tay rủ xuống bên hông,trong tay áo trượt ra một khối ngọc bội nhỏ.

"Cố tiểu thư."Đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng gọi, Cố Ngâm Sương bị hoảng sợ thânthể chấn động, quay đầu nhìn lại, Lục Trùng Nham không biết xuất hiệnsau lưng nàng từ lúc nào.

Nàng vô thức nhìn xung quanh mộtlượt, hành động này của Cố Ngâm Sương trong mắt hắn có nghĩa là muốn gặp hắn nhưng sợ bị người khác phát hiện.

"Cố tiểu thư, chuyện lầntrước là Lục mỗ lỗ mãng, đã gây phiền phức cho Cố tiểu thư rồi." LụcTrùng Nham bước lại gần một bước, Cố Ngâm Sương lui về sau một bước,trên mặt là nụ cười yếu ớt, ôn nhu trả lời hắn, "Mong rằng Lục công tửlần sau đừng hành động gây hiểu lầm như vậy nữa."

Bộ dáng uyểnchuyển nhu nhược càng làm cho chỗ nào đó trong tim Lục Trùng Nham thêmrung động, hắn đang ở tuổi yêu đương nhiệt huyết, ở trong mắt hắn Cố gia tiểu thư, chính là đối tượng cầu hôn sau hai năm nữa cho nên dục vọngchiếm hữu nàng ngày càng tăng.

"Chiếc khăn lần trước là Lục mỗkìm lòng không được, thấy khăn rơi tại chỗ Cố tiểu thư đứng, cho là nàng cố ý lưu lại cho Lục mỗ ." Lời của Lục Trùng Nham vừa nói làm cho CốNgâm Sương cứng đờ, lúc ấy đúng là nàng trực tiếp đem khăn nhét trongtay Bành thiếu gia, chẳng lẽ là hắn cố ý vứt xuống.

"Thật là huynh nhặt được trên mặt đất sao?" Nàng không cam lòng, hỏi lại lần nữa.

Lục Trùng Nham gật đầu, sắc mặt chuyển sang thẹn thùng, "Không biết Cố tiểu thư có thích cây trâm mà ta đưa tới không, đó là Hải Nam minh châu rấthiếm."

Cố Ngâm Sương cười lạnh trong đáylòng, cây trâm kia sao, sau khi Phương thị trả lại cho nàng, vàng thìnàng trực tiếp làm vàng khối còn hạt châu thì nghiền thành phấn, trựctiếp lấy thoa mặt.

"Sao hôm nay không thấyCố tiểu thư mang, nếu nàng thích cái khác thì ta lại đi tìm cho nàng."Lục Trùng Nham thấy mặt nàng hơi ửng đỏ, cho rằng nàng cũng đang thẹnthùng, "Cố tiểu thư đừng ngại, đều là do Lục mỗ nguyện ý."

"Hôm nay trang phục này không phù hợp với cây trâm đó, không cần Lục công tử phải phiền phức như thế." Cố Ngâm Sương nhẹ nhàng khoát tay áo, "Lụccông tử, nơi này có nhiều người qua lại, bị người bắt gặp hai chúng tacũng không tốt, dù sao nam nữ khác biệt, chúng ta cần phải chú ý mộtchút." Cố Ngâm Sương cười nhẹ nhàng, ngước mắt lên nhìn hắn, lời nóikháng cự này không bằng nói nàng đang vẽ đường cho hưu chạy đi.

Lục Trùng Nham kinh ngạc nhìn nàng rời đi, từ trong ngực móc ra một cáikhăn tay đặt dưới mũi hít lấy hít để, đáy mắt thoáng hiện lên tia thamlam, xa xa truyền đến âm thanh của Đại ca hắn Lục Trọng Hải. Hắn vộivàng đem khăn giấu vào trong lòng, vừa muốn xoay người, phát hiện trongbụi cỏ có một vật lấp lánh dưới ánh mắt trời.

Đó là một túi lưới ngọc bội màu hồng mà phía mặt trên có khắc chữ sương.

Cố Ngâm Sương dường như là trốn chạy khỏi nơi đó, khi đến được lầu các CốNgâm Liên còn buồn bực, tại sao lại trở lại nhanh như vậy, "Nhị tỷ, tìmđược đồ rồi sao?"

Cố Ngâm Sương vừa địnhnói tìm được, bóp trong ống tay áo lại phát hiện trống trơn, trong nháymắt sắc mặt tái nhợt, do nàng đi gấp ngọc bội rơi xuống đất rồi.

Chẳng lẽ xui xẻo tới mức bị Lục công tử nhặt được, Cố Ngâm Sương sợ cái người kia quấn lấy nàng không thả, nhất là ánh mắt trần trụi kia, hắn rõ rang không hề muốn dấu ánh mắt đầy dục niệm kia, một thiếu gia nhà võ tướngmà lại cực kỳ giống lưu manh.

"Không tìmđược, cũng không biết rớt ở nơi nào rồi." Cố Ngâm Sương cười khổ mộtcái, không lấy được sự chú ý của Bành thiếu gia, ngược lại quyến rũ được Lục công tử. Không phải nàng chê địa vị của hắn mà do là chênh lệch của hắn quá lớn với hình mẫu trong long nàng. Mỗi người thiếu nữ đều cóhình mẫu trượng phu lí tưởng trong lòng, nếu thực tế quá khác biệt vớiước mơ sẽ làm nàng không thể chấp nhận được.

Lục Trùng Nham trở lại đám bằng hữu, trong đó có vài người biết hắn gặpriêng một vị tiểu thư liền giễu cợt của hắn, Lục Trùng Nham không phảnbác cũng không thừa nhận. Hắn là Nhị thiếu gia của phủ Lục tướng quân,luận thân phận hay tài mạo, chỉ cần không có Bành Mậu Lâm ở đây thì hắncó thể hấp dẫn được nhiều người.

Bất quá với những người hèn hạ thì những gì không chiếm được mới là đồ quý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »