Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9579 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 42
hội đèn lồng editor: mây

❊ ❊ ❊

Tứ thẩm đã không cóđộng tĩnh gì, chúng ta còn giữ mấy cái này có ích gì." Nhìn ngọn lửatham lam nuốt hết tờ giấy, Ngâm Hoan ngẩng đầu nhìn Thanh Nha, vẻ mặtbình tĩnh nói, "Thanh Nha tỷ tỷ, muội biết rõ tỷ theo Tứ thẩm không ítthời gian, chuyện này tỷ tham gia cũng không ít, nhưng hôm nay Tứ thẩmđã dàn xếp ổn thoả, cho dù tỷ bất bình thay thẩm ấy cũng không có cáchnào thay đổi a."

"Chúng ta chỉ có thể bao nhiêu thôi sao."Ngâm Hoan cầm lấy bình trà đổ vào giữa chậu lửa, 'Xèo' một tiếng, tàngiấy chưa cháy hết hoà thành một cùng nước trà, nếu chỉ một chuyện nàymà khiến cho Tiền di nương không thể xoay người thì nàng đã làm rồi.Nhưng Tiền di nương cũng không phải là người lương thiện gì, nếu nàng ta phát hiện ra thì sẵn sàng ngói ngọc cùng vỡ. (Tức là hai bên đều chịuthiệt)

Chuyện Thất thiếu gia chỉ xôn xao được một thời gian,giống như phù dung sớm nở tối tàn cuối cùng chìm xuống theo thời gian,không khí náo nhiệt dần dần thay thế không khí bi thương, ngày hội lồngđèn ngày mười lăm sắp đến.

Thanh Nha đặcbiệt mặc cho Ngâm Hoan áo khoát màu tím nhạt, ống tay áo màu trắng lôngxù phối hợp với trang sức hình tròn trên đầu, hết sức xinh đẹp, "Lát nữa Đại thiếu gia sẽ tới gọi tiểu thư."

NgâmHoan được Mộc thị cho phép đi theo bọn Cố Dật Tín cùng đi hội đèn lồngchơi, vì để tránh trùng màu áo với Cố Ngâm Nguyệt, nàng mới chọn màu tím này. Ngày hội đèn lồng mười lăm này có rất nhiều người tham gia vì đểan tâm Chu thị để cho bọn Thanh Nha đi theo nàng.

Trời bắt đầu tối, trong hành lang Cố phủ đã bắt đầu lên đèn, xe ngựa chạymột lúc liền đã tới Nam thị, lúc này đầu phố đã treo thông báo không cho xe ngựa chạy vào phố này.

Đoàn người xuống xe ngựa, Cố Ngâm Họa đứng sau lưng Ngâm Hoan kinh ngạc hô to một tiếng. Trên đường cái lầu hai của nhà nào cũng treo đèn lồng màu đỏ, đèn lồngmàu đỏ cùng màu đen của đêm hoàn toàn đối lập, ngoài ra trên dây thừngtreo đèn còn treo những quả banh nhiều màu khác hoà cùng màu đỏ của đènlồng khiến con đường bừng sáng như ban ngày.

Người đi đường rất nhiều, nhiều thì một đám người, ít thì ba năm người. Cácnhà có mặt tiền trên đường đều bày gian hàng, mà con phố này có khôngbiết bao nhiêu đường, có những chỗ còn treo cả đáp án của những câu đốđèn.

Cố Dật Tín đã sớm phái người đặt chỗ ở một tiệm rượu, chỗ đó có thể chứa được hơn hai mươi người, chỗ ngồi của nam nữ chỉ đơn giản đặt một bình phong ở giữa, có thể thấy đây chỉ làtạm thời dựng lên phục vụ cho ngày hôm nay. Chỗ ngồi này rất tốt, chỉcần cúi mắt xuống là có thể thấy những ánh lửa trong những ngọn đèn lồng treo ở bên ngoài.

"Đại ca, vì sao chúng ta không đi xuống." Đêm nay Cố Ngâm Nguyệt đặc biệt vui vẻ, tuy nói lànàng lần thứ hai tới nơi này nhưng khuya hôm nay có ý nghĩa cực lớn vớinàng.

"Trời còn chưa tối hắn, muội gấp cáigì, còn chưa bắt đầu mà." Cố Dật Tín cười chỉ vào cuối con đường của Nam thị, chỗ đó tựa hồ là có sân khấu nghe hí khúc, "Tối nay chỗ đó mới náo nhiệt, với lại chúng ta còn nhiều chỗ hay ho chưa đi đâu."

Khuôn mặt Cố Ngâm Nguyệt lộ vẻ mong chờ, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, càng ngày càng có nhiều người đến đây.

"Thất muội, muội không đi xuống chơi sao? Đây là lần đầu tiên muội tới đâymà." Cố Ngâm Sương mặc một thân trắng trong thuần khiết cùng cảnh đêmnay tạo thành một vẻ đối lập, trong nụ cười của nàng cất dấu một vẻ ưuthương, nàng dường như vẫn còn đau khổ vì cái chết của em trai.

"Sau này muội còn đi nữa mà ." Ngâm Hoan kéo cao khoé miệng cười vui vẻ, kêu Thanh Nha đến, cầm lấy quà ăn vặt mới mua lúc nãy từ tay Thanh Nha.

"Ta nói tại sao lại không thấy Thất muội đâu hết, hoá ra là muội đi mua đồăn vặt a." Cố Ngâm Liên che miệng khẽ cười, "Thất muội, muội ăn ít thôi, còn có dịp khác để ăn mà."

Ngâm Hoan ngồivào bàn bên cạnh, cầm lấy cầm lấy cây tăm trúc lấy một miếng hồ cao chovào miệng ngọt ngào ăn, quay lại nói với Cố Ngâm Liên, "Tứ tỷ tỷ cũng ăn thử đi."

Cố Ngâm Liên phất tay ra hiệukhông cần nếm, ngược lại Cố Dật Thủ đi đến cùng Ngâm Hoan ăn một miếng,"Không nghĩ tới Thất muội cũng thích ăn như vậy, lần tới Nhị ca mà có đồ gì ăn ngon sẽ để dành cho muội một phần."

Cố Ngâm Nguyệt ngồi một bên nhìn thấy, đáy mắt thoáng hiện tia khinhthường, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời, trời bắt đầu tối rấtnhanh.

Trong tiệm rượu khách vô ra liên tục, tựa hồ là không muốn đợi nữa Cố Ngâm Nguyệt liên tục thúc giục Đại ca ra ngoài đi dạo phố.

Nhìn các muội muội lần lượt cầu khẩn, Cố Dật Tín lúc này mới mang mọi ngườicùng nhau xuống lầu, so với lúc mới vừa đến Nam thị thì lúc này đườngphố mới bắt đầu náo nhiệt, Ngâm Hoan nhìn những quầy hàng ở bốn phía bày ra những món đồ chơi nhỏ nhỏ, xinh xinh, liền chạy tới xem xem cái này, chọn chọn cái kia.

Chỉ chốc lát trong tay Thanh Nha liền có không ít chiến lợi phẩm của Ngâm Hoan.

Đi tới trước quán túi thâm, Cố Ngâm Nguyệt cùng Cố Ngâm Sương đang thảoluận nên mua những loại hương liệu nào, vừa nhìn Ngâm Hoan mua những thứ này, Cố Ngâm Sương cười nói, "Thất muội, coi chừng muội ăn nhiều mậpquá không ai muốn cưới đâu."

"Các tỷ tỷ còn chưa gả cho người, làm muội muội cần gì phải vội." Ngâm Hoan tâm tìnhđặc biệt tốt, trong tay đang cầm một chuỗi hồ lô đường, thường này Tư Kỳ không cho nàng ăn cái này .

Hai má của CốNgâm Nguyệt khẽ nóng lên, không biết là bởi vì nhiều người nên nóng lênhay là bởi vì câu nói lập gia đình của Ngâm Hoan mà nóng lên, chỉ có thể cười mắng nàng, "Muội thì giỏi rồi, còn nghĩ tới chuyện lập gia đìnhnữa à."

Ngâm Hoan cười ha ha, nhìn thoángqua quầy hang bên kia bày đủ loại túi hương màu sặc sỡ, còn quay đầunhìn phía sau là một gánh hàng mì đang rao lớn.

Bọn tỷ muội Cố Ngâm Họa đầy hứng thú đi dạo quầy hang nên Cố Dật Tín để cho mọi người tự đi dạo, một lúc sau tập trung ở cuối phố xem kịch là được.

Ngâm Hoan đang nhìn một cái mặt nạ, lấy tiền từ tay Thanh Nha đưa cho sạpchủ, chọn một con búp bê mang mặt nạ bảo vệ lên, mặt nạ che hết khuônmặt của búp bê chỉ chừa lại hai cái búi tóc tròn như quả cầu trên đầu,đột nhiên có ai vỗ nhẹ trên vai nàng, Ngâm Hoan vừa quay đầu lại liềnđụng phải một người đeo mặt nạ quỷ.

"A!"Ngâm Hoan hoảng sợ hô to một tiếng, bị giật mình lùi về sau một bướcdài, sắc mặt trắng bệch, dựa lưng vào quầy hàng mặt nạ kia. Trong mặt nạ hình quỷ đó truyền đến tiếng cười sang sảng của thiếu niên, càng nghecàng cảm thấy tiếng cười kia rất quen tai, Ngâm Hoan không khỏi tứcgiận, đưa tay giật mặt nạ của hắn xuống.

"Ai da, đau..đau... đau quá!" Lần này đến lượt người nọ kêu đau, mặt nạ là dùng dâyvòng sau gáy,nàng dùng tay xé mặt nạ khiến dây nàng quấn chặt tai hắn,làm hắn la oai oái. Ngâm Hoan đưa tay gỡ mặt nạ của hắn, nhìn bộ dáng bị đau của Tô Khiêm Mặc, Ngâm Hoan đem mặt nạ nhét vào trong ngực hắn, "Tô thiếu gia, phiền ngài sau này đừng làm những hành động ngây thơ như vậy nữa."

Nói xong Ngâm Hoan liền đẩy hắn vàođám người đang đi đến, tim nàng đập giống như trống trận không cách nàodừng lại được, trong tích tắc vừa rồi, nàng cho là Diêm vương lão giabiết được nàng là chết đi sống lại nên phái đầu trâu mặt ngựa đến bắtnàng, mặt nạ đầu trâu mặt ngựa kia quả thật làm rất sinh động, khiến cho nàng sợ hãi thật sự.

"Nè, ta chỉ đùa mộtchút, có chuyện gì đâu mà ngươi phản ứng mạnh như vậy làm gì." Tô KhiêmMặc đuổi theo nàng, hắn chỉ muốn doạ nàng một chút sao lại khiến nàngtức giận như vậy được, hắn giữ chặt cánh tay của Ngâm Hoan, "Ngươi đừng đi nhanh như vậy a."

"Tiểu thư." Thanh Nha đuổi theo,thấy sắc mặt quái dị của Ngâm Hoan, "Ngài không có sao chứ."

Ngâm Hoan lắc lắc đầu, hất tay của Tô Khiêm Mặc ra, tức giận nói ra, "Vậy Tô thiếu gia muốn doạ ngất người khác thì mới cho là có chuyện gì sao ."

Tô Khiêm Mặc thấy thái độ khác xa khi hắn gặp nàng trong đình của Cố phủthì có chút kinh ngạc, nàng vốn miệng lưỡi bén nhọn, sao lại thể hiện là người kính cẩn, khiêm nhường khi sống trong Cố phủ như vậy.

"Đương nhiên là không phải, ngươi muốn chơi cái gì, chúng ta cùng chơi a." TôKhiêm Mặc chỉ cảm thấy so với lúc trước thì hiện tại nàng thú vị hơnnhiều, ra hiệu thị vệ theo sau không được đi lên mà quấn quít theo nàngđòi chơi cùng.

Đối với người vô lại hoặcngười có da mặt dầy không phải bình thường này, muốn làm ngơ cũng khôngđược, Ngâm Hoan nhìn cái người cười tươi như hoa kia, bất đắc dĩ nghĩnghĩ nàng chọc tới hắn lúc nào đâu a.

Tô Khiêm Mặc thấy nàng chậm chạp chưa đi, thúc giục, "Ngươi tại sao còn chưa đi, hí kịch bên kia sắp bắt đầu rồi kìa."

Trong tầm mắt Ngâm Hoan thoáng hiện lên một bóng lưng quen thuộc rất nhanhbiến mất trong đám người, không đợi Tô Khiêm Mặc nói tiếp, Ngâm Hoanliền từ bên cạnh hắn đuổi theo bong lưng người kia.

Hà Tâm, tại sao nàng ta lại ở chỗ này.

Thân ảnh kia đi quá nhanh, Ngâm Hoan đuổi theo không kịp, chạy theo lưngnàng Tô Khiêm Mặc không thể giải thích được lí do nàng đột ngột chạy như vậy.

Chờ Ngâm Hoan đuổi gần tới khu sânkhấu, đã không thấy bóng dáng Hà Tâm đâu nữa, trong đám người phần lớncó màu sắc quần áo giống nhau như vầy rất khó phân biệt.

"Thất muội, muội cũng tới đây sao." Cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng gọi, xuất hiện trong tầm mắt nàng là Cố Ngâm Sương cùng Lục Trùng Nham, còn Bành Mậu Lâm ở một chỗ gần đó đang xem tạp kĩ.

Bành thiếu gia ở đây mà Tam tỷ không có ở đây, Ngâm Hoan người đang cườithực vui vẻ Cố Ngâm Sương, trên mặt liền xuất hiện nụ cười ngọt ngào,"Hoá ra là Nhị tỷ, không phải tỷ đi cùng Tam tỷ sao, sao chỉ có mình tỷ ở đây."

Trên mặt Cố Ngâm Sương không có tia dị sắc nào, "Tỷcùng Ngâm Nguyệt lạc nhau cho nên mới vô tình gặp được Bành thiếu giacùng Lục thiếu gia."

Chỉ là vô tình gặp gỡ sao, Ngâm Hoanngẫu nhiên liếc nhanh giữa Bành Mậu Lâm và Cố Ngâm Sương, mà ánh mắt của Lục thiếu gia lại chằm chằm vào Cố Ngâm Sương.

Ngâm Hoangiương mắt nhìn bốn phía một vòng, khi thấy được bóng dáng màu xanh ngọc xuất hiện gần đó , Ngâm Hoan khóe miệng khẽ giơ lên, đột nhiên hô tomột tiếng, "Tam tỷ, chúng ta ở chỗ này nè, mau tới đây ~ "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »