Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 700
Người đến từ phía nam (2)

❊ ❊ ❊

Đúng vào lúc này, có một con thuyền từ phía nam đi đến.

Tín sứ nhảy lên trên bờ, chạy vội tới: “Bá gia, Duyệt Châu có biến!”

Tả Lương Ngọc đã được phong làm Đông Xương Bá, tước bá chính nhi bát kinh.

Hắn gọi tín sứ sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Duyệt Châu có biến hóa gì?”

Tín sứ trả lời nói: “Tặc của Duyệt Châu, quyết chiến với Triệu quân ở Từ Châu, những giáo phỉ đó đã toàn quân bị diệt.”

“Mấy vạn người đều chết hết rồi?” Tả Lương Ngọc cả kinh nói.

“Đều chết hết rồi.” Tín sứ nói.

Tả Lương Ngọc lại hỏi: “Có bao nhiêu binh Giang Tây tham chiến?”

Tín sứ trả lời: “Có người nói có mấy ngàn, có người nói có mấy vạn, cũng có người nói có mấy chục vạn.”

Tả Lương Ngọc trở lại bên bờ, cười to nói: “Ha ha ha, nếu như đã là thiên sử đi xuống phía nam phong vương, ta sao có thể mất đi cấp bậc lễ nghĩa, xin nhận lấy năm trăm thạch lương làm lễ gặp mặt!”

Tả Lương Ngọc lệnh người chuyển lương thực đến, cùng lúc đó, lại mệnh lệnh quân đội tập kết, hắn muốn nhân cơ hội đi xuống phía nam chiếm lĩnh Tể Trữ và Duyệt Châu.

Địa bàn của những giáo phỉ này, chiếm được sẽ không đắc tội với bất kỳ người nào, triều đình cũng không tìm được lý do trách cứ hắn.

Hiện nay địa bàn thực tế Tả Lương Ngọc khống chế, tất cả đều là tiêu diệt thổ phỉ chiếm được, chưa từng trêu chọc quan quân.

Tên này rất nhanh đã chiếm hết toàn bộ đoạn Sơn Đông của Đại Vận Hà, sau này bất luận là ai có được thiên hạ, hắn đều có thể mang theo Vận Hà đầu nhập vào. Nếu như mấy phương tranh bá, hắn còn có thể thuận lợi mọi bề, chọn lựa một phương có lợi với bản thân nhất để đầu nhập vào.

Tả Lương Ngọc không nghĩ tới chuyện làm Hoàng đế, nguyện vọng lớn nhất của hắn, chính là có thể làm Hầu gia ở triều mới.

Bỗng nhiên kiếm được năm trăm thạch lương thực, Vương Điều Đỉnh dẫn đội thuyền đi xuống phía nam.

Lại qua mấy ngày nữa, Tả Lương Ngọc tập kết đại quân, dọc theo Vận Hà đi đánh địa bàn của giáo phỉ.

Mỗi tòa thành đều có một ít giáo phỉ thủ, nhưng trong tình trạng lòng người hoảng sợ, gần như không có phản kháng gì, đã bị Tả Lương Ngọc thoải mái phá thành.

Duyệt Châu, Khúc Phụ, Ninh Dương, Tề Trữ, Gia Tường, Cự Dã, Kim Dương, Ngư Thai… Tả Lương Ngọc nhanh chóng cướp được hơn mười tòa thành trì, trong nháy mắt địa bàn thực tế khống chế đã gấp đôi, hắn còn phái người nghênh đón Khổng gia ở Khúc Phụ.

Đúng vậy, Khổng gia trốn chạy, bị những giáo đồ Bạch Liên giáo đó đuổi đi, con cháu Khổng gia bị Bạch Liên giáo giết chết mấy trăm người.

Đến bây giờ, Tả Lương Ngọc đã thật sự trở thành quân phiệt, một phần ba Sơn Đông đều thuộc về hắn.

Ngay lúc Tả Lương Ngọc điên cuồng tăng cường quân bị, lại có mấy con thuyền từ phương bắc đến, hơn nữa cũng nói mình xuống phía nam sắc phong Ngô Vương.

Người dẫn đội xuống phía nam sắc phong tên là Diêu Minh Cung, con rể của Hùng Văn Xán, trước mắt đảm nhiệm Văn Uyên Các Đại học sĩ, gia quan Thái Tử Thái Bảo, kiêm Hộ bộ Thượng thư.

Tả Lương Ngọc rất nghi hoặc: “Diêu các lão, đội thuyền sắc phong Ngô Vương, mấy ngày trước không phải có một nhóm đi qua sao?”

Diêu Minh Cung cười nói: “Đó nhất định là đội thuyền chở công chúa.”

“Công chúa?” Tả Lương Ngọc càng nghe càng mơ hồ.

Diêu Minh Cung cười nói: “Bệ hạ đã ban hôn Khôn Hưng công chúa cho Ngô Vương.”

Diêu Minh Cung không nói hoàng tử cũng đi Nam Kinh, dù sao chuyện này rất dọa người, truyền ra ngoài cũng dễ tạo thành hỗn loạn.

Tả Lương Ngọc lại nghĩ lệch rồi, hắn cho rằng Sùng Trinh hoàn toàn bỏ thể diện xuống, muốn dùng con gái đổi lấy sự ủng hộ của Triệu Hãn, dùng Ngô Vương và Phò mã đổi lấy cần vương của đại quân phía nam.

Tả Lương Ngọc nghĩ : Quân thần cả triều còn đang mộng tưởng hão huyền, Triệu Hãn kia chí ở thiên hạ, làm sao chỉ một Ngô Vương nho nhỏ có thể lay động được?

Những quan văn trước mắt này, thái giám và Hán vệ, Tả Lương Ngọc cũng lười ngăn trở.

Dù sao Triệu Hãn sẽ không cần vương cứu giá, hắn ngăn cản làm gì? Đừng bởi vì thế mà đắc tội với cả triều đình và Triệu Hãn.

Từ Châu

Lý Chính đánh đến bên cạnh sông Hoài (Hoàng Hà), thì không tiếp tục đi về phía bắc.

Khu vực Quảng Đại ở bờ nam sông Hoài (Hoàng Hà), bởi vì trải qua nhiều chiến loạn, bộ phận các châu huyện mười thì mất chín.

Sau khi quan lại Đại Đồng đến đây, cho dù đưa lưu dân đến chia ruộng cũng không đủ, phải di dân từ phía nam đến đây để làm phong phú dân cư.

Tuy có thể giảm bớt áp lực dân cư ở phía nam, nhưng hao phí rất nhiều lương tiền, trong vòng thời gian ngắn, Triệu Hãn không có sức lực lên phía nắc, nhất định phải củng cố địa bàn mới chiếm lĩnh trước.

“Hoàng tử và công chúa?” Lý Chính tưởng mình nghe nhầm.

Vương Điều Đỉnh cười nói: “Hoàng tử và công chúa đều ở trên thuyền, toàn bộ đưa đi Nam Kinh. Về phần đối đãi như thế nào, toàn bộ dựa vào ý tứ của Triệu tiên sinh.”

Lý Chính vội vàng nói: “Được, ta phái năm trăm binh hộ tống, đừng để nửa đường xảy ra sai sót.”

Vương Điều Đỉnh còn nói: “Ba trăm chiếc thuyền này, có mấy ngàn dân chạy nạn Liêu Đông, còn có hơn một ngàn quan binh Thiên Tân, tất cả đều dẫn theo người nhà.”

Lý Chính cười nói: “Vậy thì vừa hay ở lại nơi này, một vài châu huyện ở xung quanh thiếu người, còn phải di dân từ phía nam đến đó.”

Dây chạy nạn Liêu Đông đại khái có khoảng hơn năm ngàn người, nam nhiều nữ ít.

Binh lính Thiên Tân cộng thêm người nhà, có gần sáu ngàn người, ngược lại không cần thành lập lại gia đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »