Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 644
Chủ nghĩa tam nguyên (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn giơ tay vẫy vẫy một cái, lần lượt có người bê mấy thùng lớn đến.

“Nói thật,” Triệu Hãn nhìn một lượt các sĩ tử, “Ta đối với mọi người rất thất vọng. Trong các ngươi, có rất nhiều người đều là cử nhân, còn có mấy người có đại tang hoặc là tiến sĩ bãi quan. Điền sản trong nhà các ngươi, phần nhiều cũng bị mạnh mẽ chia, mà không hiểu vì sao bản trấn chia ruộng sao? Hoàng tiên sinh (Từ Dĩnh) truyền bá khắp nơi, các ngươi chưa bao giờ đọc “Đại Đồng tập” sao?”

Không ai nói chuyện.

Triệu Hãn điểm danh hỏi: “Nhân Trung, ngươi từng đọc “Đại Đồng tập” chưa?”

“Từng đọc.” Trần Tử Long trả lời.

Triệu Hãn lại hỏi: “Có biết vì sao ta chia ruộng không?”

Trần Tử Long nói: “Đại Đồng tập” trình bày và phân tích rất nhiều, về chính sách chia ruộng, tổng kết lại có mười sáu chữ: Kiềm chế sáp nhập, gia tăng thuế má, đả kích hào cường, thu nạp lòng dân.”

Triệu Hãn cười nói: “Ngươi có phản đối khoa cử thêm vào Toán học, Hình học không?”

“Không hề phản đối.” Trần Tử Long nói.

“Vừa rồi mọi người phản đối, vì sao ngươi không nói?” Triệu Hãn hỏi.

Trần Tử Long thở dài: “Nói thì sẽ đắc tội với nhiều người. Toán học, Hình học nhìn thì có vẻ là tiểu đạo, nhưng thật ra là đại đạo. “Hình học nguyên bản” của Huyền Hỗ tiên sinh, bây giờ đang ở trong thư phòng của kẻ hèn.”

Thảo nào Trần Tử Long không phản đối khoa cử thêm hai môn này, thì ra hắn đã sớm nắm được rồi, thậm chí còn cất chứa bản thảo “Hình học nguyên bản” của Từ Quang Khải.

“Ngươi có cách nhìn như thế nào với hoàng quyền? Nói theo tình hình thực tế.” Triệu Hãn nói.

Trần Tử Long không trực tiếp trả lời, mà là nói: “Đối với người mà nói, con người cũng giống như rắn bọ, thiện ác khó phân. Đối với trời mà nói, con người giống như rắn bọ. Thiên uy mênh mông cuồn cuộn, dùng cái thiện cái ác của con người để gây họa tạo phúc, thưởng người tốt trừng phạt kẻ ác, cũng là người thiện không thiện, người ác không ác. Trời hết cách cũng đã nói cho biết, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa ngộ được. Nếu biết bản thân không làm được điều này, thì nên thả lỏng bớt quyền.”

Lời này nói ra, có sĩ tử kinh hãi, có sĩ tử tán thưởng.

Lời này rõ ràng đang châm chọc Sùng Trinh, đồng thời cũng nhắc nhở Triệu Hãn đừng bảo thủ.

Người không hiểu rõ được tình huống của rắn bọ, giống như Thiên tử không hiểu rõ được tình hống của vạn dân. Thiên tử lại nhất định muốn làm rõ, sau đó tiến hành thưởng phạt lung tung, khiến cho thưởng phạt không rõ, không có người làm việc, quyền lợi của Thiên tử nên được hạn chế.

Ở trong rất nhiều nghĩa sĩ kháng Thanh bao gồm cả Trần Tử Long, đừng nhìn bọn họ vì Đại Minh tuẫn quốc, nhưng những người này đều rất chán ghét Sùng Trinh, hơn nữa đều đưa ra tư tưởng hạn chế hoàng quyền.

Chủ trương chân chính của Trần Tử Long, là tiến hành “Thế gia chính trị”, khôi phục lại năm cấp tước vị thời cổ đại, khôi phục sinh thái hán tấn sĩ tộc - tuy là hạn chế hoàng quyền, thực tế thuộc loại mặt trái của lịch sử.

Đương nhiên, sau khi đọc “Đại Đồng tập”, tư tưởng của Trần Tử Long đang thay đổi, vì hắn phát hiện thế gia chính trị, sẽ dẫn phát đến những tác động tiêu cực càng ác liệt hơn.

Triệu Hãn lại nghe ra được một tầng ý tứ khác: “Ngươi muốn lập đảng sao?”

Trần Tử Long nói: “Tứ cố vô thân, ai có thể làm việc? Người nhất định phải có bằng hữu, chuyện nhất định phải có đảng, từ xưa đến nay khó có thể cấm tuyệt chuyện kết đảng. Những chuyện tranh đấu đảng của Đại Minh, có nguyên nhân bắt nguồn từ chế độ nội các. Hoàng quyền tướng quyền, người này hơn người kia. Tướng quyền một phần chia thành bao nhiêu, mỗi người đều muốn có được vị trí thủ phụ. Quần thần nghi kỵ, các thần tranh đấu lẫn nhau, mỗi người đều muốn chiêu dụ lục bộ, ý đồ có được tất cả quyền lực. Cùng với khoa đạo, chính đấu càng thêm ác liệt, tranh đấu đảng phái càng ngày càng nghiêm trọng.”

“Kết đảng thì có thể trị được thiên hạ?” Triệu Hãn hỏi.

Trần Tử Long nói: “Nên lấy đảng quân tử để trị thiên hạ, không thể để cho tiểu nhân kết đảng có được địa vị cao.”

“Lời này sai rồi!” Một sĩ tử mạnh mẽ đứng lên.

Triệu Hãn mỉm cười nói: “Mời báo họ tên.”

Sĩ tử này chắp tay, nói: “Sơn âm Trương Đại, tự Tông Tử.”

Trương Đại?

Triệu Hãn cười càng thêm vui vẻ: “Mời Trương Tông Tử nói.”

Trương Đại khoát tay áo nói: “Đảng Đông Lâm, Phục Xã thì không có tiểu nhân? Bên trong hoạn đảng thì không có ai là quân tử? Tại sao chia thành đảng quân tử, đảng tiểu nhân. Thật ra ta rất tán thành “Kết đảng luận” của Hầu Triều Tông (Hầu Phương Vực), kết đảng không thể dùng quân tử tiểu nhân để chia, nên chia là đảng ở trên, đảng ở dưới.”

“Như thế nào là đảng ở trên, đảng ở dưới?” Triệu Hãn hỏi.

Trương Đại nói: “Ở triều đường, là đảng ở trên; người ở chốn giang hồ, là đảng ở dưới. Đảng ở trên bẩm quốc chính, đảng ở dưới giúp đỡ. Nhưng mà, nói về tranh đấu đảng phái, đảng ở trên làm hại nhỏ, đảng ở dưới làm hại nặng. Một đảng ở trên, là vô số đảng ở dưới hợp lại, tất cả mọi việc được làm là tổng hợp của vô số lợi hại.”

“Hay!” Triệu Hãn vỗ tay tán thưởng.

Lời này là nói, một đảng phái có người đương quyền, sau lưng là vô số đảng viên đối lập.

Một khi đảng viên đương quyền, lời nói hành động sẽ không thể đại biểu cho bản thân, mà là đại biểu cho vô số lợi ích của đảng viên ở phía sau. Cho dù quân tử làm thủ lĩnh, cũng bị vô số lợi ích của đảng viên khống chế, căn bản là không thể dựa theo tâm ý của mình để thi hành biện pháp chính trị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »