Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 682
Tạo phản tạo phản (1)

❊ ❊ ❊

Hoàng thành, Tây Uyển.

Chính Đức nuôi báo ở đây, Gia Tĩnh tu đạo pháp ở đây, Vạn Lịch mở tiệc ở đây, Thiên Khải làm thợ mộc ở đây.

Từ khi đăng cơ tới nay, Sùng Trinh ít đặt chân tới Tây Uyển. Hắn lập chí phải trở thành một vị quân vương cần cù chính trực, cho rằng Tây Uyển ** sẽ làm lung lay chí lớn, vì thế để Tây Uyển biến thành vật trang trí.

Mà nay, mỗi ngày Sùng Trinh đều đưa hậu phi tới Tây Uyển du ngoạn trên hồ.

Trời cao khí sảng, thổi cùng với gió, hóa ra cuộc sống tốt đẹp như thế.

Trong triều đình một đống cục diện rối rắm, Sùng Trinh hoàn toàn buông tay mặc kệ. Nội đình giao cho Ti Lễ Giam, ngoại đình giao cho nội các, để mặc bọn họ tùy ý xử lí, dù sao vị Hoàng đế này có hay không cũng đều như nhau.

Hoàng hậu cùng các phi tử, khi chỉ có một mình thường xuyên rửa mặt bằng nước mắt, các nàng biết thời gian còn sống không còn nhiều nữa.

Nhưng trước mặt Sùng Trinh, các nàng vẫn miễn cưỡng mỉm cười. Hơn nữa cũng không có gì để tranh đoạt, hậu cung trở nên cực kỳ hài hòa, thế mà lại học được chơi mạt chược.

Đúng vậy, chơi mạt chược.

Vài năm gần đây, Vương Điều Đỉnh không chỉ dâng cho Sùng Trinh hiến thư, mà còn dâng lên rất nhiều thứ mới lạ từ phía nam.

Mà lúc này, Hoàng hậu cùng nhóm phi tử đang đánh bài trên đảo Quỳnh Hoa của Nam Hải Tử. Nhìn về hướng đông mấy trăm thước là Môi Sơn, nơi Sùng Trinh thắt cổ tự vẫn trong lịch sử, không biết bây giờ hắn đã chọn được nơi nào tốt để chết hay chưa.

Sùng Trinh ngồi ở phía trước cửa sổ, nhìn ra cảnh sắc nơi phương xa, phía sau vang lên âm thanh chà xát của mạt chược.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu qua, thi thoảng còn mang theo những trận gió nhẹ, Sùng Trinh thoải mái tựa lưng vào ghế, vô cùng thích ý.

Đôi khi hắn nghĩ rằng, nếu mình sinh ra ở một trăm năm trước, có lẽ có thể bình yên như vậy sống hết cả đời.

Sùng Trinh mở một bản “Đại Đồng Tập” mới ra, đây là Vương Điều Đỉnh lưu lại.

“Tam nguyên thiên” khiến Sùng Trinh vô cùng chấn động, hắn là “Hoàng đế tuân theo mệnh trời”, Triệu Hãn sau này là “Hoàng đế nghe theo ý dân”?

Dứt bỏ tất cả thành kiến, bây giờ Sùng Trinh có thể tâm bình khí hòa đọc sách.

Hắn xem đi xem lại “Đại Đồng Tập”, cuối cùng cũng hiểu vì sao Triệu Hãn sẽ đắc thế. Nhưng cái này vô dụng, hiểu sớm mười năm cũng vẫn vô dụng, “Thiên” vốn là gốc rễ hệ thống pháp chế vốn dĩ hắn, lấy dân làm gốc thì hắn sẽ không là Hoàng Đế rồi.

Khép trang sách lại, Sùng Trinh hạ bút viết một đạo trung chỉ, để cho thái giám hầu cận mang ra ngoài, giao cho Ti Lễ Giam và nội các xem qua, sau đó cầm đến chế sắc phòng viết thành chiếu thư thật sự.

Thủ phụ Tiết Quốc Quan nhìn thấy nội dung thánh chỉ, tuy vô cùng khiếp sợ nhưng mặt không biến sắc, cũng không phát ra tiếng, thậm chí còn có cảm giác tỉnh ngộ mãnh liệt.

Khó trách những ngày gần đây Hoàng đế không để ý tới triều chính, khó trách đột nhiên hoàng tử hoàng nữ lại biến mất.

Thì ra Sùng Trinh đã muốn nằm yên chờ chết, còn muốn gả công chúa cho Triệu Hãn, muốn phong Triệu Hãn làm Ngô vương.

Tiết Quốc Quan cẩn thận soạn thảo chiếu thư, giao cho chế sắc phòng và Ti Lễ Giám làm ấn chỉ, sau đó để cho Lễ Bộ khắc đại ấn của “Ngô vương” và “Phò mã Đô Úy”.

Qua vài ngày, đại ấn khắc xong.

Lễ bộ, Ti Lễ Giam, Hành Nhân Ti, Cẩm Y Vệ… các cơ quan này đều vỡ lẽ, tranh giành chạy đến Nam Kinh tuyên bố chiếu chỉ cho Triệu Hãn, thứ nhất là có thể tạo ấn tượng tốt với vị vua mới, thứ hai là có thể nhân cơ hội xuống phía nam tị nạn.

Tiết Quốc Quan không nghĩ đến việc rời kinh, sản nghiệp cùng tài sản nổi của hắn ở kinh thành, giá trị ít nhất là hai ba trăm vạn lượng bạc.

Hắn rời khỏi Bắc Kinh thì có thể đi đâu?

Quay lại Thiểm Tây chịu chết sao? Hay là đi giữa đường bị thổ phỉ cướp?

Hắn chỉ có thể ngồi ở kinh thành đợi tân quân đến, sau đó nhanh chóng hiến thành lập công. Lý Tự Thành đến là như này, Triệu Hãn đến vẫn là như thế, dù sao là ai đến Bắc Kinh hắn sẽ đầu hàng người đó.

Đương nhiên, Tiết Quốc Quan càng hy vọng Triệu Hãn đến trước.

Dù sao triều đình cũng đã truyền tin khắp nơi, Triệu Thiên Vương ở Giang Tây không cướp tiền, chỉ muốn mạnh mẽ chia đất mà thôi. Nếu Lý Tự Thành đến đây, quá nửa phải lấy ra một khoản, giặc cỏ là có tiếng tinh thông đánh cướp.

Bởi vì Sùng Trinh không để ý tới triều chính, quan viên cũng cam chịu rồi.

Những quan viên không có nhiều tiền đều treo ấn mà đi, đưa cả nhà chạy về Nam Kinh. Bọn họ không phải là theo tặc, mà là đến gia nhập vào Ngô Vương của Đại Minh.

Ý nghĩa của Ngô vương, mọi người đều hiểu rõ.

Trước khi Chu Nguyên Chương đăng cơ chính là Ngô vương!

Thiên Tân.

Thành Thiên Tân bị bao vây, quân khởi nghĩa vẫn ngăn chặn Đại Vận Hà, những người này đến từ bên phía Liêu Đông.

Lượng lớn dân chúng Liêu Đông đều đi theo các tướng sĩ bảo thụ bị, chạy lên núi tìm nơi tị nạn.

Tổng binh Mã Khoa, sầu lo binh lực không đủ, nhân cơ hội chiêu mộ những người lính Liêu Đông này, ngay lập tức quy mô binh lính mở rộng lên đến vài ngàn người.

Những người dân chạy nạn không cách nào an trí, Hồng Thừa Trù tính toán làm truân khẩn. Nhưng hắn thiếu lương thực, chỉ có thể sắp xếp hai ba ngàn dân chạy nạn, số dân chạy nạn còn lại đành tự sinh tự diệt.

Những người dân Liêu Đông chạy nạn này tản ra, ăn xin theo nhiều hướng khác nhau. Sau khi rời xa núi, đã nhanh chóng phát triển thành hai đạo quân khởi nghĩa ở phía bắc và phía nam.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »