Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 637
Quan phỉ cùng nhau hàng (2)

❊ ❊ ❊

Khi Chu Hi làm chú thích, đột nhiên thêm một câu: Tiểu đạo chính là nông dân, thầy thuốc và bói toán.

Những câu này, là dùng để thi khoa cử!

Từ đó về sau, hai triều Minh Thanh, thầy thuốc đều bị coi là tiện dịch.

Triệu Hãn gật đầu nói: “Nhất định sẽ cắt bỏ, nông, y sao có thể là tiểu đạo? Việc đồng áng, là chuyện lớn nhất thiên hạ; y sự, cũng là chuyện lớn nhất thiên hạ.”

Lý Ngư lại đề nghị: “Xin Tổng trấn ban bố pháp lệnh, y sĩ không được xưng là sơn nhân, sơn nhân không thể rêu rao hành y.”

Đây là hiện tượng đặc thù cuối thời nhà Minh, thầy thuốc, tướng sĩ, hàn sĩ đều tự xưng là sơn nhân. Bọn họ không tự sản xuất, trà trộn vào thành thị và nơi hoang dã, học đòi phong nhã, giao tế hào quý, vì thế bị các thống sĩ đại phu khinh thường.

Những sơn nhân này, cái gì cũng biết một ít, nhưng phần lớn đều là y thuật rất kém, thường thường làm bại hoại thanh danh của thầy thuốc.

Triệu Hãn vừa mới bắt đầu nghe không rõ ràng, sau khi nghe Lý Ngư giải thích, lập tức đồng ý: “Lệnh này lập tức ban bố, không thể để cho sơn nhân rêu rao lừa bịp hành y.”

Lý Ngư đưa ra lời đề nghị thứ ba: “Tổng trấn, xin hãy hạ lệnh y thánh cổ đại, được liệt thánh được thờ như Khổng miếu.”

Long Khánh Hoàng Đế từng gặp chuyện này, bị quần thần phun cho đầy nước miếng, cho rằng y thánh vào Khổng miếu là bôi nhọ đối với Nho gia.

Triệu Hãn không khỏi cười hẳn lên: “Được, vậy thì để cho y thánh nhập Khổng miếu.”

Nho gia thời nhà Hán, đã tiếp nhận hàng trăm trường phái tư tưởng.

Nếu như Triệu Hãn muốn cải cách Nho học, đương nhiên có thể tiếp nhận y gia, sau này còn phải tiếp nhận cả nhà khoa học vào.

Tôn Tư Mạc, Hoa Đà, Cát Hồng, Tổ Trùng Chi, Trương Hành, Trầm Quát, Mặc Địch… Đưa bài vị của những người này, đi vào trong Khổng miếu, chắc rằng đến lúc đó rất đặc sắc.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi có cách nào điều hòa y sĩ không?”

Lý Ngư lắc đầu: “Không có.”

Loại sĩ tử xuất thân y hộ như Lý Ngư, bá phụ còn là thầy thuốc, đã sớm biết rõ những sự hạn chế của y học. Không chỉ Lý Ngư, rất nhiều thầy thuốc đời nhà Minh, đều viết thư mắng chửi làm băm tràn lan.

Lý Ngư chia thầy thuốc làm ba loại: Lương y, trung y, lang băm.

Hắn nói lương y ít ỏi không có bao nhiêu, trung y, lang băm trải rộng thiên hạ, lang băm thuần túy là hại người, trung y không hại người cũng không cứu người.

Vớ vẩn nhất chính là, Thái Y Viện Đại Minh, cơ cấu y học tối cao, cũng không có bao nhiêu lương y. Bởi vì Thái Y có thể tiến cử hiền tài, thời Gia Tĩnh từng thanh tra Thái Y Viện, bốn mươi hai Thái Y bị xóa tên, một trăm sáu mươi hai Thái Y trực tiếp bị khai trừ y tịch.

162 Tháo Y bị khai trừ y tịch, thế mà còn không biết bắt mạch, khám bệnh cho nhóm quyền quý đều hoàn toàn là chữa bừa.

Loại tình huống này, cũng lhông phải là y học truyền thống Trung Quốc không được, mà là Chu Hi giải thích câu kia ở “Luận Ngữ”, khiến cho y học bị coi là tiểu đạo. Con cháu y hộ đều muốn thi khoa cử, căn bản không có bao nhiêu y học chính kinh, thật giả lẫn lộn khắp nơi giả danh lừa bịp.

Triệu Hãn sau khi cẩn thận suy nghĩ, quyết định xây dựng thêm Y học viện.

Hôm nay chỉ có một tòa Tử Dương Y Học Viện ở Giang Tây, hẳn là nên ở các nơi Nam Kinh, Quảng Châu, Trường Sa thành lập một tòa. Mời danh y ở các nơi, đến Y học viện tọa chẩn dạy học, sau khi học thành sẽ được cấp giấy phép hành nghề y, xem như cho những học sinh này một chứng thực chính thức.

Về phần không có giấy phép nghề y, quan phủ cũng sẽ không hỏi tội, bởi vì chấp hành chuyện này rất khó khăn.

Từng bước từng bước đi, Triệu Hãn quyết định chính sách phát triển.

Chỉ cần chính sách được hướng dẫn theo hướng tích cực, sau này lương y sẽ càng ngày càng nhiều.

Ít nhất không thể giống như Đại Minh, Thái Y Viện cũng tràn ngập một đống lang băm. Nghĩ lại đã cảm thấy đáng sợ, thật sự có quan to quý nhân dám tìm bọn họ khám bệnh?

Thái độ của hắn đối với y học truyền thống của Trung Quốc, vừa không tôn sùng, cũng không ghét bỏ, hy vọng có thể tiếp tục phát triển toàn diện và hoàn thiện.

Triệu Hãn nói với Lý Ngư: “Ngươi xuất thân y hộ, nhiệm vụ này sẽ giao cho ngươi. Đi tìm danh y ở các tỉnh, xây dựng bốn Y học viện lớn. Mỗi viện trưởng của một tòa Y học viện, cho quan thân, phẩm cấp cùng cấp với Tri phủ. Phó Viện trưởng, phẩm cấp cùng cấp với Tri huyện. Lệnh bọn họ dạy học, bồi dưỡng thêm nhiều lương y, tạo phúc cho mọi người cũng là đại nghiệp.”

“Tuân mệnh!” Lý Ngư có chút vui mừng.

Nếu năm nay không đánh trận, có thể nhân cơ hội làm rất nhiều công tác nội chính.

Lý Ngư dẫn theo một đám thủ hạ, đầu tiên đi đến Nam Kinh xây dựng Y học viện. Tri huyện Phù Hương, phái người đến dâng thiên lý kính.

Thiên lý kính, cuối cùng có thể tự sản xuất rồi!

Trung tâm chế tạo thủy tinh đời nhà Minh, là trấn Nhan Thần Sơn Đông. Về phần trấn Cảnh Đức Giang Tây, cũng có thể chế tạo thủy tinh, nhưng thuộc loại thiêu đốt để chế tạo sản phẩm phụ của đồ sứ.

Hai trấn này, khoa học kỹ thuật thủy tinh có nhiều điểm sai lệch, chỉnh ra thủy tinh có đủ loại màu sắc. Càng đẹp càng đáng giá, thậm chí có thể thiêu chế đến hoàn toàn không trong suốt, sau khi mài đi giống như ngọc thạch vậy, được gọi là “Dược ngọc”, phân loại là châu báu.

Hai năm trước, Triệu Hãn ném một bộ thiên lý kính đến đó, lệnh cho công tượng trấn Cảnh Đức nghiên cứu chế tạo thủy tinh trong suốt.

Hiện nay, cuối cùng cũng có được thành quả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »