Ở bên trong “Kiến thức nhỏ vật lý”, lý giải của Phương Dĩ Trí với gió là: âm Dương tác động với nhau chính là khí động, thông khí thì sẽ sinh ra gió.
Triệu Hãn mỉm cười khen ngợi.
Phương Dĩ Trí bổ sung thêm vào bản vẽ: “Cuộn giấy còn có lực cản của khí, khi lực cản và lực ném của Tổng trấn cân bằng, nắm giấy cũng sẽ không… không đúng!”
Từ trong nguyên lý đầu tiên của Newton, đột nhiên nhảy đến nguyên lý thứ hai của Newton, trong nháy mắt Phương Dĩ Trí mơ hồ, hắn cảm thấy vấn đề này rất phức tạp.
Triệu Hãn cười nói: “Tạm thời không nghĩ cái này. Nếu bàn của ta cực kỳ trơn bóng, không có chút lực cản này, thì nghiên mực đó sẽ dừng lại sao?”
Phương Dĩ Trí nghiêm túc suy nghĩ, lắc đầu nói: “Không, nghiên mực vẫn sẽ di chuyển về phía trước.”
“Vậy kết luận lúc trước của ngươi là sai rồi, sự vật không phải bảo trì yên tĩnh bất động, mà là bảo trì trạng thái không đổi vốn có của mình.” Triệu Hãn nói.
Phương Dĩ Trí gật đầu: “Đúng là như thế.”
Triệu Hãn cười nói: “Đại diện cho loại hiện tượng này, gọi là “quán tính”, thế nào? Tính nhất quán.
“Được.”
Phương Dĩ Trí cảm thấy vấn đề này, còn có thể tiếp tục nghiên cứu sâu, chắp tay nói: “Tổng trấn, tại hạ cáo từ trước, đi tìm hiểu rõ nguyên nhân trong đó.”
“Đi đi.” Triệu Hãn cảm thấy rất vui mừng.
Đợi Phương Dĩ Trí đi đến cửa, đột nhiên Triệu Hãn gọi: “Nếu như ngươi lại làm ra thành quả gì, có thể mời người của Toán Học Viện, để cho bọn họ đi Vật Lý Viện nhìn xem. Có lẽ, có thể có thêm vài người cùng chung chí hướng.”
“Vâng.” Phương Dĩ Trí chắp tay cáo lui.
Triệu Hãn tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, rốt cuộc nghiên cứu vật lý cũng tìm ra được người thực tiễn, hắn tin đốt được ngọn lửa, nhất định sẽ có thể truyền bá mở rộng.
Cũng đến lúc đi đến Nam Kinh rồi, sau vụ hạ thu sẽ xuất binh đi Giang Hoài, vị trí bên phía Cát An đúng là có chút lệch.
Phủ Tổng binh cũng phải sửa lại, không nói tự lập làm Vương, nhưng ít nhất cũng phải thăng cấp thành phủ Đô đốc, Triệu Hãn quyết định tự xưng là “Thiên hạ binh mã đại nguyên soái”.
Chức vụ này, có chút cạnh tranh với “Tổng đốc quân vụ uy vũ Đại tướng quân Tổng binh quan” của Chu Hậu Chiếu.
Năm Sùng Trinh thứ mười ba, nhất định không tầm thường.
Quân đội Mãn Thanh, đã bao vây Cẩm Châu nửa năm, nghênh ngang ở ngoài thành di dân truân điền.
Tổ Đại Thọ vẫn thủ vững thành Cẩm Châu, không có một chút bộ dáng nào muốn đầu hàng.
Hắn sao có thể đầu hàng.
Tổ gia ở Liêu Đông nhà lớn nghiệp lớn, có thể nói là Hoàng Đế của đất Liêu Đông, đầu hàng thì có nghĩa là mất đi căn cơ cơ bản.
Trừ phi, hết đạn hết lương, không có đường sống.
Thành Cẩm Châu ở bên cạnh, còn có Ngô Tam Quế đóng giữ bảo lũy Tùng Sơn, Lưu Chu Trí đóng giữ bảo lũy Hạnh Sơn.
Hiện tại, Ngô Tam Quế rất hoảng sợ, trong tay hắn chỉ có ba ngàn binh, Tổ Đại Thọ ở ngay dưới mí mắt hắn bị vây nửa năm. Vẫn luôn hướng triều đình thỉnh cầu viện binh, kết quả không những viện binh của triều đình không đến, quân lương còn trực tiếp đổi thành không có.
Toàn bộ Liêu Đông, Sùng Trinh lệnh cho người đưa tới mười vạn lượng bạc.
Đòi lương hưởng cũng vô dụng, triều đình là thật sự không có tiền.
Nhóm võ tướng Liêu Đông, đột nhiên trung quân yêu nước hẳn lên. Ai, quân lương không cho thì không cho thôi, trận vẫn là phải đánh, đầu hàng là không thể nào đầu hàng.
Chỉ cần vẫn còn một chút hy vọng làm Hoàng đế một vùng, mẹ nó ai hy vọng đi làm chó cho Mãn Thanh chứ?
Liêu Đông đã sớm cho phép xây dựng đoàn luyện, phụ thân Ngô Tam Quế Ngô Tương, lúc này đang đảm nhiệm Tổng binh đoàn luyện Ninh Viễn.
Tổng binh đoàn luyện Ninh Viễn còn không chỉ có một người, Kim Quốc Phượng cũng là chức vụ này, Ngô Tam Quế đang xin đảm nhiệm chức vụ này. Dù sao những võ tướng Liêu Đông này, đối mặt với khí diễm kiêu ngạo của Thát Tử, đều là đang tự mình bỏ bạc mộ binh đánh trận.
Một khi đầu hàng, bọn họ chẳng là cái gì cả.
Bọn họ không để Hoàng đế Đại Minh vào mắt, cũng không muốn đầu nhập vào Mãn Thanh, lợi ích của bản thân vĩnh viễn xếp vị trí thứ nhất.
Ngay lúc cấp bách Cẩm Châu bị bao vây nửa năm, Tô Ban Đại (người Mông Cổ) đóng ở Hạnh Sơn Phong Hỏa Đài, bí mật viết thư muốn dẫn theo cả tộc đầu nhập vào Mãn Thanh.
Tướng lĩnh Mãn Thanh Tể Nhĩ Cáp Lãng chỉ dẫn 1500 người đi tiếp ứng, Ngô Tam Quế, Lưu Chu Trí, Đái Minh do thám biết được tin tức, hợp binh 7000 người xuất kích chặn lại. Muốn sau khi đánh trận này, binh lính Hồ Sư và Ninh Viễn tấn công quân Thanh bao vây Cẩm Châu.
7000 binh Liêu Đông, đánh bất ngờ 1500 quân Thanh, bị đánh cho thảm bại mà về.
Vì thế đồng thời người Mông Cổ Nặc Mộc Tề đóng quân ở ngoại thành Cẩm Châu, âm thầm viết thư muốn đầu hàng Mãn Thanh.
Tổ Đại Thọ biết được tin tức, dẫn binh từ trong thành giết đến ngoài thành, chém giết tướng lĩnh Mãn Thanh Mục Hộ Tát, Giác La Lan Thái, Hoàng Khoa. Dưới tình huống người ít không đánh lại đông, Tổ Đại Thọ lui giữ nội thành, quân Thanh chiếm lĩnh ngoại thành Cẩm Châu.
Ngoại thành bị chiếm lĩnh rồi, Tổ Đại Thọ vẫn như trước thủ vững nội thành, nhìn dáng vẻ đó ít nhất còn có thể thủ thêm nửa năm.
Ngược lại Hoàng Thái Cực bị làm cho hoảng hốt, hắn không còn dám tiêu hao lương thực như thế nữa, dứt khoát tiếp tục phát binh tấn công Tùng Sơn và Hạnh Sơn.
Ngô Tam Quế chỉ còn 4000 binh, trong đó có một nửa là đoàn dũng vừa mới chiêu mộ, bị bao vây gắt gao ở bảo lũy Tùng Sơn.