Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 680
Sói đến rồi (2)

❊ ❊ ❊

Mọi người quá sợ hãi, quan viên, Hán vệ, giáp sĩ, tạp dịch, đều nhanh chóng bỏ chạy, thậm chí còn không quan tâm được việc mặc quần áo đi giày.

Nhiễm Hưng Nhượng xoay người bò lên, cảnh cáo nói: “Không được kinh hoảng!”

Nhũ mẫu sợ tới mức hai chân run rẩy, ôm Chiêu Nhân công chúa định chạy trốn, nhưng hai chân nhũn ra không đi được, khóc nói: “Đây… Đây phải làm sao đây?”

Nhiễm Hưng Nhượng quát lớn: “Câm miệng!”

Nhiễm Hưng Nhượng rất chán ghét nhũ mẫu của công chúa, bởi vì sau này công chúa kết hôn, nhũ mẫu rất có thể là đại quản gia của phủ công chúa.

Năm đó Nhiễm Hưng Nhượng chịu nhiều đau khổ, mỗi lần muốn gặp mặt Thọ Ninh công chúa, đều phải hối lộ bà quản gia và thái giám. Có một lần, bà quản gia đang uống rượu đánh bạc, Nhiễm Hưng Nhượng không đi quấy rầy, trực tiếp ba ba ba với công chúa.

Bà quản gia biết được tình huống, lao vào trong phòng bắt kẻ thông dâm, mắng to công chúa không biết xấu hổ, rồi lệnh cho thái giám đánh Phò mã một trận.

Công chúa chạy đi tìm mẹ đẻ (Trịnh Quý phi) tố khổ, nhưng căn bản không thể nào gặp được mẫu thân. Bởi vì bà quản gia đã người ác còn cáo trạng trước, hơn nữa mua được thái giám và cung nữ bên người Trịnh Quý phi.

Loại tình huống này, xuất hiện rất nhiều lần ở Minh triều, đặc biệt cuối thời nhà Minh, công chúa và Phò mã đều là bị bắt nạt.

Một tướng quân hồng khôi lao vào, lo lắng nói với Nhiễm Hưng Nhượng: “Phò mã gia, Sấm tặc đánh đến, mau chóng hộ tống hoàng tử công chúa rút lui!”

Nhiễm Hưng Nhượng cười nói: “Thế mà ngươi lại không tự mình chạy trốn?”

Tướng quân hồng khôi kia nói: “Hậu duệ hoàng thất quý tộc ở đây, sao có thể từ bỏ mặc kệ? Phò mã gia, đừng nhiều lời, mau chóng bảo vệ công chúa hoàng tử chạy trốn đi!”

“Ngươi tên là gì?” Nhiễm Hưng Nhượng hỏi.

Tướng quân hồng khôi kia rất gấp háp, túm lấy Chu Từ Lãng rồi chạy ra bên ngoài: “Phò mã gia, ta dẫn Thái tử chạy trốn trước!”

“Thánh chỉ ở đây!”

Nhiễm Hưng Nhượng lấy ra một thánh chỉ, đây là thuộc loại trung chỉ, không đi qua ti lễ giam và nội các.

Tướng quân hồng khôi ngẩn người, cuối cùng ý thức được tình huống không đúng lắm.

Nhiễm Hưng Nhượng chỉ ra bên ngoài: “Đây không phải là Sấm tặc, mà là người bệ hạ sắp xếp.”

“Bệ hạ đây là muốn…” Tướng quân hồng khôi nảy ra nghi hoặc.

Nhiễm Hưng Nhượng giải thích nói: “Bệ hạ đã sắc phong Triệu Hãn làm Ngô Vương, cũng gả Khôn Ninh công chúa cho hắn. Hoàng tử và công chúa, đều là phải đi Nam Kinh. Ngươi rất không tệ, lần này hơn trăm người, chỉ có ngươi ở lại bảo vệ an nguy của hoàng tộc.”

Tướng quân hồng khôi kinh hãi, tiếp đó lại cảm thấy hợp lý, Đại Minh nhất định sẽ diệt vong, Hoàng đế quả thật là nên để lại đường lui cho con cái.

Tướng quân hồng khôi chắp tay trả lời: “Tại hạ Chu Ứng Nguyên, chỉ là một tiểu tốt hồng khôi.”

Cái gọi là tướng quân hồng khôi, chính là thành viên đội nghi trượng của Hoàng đế Đại Minh.

Nhất định phải có thân hình cao lớn, hơn nữa diện mạo đoan chính, còn phải xuất thân trong sạch, mới có thể được tuyển vào đội nghi trượng. Khôi giáp đều là bộ dáng rất đẹp, có thể chỉ làm bằng giấy, vũ khí cũng có thể đều là gỗ quét nước sơn.

Loại tình huống này rất thường gặp, nghi trượng của các quân chủ Châu u, khôi giáp cũng thuộc loại đẹp vẻ bề ngoài.

Nhiễm Hưng Nhượng nói: “Ngươi theo ta đi Nam Kinh, đến đợi đất Giang Hoài, sẽ phái người trở về đón người nhà của ngươi, lúc này người nhà của ta cũng ở lại Bắc Kinh.”

“Tuân mệnh!”

Chu Ứng Nguyên mừng rỡ.

Trung với hoàng thất là một chuyện, có thể được sống ai mà không muốn? Huống chi còn có thể giữ được mạng của cả nhà.

Vương Điều Đỉnh thong thả đi vào trong trướng, phía sau là hai sĩ tử đeo kiếm, mỉm cười nói: “Phò mã gia, mời.”

Chu Từ Lãng, Chu Mai Xúc và con cái của Hoàng đế, từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên ra khỏi Tử Cấm Thành. Đầu tiên bọn họ bị dọa không nhẹ, lúc này nghe chuyện đã có chút hiểu, mơ màng đi theo mọi người về phía bờ sông.

Có hơn hai mươi con thuyền nhỏ đang dừng ở giữa sông, trên mỗi con thuyền, có ba sĩ tử đeo kiếm.

Đây là hội viên Đại Đồng Vương Điều Đỉnh phát triển ở kinh thành, hơn nữa mượn một chút ở Từ Dĩnh.

Nhiễm Hưng Nhượng đi lên một con thuyền nhỏ, có nho sĩ chắp tay với hắn: “Phò mã gia, đã lâu không gặp.”

“Viên Tổng Hiến?” Nhiễm Hưng Nhượng có chút giật mình.

Nho sĩ này có tên là Viên Kế Hàm, người Giang Tây, rất được Dương Tự Xương thưởng thức.

Sau khi Dương Tự Xương chết, Viên Kế Hàm bị đối thủ công kích, nói hắn là nội ứng Triệu Hãn phái đến, nói toàn tộc Viên gia đã theo tặc. Lại bởi vì chiến sự tiền tuyến bất lợi, vì thế Viên Kế Hàm bị hạ ngục, nửa năm trước mới được thả ra.

Viên Kế Hàm có thể ra ngục, không phải là nộp bạc chuộc tội, mà là mấy chục đệ tử của hắn, một đường từ Sơn Tây đến kinh thành quỳ lạy kêu oan.

Người khởi xướng vào kinh quỳ lạy kêu oan, tên là Phó Sơn, tự Thanh Trúc, Thanh Chủ!

Người này kiêm tu Nho Đạo, giỏi văn chương thơ họa, kiếm thuật cũng rất cao, thuận tiện kiêm chức Y thánh.

Đương nhiên, lúc này “Y thánh” còn chưa có danh tiếng, xem như là một lương ý có chút danh tiếng, sau khi Đại Minh diệt vong hắn mới chuyên làm về y thuật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »