Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 667
Lô Tượng Thăng (1)

❊ ❊ ❊

Trải qua một hồi thảm họa binh đao, thế mà trong thành Dương Châu lại không có đại loạn.

Cống thương và Huy thương chủ động duy trì trật tự, kẻ địch chung của bọn họ là Tây thương (Sơn Tây, Thiểm Tây). Chỉ cần Triệu Hãn chiếm được Dương Châu, cho dù bọn họ không dựa vào lực lượng chính trị, cũng có thể đuổi Tây thương khỏi Dương Châu!

Nếu như lúc này Triệu Hãn đích thân đến thành Dương Châu, nhất định trong lòng sẽ sinh ra cảm khái.

Thành thị rất giàu có và đẹp đẽ, trong lịch sử bị giết tám mươi vạn người, giết liên tục suốt người ngày, toàn bộ thành Dương Châu gần như bị giết trống.

Ở thời không này, nhất định sẽ không tái hiện “Mười ngày Dương Châu”.

Tin tức dễ dàng chiếm được Dương Châu, không gợi lên một chút gợn sóng nào trong lòng Triệu Hãn, dù sao đã sớm kế hoạch mấy năm, hôm nay chỉ là thời cơ chín muồi mà thôi.

Phương bắc truyền đến một quân tình khác, khiến cho Triệu Hãn thở dài.

Ngô Tam Quế hàng, Mãn Thanh chiếm lĩnh bảo lũy Tùng Sơn, hoàn toàn biến Cẩm Châu thành một tòa cô thành.

Ngoại thành Cẩm Châu đã mất, thành ở xung quanh cũng đã đầu hàng, Tổ Đại Thọ vẫn như trước thủ vững nội thành Cẩm Châu.

Tổ Đại Thọ có chút sợ hãi, hắn từng lừa dối một lần. Hắn giết tướng lĩnh chủ trương thủ vững, dẫn theo con trai đi đầu hàng, rồi lại để con trai lại làm con tin, công bố mình muốn đi lừa thành. Sau đó vừa đi là phục phản, con trai cũng không cần nữa, lừa Hoàng Thái Cực một vố lớn.

Người đã một lần lừa dối, nào dám dễ dàng đầu hàng?

Hoàng thành Nam Kinh và hoàng thành Bắc Kinh, bố cục không nói là giống nhau như đúc, nhưng mà gọi là tương đối giống nhau.

Cơ cấu, phương hướng làm việc của lục bộ cũng không khác biệt lắm.

Hiện nay, Triệu Hãn ở bên cạnh phía tây lục bộ, theo sông Tần Hoài đi về phía bắc, có thể đi đến cửa Thái Bình, ra khỏi cửa Thái Bính chính là hồ Huyền Vũ.

Cuối thời nhà Minh, Nam Kinh có rất nhiều hồ, ngoại trừ hồ Huyền Vũ, còn có Tiền Hồ, Nam Hồ, Trung Hồ, hồ Mạc Sầu, và các loại hồ khác.

Trước khi Triệu Hãn đánh chiếm Nam Kinh, hồ Huyền Vũ thuộc loại cấm địa hoàng thất.

Hiện nay, đương nhiên là bỏ lệnh cấm, có ngư dân đến trong hồ đánh cá, có nông dân trồng trọt ở bên hồ, thậm chí có danh kỹ chuyển thuyền hoa đến hồ Huyễn Vũ.

Hôm nay, Triệu Hãn đang ngồi chính là thuyền hoa, không phải đi tìm danh kỹ, mà là dẫn cả nhà đi du hồ. Lũ lụt rút, thừa dịp du hồ, thuận tiện cũng để cho Phí Như Lan, Bàn Thất Muội, Triệu Trinh Phương đi dạo giải sầu.

Mấy nữ nhân ghé vào cửa sổ thuyền hoa, nhìn cảnh sắc núi Tử Kim ở phía sau, líu ríu không biết đang nói chuyện riêng cái gì.

“Bên kia tường thành, nên mở một cái đập nước.”

Triệu Hãn chỉ vào một đoạn tường thành phía tây bắc cửa Thái Bình: “Hồng Võ Hoàng đế xây dựng công sự, mạnh mẽ ngăn cản sông Tần Hoài và hồ Huyền Vũ, khiến cho khi có lũ lụt hồ Huyền Vũ không thể xả nước. Nước Trường Giang, không thể thông qua sông Tần Hoài đi vào hồ Huyền Vũ, sau này hồ Huyền Vũ sẽ càng ngày càng nhỏ. Còn có phải hạ lệnh, xung quanh hồ Huyền Vũ, trong vòng nửa dặm, không được dùng để trồng trọt!”

Sau khi Minh vong, hồ Huyền Vũ bỏ lệnh cấm, thân sĩ quyền quý không ngừng vây quanh hồ tạo ruộng, khiến cho diện tích nước hồ điên cuồng giảm thấp, việc lấp hồ khiến cho Trung Hồ Nam Kinh trực tiếp biến mất.

Từ Niệm Tổ gật đầu nói: “Đúng thật là nên một lần nữa thông sông Tần Hoài và hồ Huyền Vũ, năm nay nước sông sông Tần Hoài, đều đã ngập đến trên đường phố rồi.”

Danh kỹ Cố Hoành Ba, đang ở trong khoang thuyền đánh đàn.

Lô Tượng Thăng nghe tiếng đàn, nhắm mắt dưỡng thần, hắn đang chờ đợi Triệu Hãn phân công nhiệm vụ.

Triệu Hãn đứng dậy nhìn mặt hồ ở phía xa, trong đầu suy nghĩ, nếu như định đô ở Nam Kinh, thì làm sao ổn định được Bắc Kinh.

Đại Minh có Thuận Thiên Phủ ở Bắc Kinh, Ứng Thiên Phủ ở Nam Kinh, Hồ Bắc còn có Thừa Thiên Phủ (quê nhà Gia Tĩnh). Ba nơi này đều tương đương với thành phố trực thuộc trung ương, nghiêm khắc tính ra thì còn phải thêm Phượng Dương.

Muốn ổn định Bắc Kinh, không để Bắc Kinh suy sụp, nhất định phải thiết lập “thành phố trực thuộc trung ương”.

Biên chế hành chính Thừa Thiên Phủ phải xóa bỏ, Triệu Hãn dự định thiết lập năm thành phố trực thuộc trung ương -

Một là Nam Kinh, hai là Bắc Kinh, ba là Trầm Dương, bốn là Tây An, năm là Côn Minh.

Tri phủ của năm thành phố trực thuộc trung ương này, phẩm cấp phải tương đương với Bố chính sứ. Chỉ có cho phẩm cấp đủ cao, thành phố lớn ở khu vực hẻo lánh, mới có thể tỏa ra các vùng xung quanh, phát huy được tác dụng ổn định quốc thổ.

Đột nhiên, Triệu Hãn xoay người: “Cửu Thai tiên sinh, ngươi đi theo quân đánh An Khánh đi.”

“Vâng.” Lô Tượng Thăng đứng dậy chắp tay.

Triệu Hãn cười nói: “Đầu tiên nghiêm túc đọc mấy lần “Đại Đồng tập”, làm tuyên giáo quan một năm, ta mới dễ dàng chuyển người làm tướng lĩnh chỉ huy.”

Mùa hè năm nay mấy tỉnh gặp lũ lụt, quả thật không thích hợp toàn lực bắc phạt.

Nhưng chiếm lĩnh thành thị ven sông, làm cứ điểm bắc phạt là vẫn có thể.

Phí Như Hạc đã chiếm được Dương Châu, còn có Lục Hợp, Giang Phổ, Cùng Châu, Vô Vi, Vọng Giang, An Khánh có thể chiếm lĩnh.

Những thành thị này, đều ở bờ sông, hoặc là cách Trường Giang không xa.

Không cần trưng tập một lượng lớn dân phu vận chuyển đồ quân nhu, ngồi thuyền qua sông là có thể đánh, đánh chiếm được chính là cứ điểm kế tiếp của bắc phạt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »