Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 277
Mọi Thứ Đều Vừa Vặn (3)

❊ ❊ ❊

Trên đường về, Mẫn Mân nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại nói là anh theo đuổi em? Nói dối.”

“Nói dối nhiều thì thành sự thật thôi, em từng ở nước ngoài, thấy con gái theo đuổi con trai là chuyện được mọi người ca tụng, nhưng ở địa phương nhỏ bé trong nước, nếu có ai không ưa em họ sẽ nói xấu sau lưng là em tự dâng tận cửa. Bất kể ai theo đuổi ai, hai chúng ta đều sẽ kết hôn, vậy thì cứ nói là anh theo đuổi em.” Tiểu Viễn vỗ nhẹ vào mắt mình, ảo não nói: “Đều tại anh mắt mù, chị Nhị Nha giới thiệu cho một đại mỹ nhân tính cách cởi mở thế này mà anh còn định từ chối.”

“Chứ còn gì nữa, mắt mù đến tận chân trời rồi.” Mẫn Mân chắp tay sau lưng kiêu ngạo, nhưng vẫn thấy anh chàng mù thật đúng lúc, nếu không mù chắc cũng giống anh trai, đi học thì yêu đương, tốt nghiệp là kết hôn.

Ngày hôm sau, Tiểu Viễn đi mua tiền vàng và rượu, cùng một giỏ trái cây, đạp xe đưa Mẫn Mân đi thăm bố, bây giờ đến cho bố xem mặt, lúc kết hôn sẽ không về nữa.

Vừa bước đến đã giật mình một cái, nằm cạnh mộ của bố là một ngôi mộ mới, vòng hoa trên nấm mộ màu sắc còn tươi, cũng chưa có bia mộ, anh cũng không rõ là bác cả hay chú út nhà mình qua đời. Phía sau bên trái còn có một ngôi mộ nữa, đó là của bà nội của Tiểu Viễn.

“Anh không nói gì à? Có nhổ cỏ không?” Mẫn Mân hỏi người đang quỳ đốt giấy vàng mã.

“Không nói nữa, chắc ông ấy đã đầu thai từ lâu rồi, nếu chưa, anh đưa em đến đây là ông ấy hiểu ý rồi.” Tiểu Viễn có hồi tưởng thế nào cũng không nhớ rõ dáng vẻ của bố, chỉ nhớ mơ hồ bố là một người đàn ông ít nói, đứa trẻ không khóc thì không có sữa bú, người ít nói cũng thường bị người ta bắt nạt, người ta là im lặng phát tài, còn bố là im lặng chịu thiệt thòi lớn, “Kiếp này thọ ngắn, kiếp sau chắc chắn sẽ là một người trường thọ và số tốt.”

“Vậy để em nói, đưa em hai tờ giấy em quỳ xuống.” Mẫn Mân đi tới quỳ cạnh Tiểu Viễn, “Hi, bố ơi, con là vị hôn thê của con trai bố, mùa hè năm nay chúng con sẽ kết hôn, nghe thấy một người khác gọi bố là bố chắc bố vui đến mức bay bổng lên rồi nhỉ? Hay là bố vẫn luôn bay bổng như thế? Vậy bây giờ chắc chắn bố đang bay bổng muốn nhảy múa rồi, con đốt thật nhiều tiền cho bố, bố muốn ăn gì thì mua, muốn học gì thì học, học ngoại ngữ, học nhảy…”

“Dừng dừng dừng, lạy hai cái rồi đứng dậy thôi.” Tiểu Viễn thấy mệt lòng, anh chàng cứ lo đột nhiên ngẩng đầu lên thấy bên trên toàn là linh hồn bay lơ lửng, đối diện với một cái bia mộ mà cô ấy cũng có thể lảm nhảm một đống, nếu anh chàng mà không ngắt lời cô ấy, ước chừng cô ấy có thể kể đến tận lúc khói bếp trong thôn bốc lên mất.

Mẫn Mân phồng má lườm Tiểu Viễn, lúc lạy cũng không quên mách tội, lẩm bẩm: “Bố ơi, con trai bố không thành tâm đâu, bố nhớ vào giấc mơ mà mắng anh ấy, sau này con về sẽ gửi thêm nhiều tiền cho bố.”

Tiểu Viễn lạy theo ba cái, kéo cô ấy dậy, đợi tàn lửa giấy vàng tắt hết, ôm lấy cô ấy đi trở về. Lúc sắp rẽ ngoặt, anh chàng quay đầu nhìn tấm bia mộ màu xanh đen. Nếu bố có thể nghe thấy được, vậy thì đừng lo cho con, con lớn rồi, còn nữa, đừng đợi mẹ con nữa, hãy cứ yên tâm mạnh dạn đi cưới mẹ kế cho con đi.

Hai người lạ mặt ăn mặc sáng sủa vào thôn đi hướng về phía núi sau, trước khi họ về trong thôn đã có trẻ con vào báo tin, mọi người cũng đều biết đây là con trai của Hai Ninh, người đi bên cạnh chắc là vợ của anh chàng này.

“Cũng may lúc đó đi theo mẹ nó, chứ nếu để lại cho bà nội với chú của nó thì chỉ có số làm ruộng thôi.”

“Mẹ Đại Trụ này, chẳng phải công an đã nói Ba Ninh lại lấy vợ ở phương Bắc sao, bà không tìm thấy người thì có thể bảo cháu trai đi tìm mà.”

“Nhà tôi không thiếu việc, không cần tìm nó về để lo tang sự rồi thu tiền phúng điếu đâu.” Bà già đang nói chuyện tóc đã bạc trắng một nửa, liếc xéo bà già lắm chuyện định xem trò vui kia, xách giỏ kim chỉ đứng dậy đi về. Tên khốn kiếp Ba Ninh này tốt nhất chết ở ngoài đừng về nữa, cũng chẳng biết người đàn bà nào mắt mù còn gả cho tội phạm từng đi cải tạo.

“Những năm qua anh sống tốt không?” Mẫn Mân hỏi người đàn ông im lặng từ lúc ra khỏi thôn.

“Rất tốt, sao em lại hỏi thế? Muốn lấy anh làm ví dụ nghiên cứu à?” Mẫn Mân thời gian trước nói muốn học tâm lý học, bảo là để nghiên cứu sự thật giả trong hành vi của đương sự.

“Không học nữa, em từ bỏ rồi, mỗi lần ra ngoài gặp ai em cũng không nhịn được mà phân tích hành vi và tâm lý của họ, em không kiểm soát được, biến thái quá, nên không muốn học nữa.” Cô ấy ôm eo Tiểu Viễn, hơi cẩn thận hỏi: “Em cảm thấy dì và anh cả quan hệ khá tốt, nói nói cười cười, tương tác với anh ngược lại ít hơn. Em từng đọc một câu trong sách: 90% trẻ em trong gia đình tái hôn đều có vấn đề về tâm lý, nên muốn hỏi xem anh có từng chịu uất ức không.”

“Không có.” Tiểu Viễn khẳng định chắc chắn, “Em chưa thấy dáng vẻ của anh trước năm tám tuổi đâu, chính xác là khoảng hơn hai năm từ khi bố anh mất đến trước khi mẹ anh tái giá, lúc đó anh nhút nhát u ám, sợ mẹ không cần mình, sợ mẹ khóc, nhưng lại sợ mẹ không khóc, anh sợ mẹ bị ép quá sẽ tìm cái chết.” Anh chàng kể cho cô ấy nghe chuyện bà nội, bác cả cùng chú út bắt nạt mẹ mình, anh chàng nói: “Sau khi mẹ tái giá cuộc sống của anh ổn định hơn nhiều, sau đó mẹ anh tính tình thay đổi thật lớn, cứng cỏi mà ôn hòa. Bà ấy làm việc rất nỗ lực, mỗi ngày đi làm về vẫn đọc sách, bà ấy đổi công việc tăng lương, anh cùng bà ấy tái giá vào nhà họ Ninh chưa bao giờ cảm thấy tự ti, vì mẹ anh nuôi nổi anh, không tiêu tiền của họ, dù có bị lườm nguýt anh cũng có thể thẳng lưng mà phỉ nhổ lại một tiếng.”

“Còn về Bình An, anh với anh ấy hầu như chưa từng có mâu thuẫn tranh cãi lớn, anh với anh ấy từ lúc chưa đi học đã ở chung một phòng, mãi đến khi lên đại học thỉnh thoảng vẫn ngủ chung một giường, anh ấy là anh em kế của anh, cũng là người bạn hiểu rõ nhau nhất. Từ nhỏ cả hai đều không cô đơn, bên cạnh luôn có một bóng hình cố định, đến môi trường mới dù không có bạn bè cũng không thấy gò bó. Bố của anh ấy đối xử với anh cũng rất tốt, không bằng được sự thân thiết với Bình An, nhưng mẹ anh cũng thân thiết với anh hơn mà, huề nhau thôii.”

“Sao em cứ thấy dì có nhiều chuyện để nói với Bình An hơn nhỉ?” Mẫn Mân nghi ngờ anh chàng tự lừa dối mình.

“Nếu em ở trường có hai người bạn rất thân, một đứa nói nhiều, một đứa ít nói, đứa nói nhiều bám lấy em nói suốt ngày, em có vì đứa nói nhiều mà tình cảm với đứa ít nói nhạt đi không? Bình An chính là cái đứa nói nhiều đó, anh ấy nói rất nhiều, mồm mép lại dẻo, mặt dày, tính tình còn láu lỉnh, mẹ anh mà vì muốn tỏ ra công bằng mà kéo cả anh vào nói chuyện thì đó mới là coi anh như người ngoài.” Anh chàng ngẫm nghĩ một lát, tiếp tục nói: “Thời gian chung đụng còn ngắn, thời gian dài em sẽ nhận ra mẹ anh và Bình An luôn giữ khoảng cách thân thể, lúc nhỏ sẽ véo tai kéo tay anh ấy, sau khi hai anh em lên cấp ba bà ấy nhiều nhất cũng chỉ vỗ vai Bình An một cái, giữ đúng khoảng cách giữa mẹ kế và con riêng của chồng.” Còn với Tiểu Viễn thì khác, lúc học nghiên cứu sinh đi Tây Bắc bà đã chủ động cõng Tiểu Viễn, lúc làm việc ở cao nguyên Hoàng Thổ bà sẽ giữ tay Tiểu Viễn để bước qua rãnh, không hề cố ý kéo giãn khoảng cách.

“Anh cũng quan sát kỹ đấy chứ.” Mẫn Mân thè lưỡi, còn bảo không ganh, không ganh mà lại có sự quan sát tinh tế thế này à?

Tiểu Viễn không phản bác cũng không nói thêm gì nữa, lúc nhỏ anh chàng cũng từng phiền não vì cái miệng không biết nói như Bình An, lớn lên anh chàng mới nhận ra, mẹ mình chính là mẹ mình, anh chàng không cần tranh giành thì mãi mãi vẫn là mẹ mình, còn về phần Bình An, anh hay nũng nịu làm trò để tìm chuyện nói là vì anh muốn mẹ kế quên đi bà là mẹ kế.

Nhìn hiện tại mà xem, mẹ là một người độc lập, Bình An và bố anh lại dựa dẫm vào mẹ của Tiểu Viễn, tất nhiên, Tiểu Viễn cũng dựa dẫm vào.

“Sự bảo vệ lớn nhất mẹ dành cho anh chính là có mẹ ở đó, mẹ ở đó là anh đứng vững được, bất kể là Bình An hay bố anh ấy hay những người thân thích khác, anh và họ đều bình đẳng, mẹ không để anh phải có cơ hội nhìn sắc mặt người khác mà sống. Anh chắc là 10% người may mắn đó.”

“Vậy thì em phải cảm ơn mẹ anh rồi, dì ấy đã bảo vệ anh tốt như vậy, để rồi em mới có thể gả cho người đàn ông ưu tú này.” Mẫn Mân bứt một cọng cỏ khô vàng, nói: “Nhắc đến mẹ anh mà anh nói nhiều thật đấy, với em bao giờ mới có nhiều chuyện để nói như thế?”

“Em ganh à?” Tiểu Viễn quay đầu nhìn cô ấy, khiến cô ấy hét toáng lên bảo anh chàng nhìn đường, “Chuyện là do em khơi ra, anh cũng chỉ nói với em lần này thôi, về gia đình anh chẳng có gì để nói cả, cũng giống như bao gia đình bình thường thôi, em đừng nghĩ lung tung là được. Còn em, bây giờ chẳng phải anh đang nói chuyện với em sao, đổi lại là người khác thì anh mới chẳng nói nhiều thế này đâu.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »