Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 203
Đổi Họ (1)

❊ ❊ ❊

“Đại học vui không?” Trần Dân An tò mò nhìn Bình An và Tiểu Viễn, chống cằm đợi hai người kể chuyện gì hay ho.

“Không thể nói là vui được, đại học là kiểu nơi mà cậu vừa bước vào đã thấy lòng tràn đầy khao khát. Đã nghỉ hè rồi mà bên trong vẫn còn rất nhiều người chưa về nhà, họ vẫn ở trường tiếp tục học tập. Nhìn họ mà tôi cũng muốn lôi sách ra làm bộ đề thi. Đại học của mẹ tôi cực kỳ lớn, có cả khu rừng thực nghiệm và đất ngập nước riêng của trường, núi Mạo Nhi và rạch Lương Thủy cộng lại gần ba mươi nghìn héc-ta, siêu rộng luôn.” Khuôn mặt Tiểu Viễn đầy vẻ kích động, cậu chàng không thể dùng từ ngữ cụ thể để mô tả cảm giác khi vào đại học, năm chín tuổi, cậu chàng dùng sức lao động để đổi lấy quyền được chạy nhảy trong vườn cây ăn quả, lúc đó trong khu vườn có ranh giới ấy cậu chàng đã thấy cực kỳ hạnh phúc, và niềm hạnh phúc đó đã được phóng đại lên mức tối đa khi cậu chàng nhìn thấy lâm trường bạt ngàn không thấy điểm dừng kia.

“Thật sao, ba mươi nghìn héc-ta? Thế phải đi cả tháng mới hết một vòng mất?” Trần Dân An nghi ngờ, đại học gì mà to dữ vậy?

“Đó là lâm trường thực nghiệm, giống như ruộng ngô ở dưới quê ấy, đại học giống như một cái làng, hiểu chưa?”

“Cậu nói thế thì tôi hiểu rồi.”

Bình An ngồi bên cạnh bóc hạt dưa không nói gì, từ trước đến nay Trần Dân An luôn rất kiêu ngạo trước mặt hai anh em cậu: kiêu ngạo vì bố cậu ta là thợ kỹ thuật cấp cao nhà cậu ta ở trên huyện, kiêu ngạo vì cậu ta và em trai là anh em ruột, hiện tại thì ngược lại, đến lượt cậu ta ghen tị với cậu và Tiểu Viễn.

“Bọn tôi còn đi xem các trường khác, lên cả đại học ở thủ đô, đi leo Vạn Lý Trường Thành, mẹ còn đưa tôi và Tiểu Viễn ra sông Tùng Hoa, nếm thử sô-cô-la nước ngoài, còn đổi phiếu Hoa kiều với bạn bè quốc tế để đi dạo cửa hàng Hữu Nghị nữa.” Sau khi Tiểu Viễn kể xong, cậu tiếp tục khoe khoang.

Trần Dân An lườm một cái trước hành vi khoe khoang lộ liễu của Bình An, chẳng hiểu cậu tự hào cái gì, chẳng qua là nhờ ké hào quang của Tiểu Viễn mới được đi chơi thành phố Băng rồi thủ đô, mẹ Tiểu Viễn có phải mẹ ruột của cậu đâu.

“Thế cậu muốn thi trường nào? Đi thủ đô à?” Cậu ta coi như không nghe thấy lời Bình An, tiếp tục trò chuyện với Tiểu Viễn.

Tiểu Viễn lắc đầu, liếc nhìn Bình An rồi cười nói: “Vào trường của mẹ tôi, tôi thích trường đó, cũng muốn học cùng trường với mẹ, tốt biết mấy, sau này tôi sẽ nói với người ta tôi là cựu sinh viên cùng trường với cô Tô, vừa là con trai vừa là đàn em của mẹ.”

“Thích thật, tôi còn chẳng biết mình sẽ thi trường nào.”

“Nói cứ như thể cậu muốn thi là đậu không bằng.” Bình An không nhịn được “khịa” một câu.

“Cậu đừng có đắc ý, câu này tôi cũng tặng lại cho cậu đấy. Tiểu Viễn giống mẹ cậu ấy học giỏi thì vào đại học được, chứ cậu thì chưa chắc đâu.” Trần Dân An bĩu môi lườm lại.

Hai người lập tức trở mặt, không còn vẻ cười đùa hằng ngày nữa mà như nước với lửa, hận không thể nhổ vào mặt nhau mấy bãi.

“Thành tích của Bình An cũng rất tốt, mỗi lần anh ấy thấp điểm hơn tôi là vì về nhà canh ấy còn vẽ tranh, còn tôi dành toàn bộ thời gian để đọc sách làm bài. Anh ấy chắc chắn sẽ đỗ vào trường đại học mình muốn.” Tiểu Viễn thu lại nụ cười, đứng về phía Bình An và nói: “Hơn nữa Bình An là do mẹ tôi nuôi lớn, là anh trai tôi, cũng giống mẹ tôi vậy.”

“Đi, về nhà thôi, đừng giao thiệp với kẻ bợ đỡ.” Bình An nhe răng với Trần Dân An, rồi kéo Tiểu Viễn rời khỏi trường.

“Này chú em, anh tận tai nghe em thừa nhận anh là anh trai rồi đấy nhé.” Vừa ra khỏi cổng trường, Bình An đã ngứa tay muốn vò tóc Tiểu Viễn.

“Cút, lỡ mồm thôi.” Tiểu Viễn linh hoạt né tránh, còn đá cho một cái, hành động đột ngột của Bình An cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu chàng, nhớ đến câu “chú em” đó, cậu chàng hỏi: “Anh cũng định lên Đông Bắc học đại học à?”

“Chắc chắn rồi, anh thích đồ ăn trên đó, thích ăn cá hồi chinook.” Cậu vừa đạp xe vừa lầm bầm: “Em với mẹ đều ở đó, bố chắc chắn cũng phải đi, đừng hòng bỏ rơi anh.”

“Vậy chúng ta đều đừng nhắc gì nhé, mẹ định ‘đá’ hai đứa mình ra đấy, mình phải cho mẹ một sự bất ngờ.”

“Được, cả năm tới mẹ nói gì chúng ta cứ vâng lời nấy, tùy mẹ nói.” Bình An và Tiểu Viễn nhìn nhau, cười một cách gian xảo.

Ở nhà được nửa tháng, Ninh Tân chạy được hai chuyến xe ngắn, lần này trở về, Tô Du nói với năm người trên bàn ăn rằng cô chuẩn bị lên trường.

“Khai giảng rồi à? Nghỉ còn ngắn hơn cả cấp ba.” Ông cụ Tô thở dài, “Cũng đúng, đại học quan trọng hơn cấp ba, nghỉ ngắn cũng phải. Thế Tết con có về không?”

Tô Du gắp miếng thịt nhét đầy miệng không nói gì, cô định Tết này sẽ để Ninh Tân đưa Tiểu Viễn và Bình An lên chỗ mình ăn Tết, thấy ông cụ Tô vẫn đợi câu trả lời, cô nuốt miếng thịt rồi bảo: “Đến cuối năm rồi tính ạ, nếu thời gian dư dả thì con về, nếu gấp quá thì mọi người lên chỗ con ăn Tết.”

Ông cụ Tô hiểu ý cô, xua tay nói: “Các con cứ theo kế hoạch mà sắp xếp, không cần lo cho bố với mẹ. Ở đây còn có ba đứa chị của con nữa, đừng để hai thân già này trói buộc các con.”

“Để cuối năm hẵng hay.” Tô Du không muốn nói nhiều, còn những nửa năm nữa kia mà.

“Mẹ, bao giờ mẹ đi?” Tiểu Viễn bước vào bếp, đứng một bên nhìn cô rửa bát.

“Một hai ngày tới thôi, sao thế, không nỡ xa mẹ à?” Tô Du liếc nhìn cậu chàng một cái rồi tiếp tục cúi đầu rửa bát.

Tiểu Viễn ngập ngừng không đáp, đừng nhìn cậu chàng hở ra là gọi mẹ thế thôi, chứ đứng trước mặt mẹ thật thì cậu chàng lại ngượng không dám nói là nhớ hay không. Có muốn làm nũng cũng chỉ dám nghĩ trong đầu, diễn tập nghìn lần nhưng gặp người là tịt ngòi.

“Con muốn đổi họ.” Cậu chàng gượng gạo chuyển chủ đề, nói: “Con muốn đổi sang họ mẹ, gọi là Tô Viễn.”

“Được chứ, nhưng tại sao không muốn mang họ Hứa nữa?” Tô Du nghiêng đầu nhìn cậu chàng.

“Con đổi sang họ mẹ, đợi sau này tốt nghiệp cấp ba lên đại học rồi sẽ không ai biết tình cảnh nhà mình nữa. Con với Bình An sẽ là anh em ruột, một người theo họ mẹ một người theo họ bố, không còn ai bàn ra tán vào nữa.”

Hóa ra là vì nguyên nhân này, Tô Du có thể bình thản kể với người khác cô và Ninh Tân là chắp nối, Bình An là con riêng, nhưng có vẻ Tiểu Viễn và Bình An vẫn bị những lời đàm tiếu làm phiền lòng.

“Được, mai đi đổi họ luôn nhé? Con có muốn nói với bố con một tiếng không?” Cô hỏi.

“Thôi ạ, không cần, đợi con đỗ đại học rồi qua đó sau.” Tuổi càng lớn cậu chàng càng ít nhớ về bố mình, những năm gần đây ngoại trừ lúc gần đến dịp tảo mộ thì cậu chàng mới nhớ tới, còn lại rất hiếm khi nghĩ đến, “Con nghĩ chắc chắn bố cũng muốn con theo họ mẹ.” Cậu chàng nói.

“Không muốn cũng không được, con trai là mẹ sinh mẹ nuôi, muốn theo họ ai là quyền của con, nói với ông ấy cũng chỉ là lời thông báo lịch sự thôi.” Tô Du lấy xà phòng rửa sạch dầu mỡ trên tay, đẩy lưng Tiểu Viễn đi ra ngoài và bảo: “Mai chúng ta đi luôn, sau này con giới thiệu với người khác mình là Tô Viễn, theo họ mẹ.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »