Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 205
Chuẩn Bị (Góc Nhìn Của Nhị Nha) (1)

❊ ❊ ❊

“Tiểu Viễn và Bình An không có ở nhà.” Dư An Tú lý nhí nói.

“Dạ, vậy để cháu chơi với Tiểu Hắc Tiểu Hoa một lát ạ.” Nhị Nha cố gắng nhỏ giọng, tiến đến chỗ chuồng chó v**t v* hai con chó đang xích ở cọc để che giấu bóng dáng mình, ở nhà bên cạnh, tiếng bố đóng cửa rời đi và tiếng ho ngày một xa dần, cô nàng vuốt lại lông cho lũ chó, rụt tay hỏi: “Bà nội Tô ơi, có việc gì cháu giúp được không ạ?”

Dư An Tú không ngẩng đầu, tay vẫn không ngừng khâu đế giày, đáp: “Có việc thì cháu ngoại của bà sẽ làm.”

“Vậy cháu đi đây ạ, nếu bà cần giúp gì cứ đứng giữa sân gọi một tiếng, cháu nghe thấy sẽ sang ngay.” Cô nàng mân mê miếng vá trên quần, cúi đầu bước nhanh ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại vì để một bà cụ ở nhà mở cửa như vậy không an toàn cho lắm.

Nhị Nha đứng trong hẻm, liếc nhìn cánh cửa khóa chặt của nhà mình, chần chừ một lát rồi đi về phía đông con ngõ, đi đến cuối ngõ chợt nghe thấy âm thanh của Tiểu Hổ đang la hét.

“Chị hai, chị làm xong bài tập rồi hả? Chị đến tìm em đấy à?” Tiểu Hổ cầm túi cát chạy lại nắm tay chị hại, tựa vào người chị gái mà nhảy lò cò.

“Chị đến xem em có làm lạc mất chị cả không.” Nhị Nha ôm cổ thằng bé để thằng bé mặc sức nhảy nhót, rồi đi về phía tảng đá lớn, nơi Đại Nha đang ngồi phơi nắng.

“Chị cả vẫn ngồi đó mà, em trông kỹ lắm, không để chị ấy chạy lung tung đâu.” Tiểu Hổ thôi nhảy, thọc tay vào túi áo chị hai rồi gọi to về phía tảng đá: “Chị cả ơi, chị hai đến tìm chị này.”

“Đến giờ nấu cơm rồi à?” Đại Nha đứng dậy nhìn trời, có chút mơ hồ hỏi: “Vẫn chưa đến trưa mà, Nhị Nha em đói rồi à? Để chị về nấu cơm cho, em học thuộc bài chưa?”

Đại Nha chưa từng đi học, không biết chữ, nhưng cô ấy biết em gái mình sẽ học đại học, sẽ trở thành sinh viên, mỗi khi Nhị Nha lấy sách ra, cô ấy lại dắt Tiểu Hổ ra ngoài để không làm phiền đến em gái, ngay cả những tờ giấy nháp viết đầy chữ của Nhị Nha, cô ấy cũng xếp gọn gàng rồi ép dưới gối.

“Chị, ở thôn Đại Đường có người đàn ông nào mà kẽ ngón út tay trái có một vết sẹo hình con rết không? Chúng ta gọi người đó là chú họ, là họ hàng trong vòng Ngũ Phục ấy.” Nhị Nha đưa tay ra ra hiệu.

Đại Nha đưa bàn tay đỏ ửng, sưng vù như củ cải giống hệt Nhị Nha lên, sờ vào ngón út tay trái nghĩ ngợi hồi lâu rồi lắc đầu: “Chị chưa thấy bao giờ.”

“Chiều nay chị đi cùng em đến thôn Đại Đường một chuyến nhé, giữa trưa chúng ta đi, về trước bữa tối. Tiểu Hổ ở nhà chơi, chị hai sẽ mua kẹo sữa cho em, nếu có ai hỏi chị cả và chị đâu, em cứ bảo là bọn chị đi nhặt củi nhé, được không?” Nhị Nha cúi xuống nói với Tiểu Hổ.

Tiểu Hổ nuốt nước bọt, áp mặt vào áo Nhị Nha, nói dối lòng mình: “Em không ăn kẹo đâu.”

“Phải ăn chứ, trẻ con được ăn kẹo mà. Em ở nhà ngoan không chạy lung tung, chị hai sẽ mua kẹo cho.”

“Em không chạy lung tung, không ra bờ ao, không đánh nhau với ai hết.” Tiểu Hổ cười toe toét, nhắc lại lời chị hai hay dặn.

Đại Nha đứng bên cạnh không nói gì, cô ấy đã quen với việc được sắp xếp, không bao giờ hỏi tại sao, đi đâu hay làm gì.

Nhị Nha chưa từng đến thôn Đại Đường, cô nàng bảo Đại Nha chỉ chỗ những người cùng tộc đang sống trong thôn, sau đó để Đại Nha đợi ở ngoài, còn mình tự vào thôn dạo quanh, mắt liếc nhìn vào những cánh cửa đang mở.

“Này cháu gái, ở đâu đến thế? Tìm ai?” Một bà lão hỏi.

Nhị Nha sờ sờ mặt, học theo dáng vẻ của thím Tô đi tới, khẽ nhíu mày nói: “Cháu chào bà, cháu ở trên thị trấn xuống, muốn tìm một chú, chú ấy dáng người khá cao, ở kẽ ngón út tay trái đến lòng bàn tay có một vết sẹo nhìn như con rết. Nhà chú ấy ở đâu ạ?”

Không giải thích lý do vì càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở, còn lộ vẻ chột dạ.

Cô nàng hỏi thẳng “nhà ở đâu” khiến mấy bà lão đang ngồi sưởi nắng sát tường cũng không kịp hỏi người đó là ai hay tìm làm gì, mà là quay sang bàn tán với nhau: “Trong thôn ai có sẹo con rết ở tay trái nhỉ? Đại Hàm à? Không phải, cậu ta bị sẹo cả mu bàn tay cơ. Thế thì còn ai?”

“Cháu gái, người cháu tìm tên gì? Phải nói tên thì bà mới biết được.”

“Họ Trương ạ, cùng tộc với Trương Khải Quân, là cháu họ, vẫn trong vòng ngũ phục ạ.” Trương Khải Quân là tên của ông nội cô nàng.

“Trương Khải Quân là ai? Bà nội Đại Mao, em chồng bà có phải tên thế không?” Có người hỏi.

“Đúng rồi, lão què tên thật là Trương Khải Quân, thế hệ đó mang chữ Khải.” Bà cụ được gọi là nội Đại Mao gật đầu, bà ta nheo mắt nhìn Nhị Nha, ngẫm nghĩ rồi nói: “Đám cháu họ của bà chẳng có đứa nào có sẹo con rết ở tay cả, toàn dân làm nông chính hiệu, chẳng ai để tay bị thương như thế.”

Nhị Nha căng cả mặt dưới cái nhìn của bà lão, không ngờ lại hỏi đúng người nhà của bác họ mình, may mắn là cô nàng chưa bao giờ về thôn nên không ai nhận ra.

“Này cháu gái, bà nhìn cháu thấy hơi quen, bố cháu tên là gì?”

Nhị Nha suýt nữa thì nghẹn nước bọt, cô nàng bịa đại một cái tên rồi hỏi: “Đây là thôn Bán Pha phải không ạ? Người cháu tìm là ở thôn Bán Pha.”

“Đi về phía tây, qua một thôn nữa mới tới, nhưng bà cũng chưa nghe nói thôn Bán Pha có ai tên Trương Khải Quân cả.”

Nhị Nha cười gượng, đứng dậy đi về phía cổng thôn, những điều bất thường trước đó cuối cùng đã được xác thực, bố đã là người vẻ vang nhất tộc vì lập nghiệp trên thị trấn, lẽ nào lại vồn vã với một người chú họ làm nông, lại càng không có chuyện ai đó quá quan tâm đến một đứa cháu họ hàng chục năm không gặp mặt.

Chiếc xe đạp là của thím Tô, bà ngoại Tiểu Viễn có thái độ đó còn hiểu được, nhưng thành tích là của chính mình, người kia đúng là có bệnh, hay là ông ta coi thành tích của mình là của ông ta rồi?

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »