Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 259
Làm Người Ta Nghẹn Lòng (1)

❊ ❊ ❊

“Còn nhận ra con không?” Tô Du xen vào hỏi.

“Không nhận ra, cô là ai?” Ông cụ Tô bất mãn quay đầu đi, “Đến tiếng bố cũng chẳng gọi, tôi biết cô là ai?”

Tô Du “ồ” một tiếng thật dài, “Hóa ra là gọi bố thì bố mới nhận ra, đều là con gái bố cả mà?”

“Dám gọi thì tôi dám đáp, còn cái loại không gọi thì tôi cũng chẳng dám nhận, ai mà biết được con gái nhà nào về thăm nhà mẹ chứ.”

Tô Du cười, thuận ý ông mà gọi một tiếng, nhìn vẻ mặt đắc ý của ông, chị thầm bổ sung một câu trong lòng: Người già rồi, cứ như trẻ con thích thắng người khác một ván vậy.

Đợi hai bố con đấu khẩu xong, Ninh Tân cùng Bình An mới tiến lại chào hỏi, cả hai đều hiểu, ông cụ nhớ nhất là con gái ruột và đứa cháu ngoại mang họ Tô cùng với ông.

Trên đường đi về, chưa đến cổng nhà, Tiểu Nha đã hăng hái chạy ra, mắt sáng rực reo lên: “Dượng út về rồi ạ? Mẹ ơi, dì út với hai anh đến rồi.”

“Cái con bé này, dượng cháu về thì dì út cũng đến mà, một chủ một khách, phân biệt rõ thế cơ à.” Tô Du giả vờ ghen tị nhìn con bé, nói: “Dì út mua cho cháu áo bông đẹp lắm, cho cháu một cơ hội nói lại đấy.”

Tiểu Nha mím môi cười bẽn lẽn, nhất quyết không nói gì, điều này khiến Ninh Tân sướng rơn, như muốn trêu chọc mà vung vẩy cái túi xách trên tay: “Quần áo ở chỗ dượng út này, không đổi ý thì vẫn là của cháu, đừng sợ dì út đe dọa.”

Tô Hà thắt tạp dề đi ra, nói: “Cả nhà đứng ngoài cổng làm gì? Vào đi chứ.” Chị ấy nói Tô Du: “Em còn chưa về nữa thì đứa cháu gái đã coi dượng thân hơn dì rồi, sau này phải năng về hơn đấy.” Rõ ràng chị ấy cũng nghe thấy cuộc đối thoại vừa nãy.

“Vợ chồng là một thể, có Ninh Tân thay em tận hiếu, anh ấy đến cũng như em đến vậy.” Tô Du đi vào trong sân, hỏi: “Mẹ đâu ạ?”

“Ra ngoài tán gẫu với người ta rồi, chắc là không biết các em đến, để Tiểu Nha đi gọi.” Chị ấy chỉ Tiểu Nha nói: “Đi gọi cả anh con về để tiếp chuyện hai anh họ nữa.”

“Tiểu Tinh hiện giờ làm việc ở đâu?” Tô Du cùng chị gái đi vào bếp, xắn tay áo định giúp chị ấy nhặt rau.

“Làm giáo viên Toán trung học ở huyện. Một mình chị lo được, không cần em nhúng tay vào đâu, mặc sạch sẽ thế này đừng để dính mùi dầu mỡ, ra ngoài nói chuyện với bố đi, hoặc đi dạo loanh quanh cũng được.”

Chị ấy vừa dứt lời, trong sân vang lên giọng đàn ông, Tô Du ra chào hỏi: “Anh ba, anh đang đi chơi ngoài kia hả?”

“Đúng thế, mùa đông rảnh rỗi không có việc gì làm, dì út này, các em sang mà chẳng báo trước một tiếng, anh không kịp chuẩn bị món gì ngon cả.”

Ninh Tân nói hôm qua mới về đến nhà, hôm nay đã vội sang ngay, “Đều là người nhà cả, cần gì khách sáo thế, đồ Tết nhà mình chắc sắm đủ cả rồi, với tay nghề của chị ba thì nấu đại món gì cũng ngon thôi.”

Tô Du nhìn chằm chằm anh, cái người đàn ông này thật khéo nịnh người khác.

Tô Hà được anh tâng bốc thì cười hớn hở, “Năm nay mùa màng tốt, nhà có mua thịt bò, hôm nay chị nấu lẩu bò cho cả nhà ăn. Chị nhớ Tiểu Ngũ thích ăn lòng bò kho, bố sấp nhỏ, thôn phía sau hôm nay đang mổ bò bán thịt đấy, anh sang xem thế nào, mua lòng bò về nhé.”

“Ơi.” Anh ấy vốn định gọi Tiểu Viễn Bình An đi cùng cho vui, nhưng nhìn quần áo giày dép trên người hai cậu chắc chắn giá không rẻ nên thôi, chỗ mổ bò máu me đầm đìa, lỡ bắn lên người bọn trẻ thì lấm một thân tanh bẩn.

Sau khi Tiểu Tinh chạy về, Tiểu Viễn và Bình An cũng có bạn, kéo theo cái đuôi nhỏ là Tiểu Nha, bốn đứa trẻ ra ngoài đi dạo. Tô Du ở nhà tiếp chuyện bố mẹ già, Ninh Tân đi sửa máy giặt, bố vợ anh bảo từ mùa đông đến giờ, cứ mỗi lần giặt là máy lại kêu lọc cọc không ngừng, nhìn sợ chết khiếp.

Buổi trưa cả nhà ăn cơm vô cùng rôm rả, Tô Du thấy Ninh Tân biết ăn thật, lòng bò kho vừa ngon vừa giòn, không có mùi gây của thịt dê, cũng không ngấy và thối như lòng lợn. Chị thầm nghĩ lúc về cũng phải mua để tự làm, công việc phải nỗ lực mà chất lượng cuộc sống cũng không được đi xuống.

“Út, từ giờ đến Tết các con còn việc gì khác phải làm không?” Ông cụ Tô hỏi.

“Không ạ, về chủ yếu là để thăm bố mẹ thôi.”

“Vậy chọn một ngày con đi với bố về dưới quê, cả nhà con với vợ chồng anh ba con đều đi, mời trưởng thôn với bí thư chi bộ cùng bí thư đại đội ăn bữa cơm, để bố chốt lại chuyện ruộng đất nhà cửa cho xong xuôi.” Ông cụ Tô nói câu này không quên quan sát phản ứng của con rể thứ ba, nhưng dù con rể phản ứng thế nào cũng không ngăn cản được quyết định của ông, “Cũng được mười năm rồi nhỉ, trước đây bố đã nói rõ rồi, ruộng đất nhà cửa đứng tên vợ chồng bố, sau khi hai thân già này mất đi đều do con út xử lý. Nhưng lúc nói chuyện đó chỉ có Khánh Quốc với ông cậu họ ở đó, hai năm trước ông cậu cũng mất rồi, tranh thủ lúc bố chưa lú lẫn thì định đoạt chuyện này đi, tránh để lúc bố không mở miệng được nữa, trong đại đội lại có người không công nhận.”

Hiện trường bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng Tiểu Nha cắn hạt dưa.

“Nên định đoạt lại đi, tránh để người trong đại đội nhòm ngó.” Tô Hà phá vỡ bầu không khí im lặng, kéo tay chồng mình một cái, đất đã cho bọn họ canh tác miễn phí sáu năm nay rồi, nhưng không thể coi đó là của bọn họ được.

“Đúng thế, nên xác nhận rõ ràng.” Người đàn ông bị kéo một cái mới sực tỉnh, giọng trầm đục lên tiếng.

“Hộ khẩu của con không ở trong thôn, không phải người nông thôn, đất đai với nhà cửa không chuyển sang tên con được đâu nhỉ?” Tô Du có chút đau đầu hỏi.

“Cái việc bé tẹo này, chỉ cần lo lót cho người trong đại đội im miệng là được, cũng chẳng có ai truy cứu đâu. Đất đó dù sao cũng là nhà nước chia cho bố, bố đâu có tuyệt tự, có con cái đàng hoàng, ai mà dám cướp đi chứ? Chẳng ai dám cướp cả.” Nếu không phải Vinh Binh không ra gì, theo quy tắc ngầm ở nông thôn, sau khi ông chết, nhà cửa ruộng đất đều thuộc về Vinh Binh. Nhưng ông không cho con trai thì phải cho con gái, ruộng đất nhà cửa con gái út cũng chẳng mang đi đâu được, trong thôn dù có người xì xào thì trên đại đội không quản, mấy lời phàn nàn lộn xộn cũng chỉ như gợn sóng nhỏ thôi.

“Chuyện này con cứ nghe bố, con không hiểu chuyện ở nông thôn đâu, hôm đó các con chỉ cần lộ mặt là được.” Ông cụ Tô dứt khoát chốt hạ.

Chuyện đều được quyết định như vậy. Hai ngày sau, hai gia đình về đại đội Tân Hà. Tô Du sắp xếp cho Tiểu Viễn và Bình An đi mua một mâm cỗ ở quán ăn lúc 11 giờ rồi mang đến, cũng không cần phải dọn dẹp nấu nướng trong căn viện nhỏ cũ nát nữa.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đúng như lời ông cụ Tô nói, có lẽ vì có Vinh Binh ở đó, nên dù ruộng đất nhà cửa không cho Tô Du thì cũng chẳng đến lượt người nào khác trong đại đội, vì thế họ thuận nước đẩy thuyền viết giấy cam đoan đóng dấu, ruộng đất nhà cửa đều sang tên Tô Du.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »