Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 226
Giằng Xé Đấu Tranh (2)

❊ ❊ ❊

Đại Nha lén nhìn khuôn mặt đỏ gay của cậu em út, đứng dậy nhặt những mảnh ngói vỡ xung quanh: “Nè, em ném nước chơi đi.”

Tiểu Hổ im lặng ném mảnh ngói và cục đất xuống nước, không có tâm trạng chơi đùa, hai người một nhặt một ném, bên bờ kè ngoài tiếng nước chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió.

“Sau này bà ta có đánh chị thì chị đánh lại, không thì chạy ra khỏi nhà, bà ta bây giờ là vợ của tội phạm bị cải tạo, giữ thể diện lắm.” Tiểu Hổ giọng hùng hổ chỉ bảo người chị cả khờ khạo.

“Bà ta chỉ cấu vài cái, đấm vài quả, chị càng chạy bà ta càng giận.” Vừa rồi mới vì cách xưng hô mà đánh nhau, lần này Đại Nha cũng rút kinh nghiệm, trước mặt Tiểu Hổ cô ấy không gọi là mẹ nữa, cô ấy cụp mắt nói khẽ: “Chị chịu được, có điều, mai em vẫn đi học đi, chị hai nhờ đi học mới có nhiều ý tưởng, em xem giờ chị ấy đi học cũng kiếm được tiền, em đi học đi.”

Tiểu Hổ lắc đầu, bạn bè ở trường đều biết chuyện nhà thằng bé, chửi thằng bé là giống xấu, đặt điều thằng bé định ăn trộm đồ của họ, những người bạn thân trước đây đều lánh xa thằng bé, ngay cả con trai của đội trưởng Ủy ban Cách mạng đã bị cách chức cũng coi thường thằng bé.

Đại Nha tưởng thằng bé đang dỗi mẹ, vụng về nói: “Tiền học đã đóng rồi, bà ấy bảo không cho em đi chắc chắn không có tác dụng đâu, bà ấy có phải giáo viên của trường đâu, hơn nữa, chị hai thích đọc sách, em đi học thì chị hai cũng vui.”

Tiểu Hổ mím môi lườm cô ấy một cái, hằn học ném một nắm đất mạnh xuống nước, không nói đi hay không đi: “Thèm lớn nhanh quá, lớn rồi em sẽ đi tìm chị hai.”

Môi Đại Nha mấp máy, liếc nhìn em trai một cái rồi không nói gì thêm.

Ngày hôm sau Tiểu Hổ vẫn đeo cặp đi học, lúc ra cửa, Đỗ Tiểu Quyên ngồi ở hiên nhà rung đùi nói: “Hôm qua chẳng phải bảo không đi học sao? Chậc, ngủ một giấc dậy là quên rồi à?”

Tiểu Hổ khựng lại một chút rồi vội vàng ra khỏi cửa, hai bên hẻm mọi người đang bưng bát ăn cơm, thằng bé xấu hổ cúi đầu băng qua con hẻm, sau khi rẽ thì bước chân chậm lại, cuối cùng ngồi xuống trước cửa một ngôi nhà cũ bỏ hoang. Đợi cho đến khi tiếng chuông trường vang lên, thằng bé giống như người sắp chết đuối trèo được lên bờ, buông xuôi tựa vào tường đất, nhìn ánh mặt trời chói chang, để mặc nước mắt chảy ròng vì xót mắt, sau đó mới bò dậy chạy về phía trường học.

Mãi đến tháng Tư, Tô Du và Tiểu Viễn mới quay lại trường, Nhị Nha nghe tin liền ra khỏi cổng trường để bắt tàu điện, lúc lên xe đi về phía sau, thấy Bình An, cô ngồi xuống ở phía bên kia lối đi, hỏi: “Bình An, em cũng về à?”

“Ừ.” Bình An gật đầu, thấy có người lên xe thêm, cậu nhích vào phía trong một chỗ, bị người ở giữa che khuất, hai người tự nhiên không nói chuyện nữa.

“Ồ, đi cùng một chuyến xe luôn à?” Tiểu Viễn nghe tiếng gọi cửa liền ra mở.

“Em đây là ngâm trong nước tương đấy hả? Như thay một lớp da khác vậy.” Bình An đấm một phát vào vai cậu chàng: “Cũng vạm vỡ lên rồi.”

“Chị Nhị Nha nhớ đóng cửa nhé, đừng để Tiểu Hắc Tiểu Hoa chạy mất.” Tiểu Viễn ngoái lại dặn một câu, rồi quay lại than vãn: “Haizz, trong sa mạc nắng quá, gió lại to, em cũng chẳng thể dùng khăn trùm mặt như mẹ được, chưa đầy hai tháng mà đã đen nhẻm, mặt mũi nhăn nheo hết cả.”

“Mẹ đâu? Mẹ ơi! Hầy, là do em không chịu giữ gìn, anh thấy mẹ có đen đi mấy đâu.” Bình An vào nhà tìm mẹ trước, nói chuyện thân mật một lúc mới rảnh để tán gẫu với Tiểu Viễn.

“Hai đứa về phòng mình mà nói, ồn chết đi được.” Tô Du thấy Nhị Nha có chuyện muốn nói, liền đuổi hai chàng trai đi chỗ khác.

Bình An “hừ” một tiếng, đảo mắt hỏi: “Có muốn ăn món gì không? Để con ra quán mua về.”

“Cứ mua món mẹ thích là được, mẹ đều muốn ăn hết.” Đợi hai người ra cửa, chị mới hỏi Nhị Nha: “Thời gian qua vẫn tốt chứ? Vụ mạo danh đại học công an xử thế nào rồi? Thím xem báo với nghe đài mà không thấy tin tức gì cả.”

“Vẫn đang điều tra ạ, ở thị trấn của chúng ta đã bắt người rồi, cục giáo dục đang điều tra các khu vực khác nên tạm thời chưa có kết quả, nhưng bố cháu và Nhị Bảo đã bị tống giam, mẹ cháu cũng đã mất việc.” Cô tóm tắt sơ qua chuyện thời gian qua: “Còn bố cháu và những người khác bị xử bao nhiêu năm cháu cũng không rõ, có lẽ chú Ninh biết rõ hơn một chút.”

Tô Du gật đầu, hỏi: “Cháu vẫn còn chuyện muốn nói phải không?”

“Vâng, cháu muốn đưa chị cả ra ngoài này, nhưng cháu tra cứu chính sách hộ khẩu và hỏi cả thầy giáo thì dường như đều không thông, hộ khẩu của chị ấy không chuyển qua được, diện đoàn tụ thân nhân không được, hiện tại cháu là hộ khẩu tập thể, kết hôn không xong, tìm việc làm để chuyển hộ khẩu càng không được.” Nhị Nha hy vọng nhìn chị: “Thím Tô, thím có cách nào khác không?”

“Từ nông thôn chuyển về thành phố không được, cháu đã thử chuyển từ nông thôn sang nông thôn chưa? Cháu tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi? Có thể đến các nông trường hoặc vùng ven ở đây hỏi xem, mua một căn nhà cũ hoặc mười mấy mét vuông đất thổ cư, không cần ruộng vườn hay quyền lợi khác, cứ hỏi ý kiến trưởng thôn trước. Trưởng thôn đồng ý rồi hãy nhờ ông ấy đưa ra đồn công an làm giấy chứng nhận chuyển vào.” Tô Du nhìn Nhị Nha, tiếp tục nói: “Nếu cách này cũng không xong, mà Đại Nha cũng đang gấp rút muốn thoát khỏi mẹ cháu, vậy thì không cần chuyển hộ khẩu, cứ đưa cô ấy sang đây luôn, dù sao với học vấn của cô ấy cũng chẳng tìm được việc chính thức đâu, đến đây rồi cháu cứ thuê một căn phòng nhỏ cho cô ấy ở, ổn định xong rồi từ từ tìm cơ hội kiếm tiền, như là đi gặt thuê cho nông trường, hay làm ở các xưởng gia đình chuyên nhặt rửa lông cừu, cùng lắm thì ra mấy quán ăn nhỏ trong hẻm mà rửa bát, lương thấp một chút nhưng cũng đủ cho cô ấy ăn uống được.”

Nhị Nha mỉm cười: “Thím, lúc nào thím cũng luôn có biện pháp cả, dường như chuyện gì cũng không làm khó được thím, cháu đã lo lắng suốt hai tháng qua mà không có chút đầu mối nào.”

Đó là vì thím biết xu hướng tương lai mà, đầu những năm 80 có phong trào di dân, một hai năm nữa các nhà máy ở miền Nam sẽ xây dựng quy mô lớn, lúc đó tình trạng “ly thổ bất ly hương” sẽ rất phổ biến, hộ khẩu ở quê nhưng người ở thành phố.

*Ly thổ bất ly hương: chỉ mô hình kinh tế mà trong đó người nông dân thực hiện chuyển đổi nghề nghiệp thông qua các công việc phi nông nghiệp tại địa phương, với tiền đề là vẫn giữ quyền khoán sử dụng đất đai.

“Vậy cháu định thế nào?” Tô Du truy hỏi.

Đầu óc Nhị Nha hơi rối bời, cô lảng tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào người luôn đối đãi với mình chân thành: “Cháu, cháu cứ thuê một căn phòng nhỏ rồi đưa chị cả sang đây trước đã.”

“Được, như vậy cho tiện, đỡ phải chạy thủ tục giấy tờ, lúc nào kiểm tra người không hộ khẩu thì lánh đi một chút là được.” Tô Du gật đầu, không hỏi gì thêm.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »