Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 255
Tha Thiết Suy Tính (1)

❊ ❊ ❊

“Bảo Chi, lấy bưu phẩm kìa, ai gửi cho cô thế? Sao mà vui vậy?”

Nhị Nha tươi cười rạng rỡ ôm một chiếc thùng giấy, nói: “Là thím của tôi gửi đặc sản Tây Bắc cho tôi đấy.” Cô không mở thùng ngay tại đó mà bê vào văn phòng, đến tối lúc về nhà mới bê nguyên xi trở về.

“Chị về rồi à, cơm vẫn chưa chín đâu, chị đợi một lát nhé.” Trong bếp, tiếng của Tiểu Hổ truyền ra cùng với tiếng dầu mỡ xèo xèo.

“Ừ, chị không vội.” Nhị Nha chuyên chú bóc băng dính trên bưu kiện, vừa mở ra, hương cam quýt nồng nàn đã tỏa khắp phòng, cô mở phong bì để bên trong ra trước, đọc xong thì đặt sang một bên, rồi lục từ trong thùng ra hai gói kỷ tử và bách hợp khô.

“Ai gửi cho chị thế? Thím Tô ạ?” Tiểu Hổ khoanh tay ló đầu vào hỏi, nhà họ người có liên lạc lại hay gửi đồ thì cũng chỉ có mỗi thím Tô.

“Đúng rồi, thím Tô biết chị có đối tượng, lại còn đã gặp mặt bố mẹ anh Thái rồi, nên gửi đặc sản Tây Bắc cho chị, để lần sau chị gặp mặt người lớn có cái mang theo cho ra dáng.” Nhị Nha biết thím Tô đang gián tiếp giữ thể diện cho mình, nhà cô không có trưởng bối, người có ơn nghĩa trưởng bối thì lại không có quan hệ huyết thống, nhưng có một người luôn nhớ đến cô, chính là để cô nở mày nở mặt hơn trước bố mẹ Thái Trí Nhiên.

“Tốt quá, sau này chúng ta cũng gửi đồ cho thím Tô, củ cải khô, đậu cô ve khô với thịt hũ mà em với chị cả và Xảo Xảo phơi đều ăn được rồi, có anh Bình An ở bên này thì mấy thứ mua bằng tiền như xúc xích đỏ chúng ta không gửi nữa, gửi đồ tự làm thôi. Đợi đến cuối thu chúng ta tự nhồi lạp xưởng rồi gửi cho thím ấy.”

Nhị Nha liếc xéo thằng bé một cái: “Bình An mua là việc của cậu ấy, chúng ta mua là việc của chúng ta, tấm lòng khác nhau. Trương Tiểu Hổ, em đừng có nói thì hay mà làm thì keo kiệt đấy.” Cô giật lấy quả cam trên tay thằng bé, không cho thằng bé ăn nữa.

“Chị đừng có oan uổng em, em không có ý keo kiệt, chỉ là nghĩ đồ tự tay làm thì thành ý hơn thôi.” Thằng bé đi theo cô, nhanh nhẹn rướn người lấy một quả cam khác từ trong thùng ra, nhanh chóng bóc vỏ nhét vào miệng, “Ngọt quá, đúng như sách nói, Tây Bắc nhiệt độ cao ánh sáng đủ, hương vị trái cây không chê vào đâu được.”

Nhị Nha không thèm để ý đến thằng bé, đi vào kho lục lọi mấy thứ rau khô rồi dùng báo gói lại, định ngày mai sẽ đi gửi luôn.

Sau khi đi làm được một năm, cô dùng tiền lương và tiền tiết kiệm những năm trước mua một căn nhà trong con hẻm nhỏ ở thành phố, Tiểu Hổ lên cấp hai cũng chuyển lên đây, Đại Nha cũng không cần mỗi ngày tan làm phải chen chúc xe điện rồi đi bộ thêm 20 phút về quê nữa. Hiện tại ai về trước thì nấu cơm, thỉnh thoảng Đại Nha còn mang thức ăn từ quán về, cuối tuần thì Tiểu Hổ dẫn Xảo Xảo ra ngoại thành về vườn rau trong thôn.

Trước đây thằng bé không tiết kiệm đến thế, từ khi cô và Thái Trí Nhiên quen nhau, Tiểu Hổ và chị cả bắt đầu thắt lưng buộc bụng, muốn chắt bóp từng đồng để lo của hồi môn cho cô. Nhà họ có bốn người, hai người kiếm tiền hai người đi học, tiền Đại Nha kiếm được sau khi trừ chi phí nuôi Xảo Xảo, một tháng chỉ còn dư khoảng mười tệ, lương của cô mỗi tháng được sáu mươi bảy mươi tệ, phải lo sinh hoạt phí cho gia đình, chi tiêu cho công việc như quần áo giày dép và thỉnh thoảng mừng cưới hỏi, lễ lạt cho đồng nghiệp, mỗi tháng dư được ba mươi tệ xem như đã là tốt lắm rồi.

Cô hiểu sự keo kiệt của Tiểu Hổ, cái cảm giác bất lực khi không có khả năng kiếm tiền nhưng lại không thể không dùng tiền cô đều biết rõ, tình cảnh của Tiểu Hổ bây giờ còn khó xử hơn lúc cô chật vật đòi học cấp hai cấp ba, thằng bé sợ làm gánh nặng cho cô, dù đó đã là sự thật nhưng vẫn muốn cứu vãn chút ít.

“Đợi cuối tuần em đi mua mấy con cá về làm cá khô.” Tiểu Hổ vừa nói vừa len lén quan sát cô, thấy chị mình lần này không phản đối, thằng bé cười híp mắt nhắc lại: “Vậy ngày kia em đi mua nhé, em học được bí quyết ướp cá của các thím trong thôn rồi, cá khô làm ra ngon lắm.”

“Đừng để thành tích sụt giảm, em chỉ có học giỏi mới có lối thoát thôi, vào một trường đại học tốt, tìm một công việc tốt, chị và chị cả chính là ví dụ, cứ xem em chọn thế nào.” Nhị Nha cảnh cáo thằng bé.

“Em biết mà, em vẫn đang học hành tử tế đây.”

Bên này cô gửi bưu kiện đi bưu cục, thì Tiểu Viễn ở thủ đô cũng nhận được một thùng cam do mẹ gửi, đây là lần đầu tiên cậu chàng nhận được đồ ăn mẹ gửi cho.

“Bố, có phải mẹ đang giục bố về không?” Cậu chàng hỏi người đàn ông vừa dọn dẹp xong phòng ốc, những ngày này cậu chàng không có tiết học nên bị kéo đến dọn dẹp căn nhà tứ hợp viện nhỏ này, bếp lò dựng trong sân hay dây phơi đồ dưới hiên đều bị tháo dỡ sạch sẽ.

Ninh Tân nhìn thùng giấy, lắc đầu nói: “Không có ý đó đâu, nếu mẹ con muốn bố về thì sẽ viết thư nói thẳng, mẹ con không phải kiểu người nói một câu mà phải vòng vo mấy lượt đâu, chắc là nhớ con nên mới gửi đồ ăn cho con thôi.”

Tiểu Viễn cười tít mắt, đúng là một nỗi lo ngọt ngào, mẹ thì giục cậu chàng nghỉ hè sang Tây Bắc, ông bà ngoại lần nào viết thư cũng bảo cậu chàng trở về, hận không thể phân thân làm hai để báo hiếu cả hai bên.

Nói là vậy nhưng hai ngày sau, Ninh Tân tay xách nách mang lên tàu hỏa đi Tây Bắc, vừa đến trạm thì đúng lúc gặp kỹ sư Lữ đi lấy nước sinh hoạt sẵn tiện chở thư từ bưu phẩm.

“Có bưu phẩm của Trưởng ban Tô nhà anh này, gửi từ Đông Bắc tới đấy.”

Ninh Tân nhìn lướt qua, thấy là của Nhị Nha gửi nên không mấy hứng thú lại đặt về chỗ cũ, gói đồ khá to, chẳng biết gửi thứ gì.

“Cái con bé này, bản thân nó đã gánh nặng rồi còn gửi đồ cho em nữa” Tô Du bưng rau khô và tương vào bếp, thấy còn có một túi hạt thông, chị lắc đầu nói: “Lần sau phải bảo nó đừng gửi mấy thứ này nữa, không rẻ đâu.”

“Muốn ăn thì bảo Bình An gửi cho, hoặc cuối tháng em nghỉ phép tự sang đó mua cũng được.” anh đi dạo trong thành phố hơn nửa tháng về tâm trạng tốt hơn hẳn, cảm thấy vẫn nên để Tô Du mỗi tháng ra ngoài đi lại một chút. Bây giờ anh đã đến Tây Bắc, chị lại chẳng chịu nghỉ phép nữa, sắp sống thành thổ dân trong sa mạc luôn rồi. Thế này không ổn, không được đứt quãng liên lạc với thế giới bên ngoài, tránh để nửa đời còn lại đều phí hoài ở đây.

“Bình An thế nào?”

“Nghe nói đã nộp đơn xin rồi, đang xét duyệt.” Anh xoa xoa tay, không khí ở đây thật khô hanh, “Nhanh chóng thông qua đi, nhà mình cũng chẳng có ai phạm pháp cả. Bên nó thông qua rồi thì anh cũng mau chóng tìm việc gì đó mà làm.”

“Rảnh quá nên chán à?”

Anh gật đầu, chán thật đấy, đúng là không có số hưởng phúc thanh nhàn. Những ngày không có việc gì làm anh thấy còn mệt hơn cả lúc chạy xe, ngày tháng cứ trôi qua mà không có mục tiêu, nhanh đến mức khiến anh hoảng hốt.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »