Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 201
Về Nhà (1)

❊ ❊ ❊

Bốn người họ bắt xe buýt đi tham quan thành phố Băng hơn nửa ngày, trọng tâm là ghé thăm Đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân – nơi được mệnh danh là “cái nôi của các kỹ sư.” Những người bước ra từ đây sau này đều là những chuyên gia đầu ngành, nên Tô Du dẫn hai đứa trẻ đi tham quan cực kỳ tỉ mỉ, xem kỹ giới thiệu về từng học viện cũng như các cựu sinh viên nổi tiếng.

Buổi chiều quay lại trường, họ đụng phải lão Vương đã đợi ở cổng một lúc. “Em dâu, dẫn tôi vào trong xem một chút có được không?

“Vào được mà, không ai cản đâu.” cô nói.

Lão Vương “ây” một tiếng, nhìn Ninh Tân rồi buông tay tự giễu: “Chẳng có gan, một kẻ quê mùa như tôi đứng ngoài cổng trường đã thấy khớp rồi, chưa đi được mấy bước mà tay chân đã không biết để đâu, bên trong toàn là trí thức, tôi chỉ sợ sơ suất chỗ nào sẽ làm bẩn mắt người ta.”

“Anh Vương nói gì vậy, chúng ta đều là giai cấp công nhân cả, nửa năm trước vẫn còn bận rộn ngoài đồng trong xưởng, giờ chỉ là đổi chỗ thôi mà.” Tô Du dẫn anh ta vào, rồi hỏi: “Anh đến tìm Ninh Tân phải không? Sắp về rồi à”

“Ừ, trưa mai phải khởi hành rồi, em có đi gấp không?” Nhắc đến lịch trình, lão Vương thả lỏng hơn, lẩm bẩm rằng hàng đang lên rồi, lần tới sang chắc phải tháng sau.

“Em không đi cùng các anh đâu, Tiểu Viễn và Bình An chưa được đi tàu hỏa bao giờ, em định đưa hai đứa đi một chuyến, ngày mai Ninh Tân đi cùng anh, còn em đưa tụi nhỏ chơi ở đây thêm mấy ngày, sau đó bắt tàu lên thủ đô tham quan các trường đại học trên đó để tiếp thêm động lực cho tụi nó, trở về nhà học tập chăm chỉ hơn.”

“Thế cũng được, ngồi trong cabin xe tải thì khổ lắm, trưa nóng đêm lại lạnh.” Lão Vương nhìn tinh thần của sinh viên trong trường khác hẳn những kẻ thô lỗ như mình mà hâm mộ Ninh Tân, không biết kiếp trước Ninh Tân đã tu bao nhiêu kiếp mới cưới được người vợ thế này, thi đậu đại học mà không đòi ly hôn, lại còn sắp nuôi được hai đứa con chuẩn bị thi đại học nữa.

“Tiểu Ngũ, cậu có cung phụng Tô Du như nương nương cũng không thiệt đâu, nhìn xem, chuyện học hành của hai đứa con lại không cần cậu để ý.” Lão Vương ghen tị quá, con trai mình chẳng ra gì, cháu nội thì chưa biết nói, không biết trước khi nhắm mắt minh có kịp thấy nhà mình ra được một sinh viên nào không.

Ninh Tân cười không khép được miệng, gật đầu liên tục: “Cô ấy là ‘Tô nương nương’ mà, em phải cung phụng chứ.”

Sau khi dạo một vòng quanh trường, Ninh Tân giữ lão Vương lại dùng bữa, họ đến một quán ăn khác nằm trong hẻm, nếu không mở cửa thì nhìn cứ ngỡ nhà dân bình thường.

“Giờ mà cũng làm cái này được à?” Lão Vương thận trọng hỏi.

“Dân không báo thì quan không tra, giờ không ai quản mấy việc này nữa đâu, cũng giống như các anh nhận chở hàng hộ người ta thôi.” Trước đây hai người họ đi giao hàng cũng hay chở kèm đồ cho khách nhưng đều phải đánh liều, giờ tình hình đã thoáng hơn, những người lái xe lâu năm như họ đã bắt đầu có người tìm đến tận nơi đưa tiền nhờ chuyển hàng rồi.

“Vẫn là thành phố lớn thay đổi nhanh, chỗ chúng ta chẳng biến chuyển mấy, ai cũng sợ khiếp vía rồi.” Lão Vương lắc đầu.

“Món lên rồi, ăn thôi, đầu bếp ở đây nấu ngon lắm, bạn cùng lớp giới thiệu em đấy, vị ngon hơn nhiều so với tiệm ăn nhà nước.” Tô Du bảo Ninh Tân gắp thức ăn cho lão Vương.

Lại một trận chém giết đến nửa đêm, sáng hôm sau Tô Du sắc mặt hồng hào đi mua đồ để Ninh Tân mang về trước, còn cô và hai con đi tàu hỏa chỉ cần mang theo quần áo là được.

“Bao giờ thì mẹ con em về? Cho anh cái hẹn đại khái để anh đổi ca ở nhà đợi.” Thời điểm chuẩn bị đi thì người đàn ông hỏi.

“Hôm nay là mùng 10, muộn nhất là ngày 20 tụi em có mặt ở nhà.”

“Được, vậy anh đi đây.” Anh nhìn cô thêm một cái rồi xách túi lớn túi nhỏ vào xưởng.

“Đi thôi, chúng ta đi dạo quanh đây chút, mẹ cũng chưa tới đây bao giờ.” Thấy xe anh đi rồi, cô cũng quay người rời đi.

Thành phố Băng có rất nhiều trường đại học, cô dẫn hai con đi dạo thêm hai ngày mới mua vé tàu đi thủ đô, đi xem lễ kéo cờ, đến Đại học Lâm nghiệp thủ đô, cô nói với Tiểu Viễn: “Trường này danh tiếng lớn hơn trường của mẹ, lại ở thủ đô, con có thể cân nhắc, chỉ cách chỗ mẹ một ngày xe thôi.”

Thấy cậu chàng có vẻ không sẵn lòng, Tô Du nói tiếp: “Học ở đây thì sau này về chỗ mẹ làm việc rất dễ, nhưng nếu học ở thành phố Băng mà muốn lên thủ đô làm việc thì không dễ đâu.”

“Thế chẳng phải mẹ cũng không định lên đây làm việc sao?”

“Mẹ lớn tuổi rồi, nếu mẹ dưới hai mươi tuổi mà đậu đại học thì mẹ sẽ học ở đây, Bình An cũng vậy, học đại học không nhất thiết phải cùng thành phố với mẹ. Hai đứa đều cao hơn mẹ cả rồi, có phải em bé đâu mà rời mẹ ra là sống không nổi.” Tô Du không ép buộc để tránh gây tâm lý phản nghịch, “Dù sao sau này mẹ để dành đủ tiền sẽ mua hai căn nhà ở thủ đô để ở.” Cô nói

Tiểu Viễn nhìn mẹ mình nửa tin nửa ngờ.

Tô Du không nhắc lại nữa, tiếp tục dẫn hai con tham quan khuôn viên trường và đi leo Vạn Lý Trường Thành. Sau khi vào đại học, cô mới nhận ra Tiểu Viễn rất bám mẹ, mỗi lần viết thư đều dày cộ, nghe Bình An kể, hồi cô mới đi, Tiểu Viễn hở ra là nhắc mẹ, ngủ mơ cũng gọi mẹ, cái đứa trẻ này, mong là đừng thành đứa con bám mẹ quá mức, cô chịu không nổi.

Cô chẳng có hứng thú bao thầu cuộc đời của ai cả.

Chơi ở thủ đô thêm ba ngày, ba mẹ con mang theo đồ đạc mua được bắt tàu đi về phía nam, trở lại huyện nhỏ của họ, lúc này đã trôi qua nửa tháng kể từ khi hai đứa nhỏ được nghỉ hè.

“Hú ~” Cô đứng ngoài cổng hú lên một tiếng kỳ quái, khiến Tiểu Hắc và Tiểu Hoa chen chúc ở cửa sủa vang.

“Tiểu Hắc, Tiểu Hoa.” Cô mở khóa đẩy cửa, thấy hai con chó phấn khích nhảy nhót đâm sầm vào mình đến mức không vào nhà nổi, còn ba người phía sau thì chúng cứ như không nhìn thấy.

“Tránh ra tránh ra, không cho cô ấy vào là cô ấy lại đi đấy.” Ninh Tân túm vòng cổ Tiểu Hắc để vào trước, đặt đồ xuống sân rồi nói: “Lần nào anh về tụi nó cũng ngó ra sau lưng anh để tìm em đấy. Nghe bố bảo lúc em mới đi, sáng ngủ dậy tụi nó đều chạy vào phòng ngủ, không thấy người là lại ủ rũ ra cửa nằm. Trước đây buổi tối thì ngủ dưới cửa sổ, giờ toàn canh ở cổng lớn.”

Tô Du nghe mà sống mũi cay cay, cô ngồi thụp xuống ôm đầu Tiểu Hắc rồi xoa cổ Tiểu Hoa: “Tao đi học mà, nghỉ là về thăm tụi mày ngay, đợi tao ở bên kia làm việc ổn định sẽ đón tụi mày sang, bên đó rộng lắm, không phải nhốt trong nhà thế này đâu.”

Tiểu Viễn bĩu môi, đồ lừa đảo, ở thủ đô mẹ còn bảo mua nhà định cư ở đó mà.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »