Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 256
Tha Thiết Suy Tính (2)

❊ ❊ ❊

Tô Du cười thầm một tiếng, kéo tay anh hỏi: “Anh có ý tưởng gì với đặc sản Tây Bắc của bọn em không?”

“Cái gì mà Tây Bắc của bọn em? Em đâu phải người Tây Bắc.”

“Vậy anh có ý tưởng gì với đặc sản ở đây không?” Tô Du bỏ chữ Tây Bắc đi rồi hỏi lại.

“Nghĩa là sao?”

“Trong sa mạc không chỉ có lô hội mà còn có nhục thung dung, những nơi khác ở Tây Bắc còn có kỷ tử, cam thảo, hồng hoa, đảng sâm. Trái cây thì có hồng táo, sa táo, hôi táo, cam quýt và táo các loại. anh có muốn đăng ký một công ty tự mình làm ông chủ, rồi đem những thứ này bán đến nơi khác không?”

“Không được đâu, anh không có bản lĩnh đó, một người tốt nghiệp cấp ba như anh sao mà mở công ty được, vả lại bây giờ các doanh nghiệp đều là của nhà nước mà?” Anh liên tục xua tay, sợ nói chậm một chút là Tô Du sẽ quyết định thay anh luôn.

“Thực ra ban đầu nó cũng giống như việc anh chạy xe chở hàng thôi.” Tô Du ấn tay anh xuống, tiếp tục nói: “Em nghĩ như vậy nhưng vẫn chưa có đường đi nước bước gì. Em nghĩ là bán lô hội của chúng ta cho phía nước ngoài, hiện tại làm mỹ phẩm thì vẫn là phía nước ngoài có vốn mạnh. Nếu hợp tác thành công thì chắc chắn sẽ có công ty vận tải bên thứ ba hoặc đội xe của đối phương tham gia, anh cũng muốn làm việc nhưng lại không dám làm dân buôn chuyến nữa đúng không? Chúng ta ‘phù sa không chảy ruộng ngoài’, anh đăng ký một công ty, bên em bán lô hội cho anh, anh chuyển về phía Nam, chỉ cần qua một lần tay là có lợi nhuận. Đợi đường sá quen thuộc rồi anh lại đến các vườn trái cây hoặc thu mua lẻ đặc sản Tây Bắc mang đi nơi khác bán.”

Nếu không phải chị không hiểu về mỹ phẩm, lại không có kỹ thuật, không có vốn, không có máy móc nhân tài, nếu không chị đã để Ninh Tân mở công ty làm mỹ phẩm luôn rồi. Chủ yếu là vì hiện tại sinh viên tốt nghiệp đại học đều đổ về các doanh nghiệp nhà nước, những thợ tay nghề giỏi có kinh nghiệm đều là báu vật của các đơn vị, chị cũng không có bản lĩnh lớn đến mức đi đào góc tường nhà người ta. Sinh viên mới ra trường không có kinh nghiệm chị cũng không dám dùng, thành phần trong mỹ phẩm rất phức tạp, chị không hiểu biết, lỡ đâu xảy ra vấn đề thì không chỉ Ninh Tân vướng vào kiện tụng, mà chị cũng không thể ở lại Cục Lâm nghiệp tiếếp được.

“Em để anh suy nghĩ đã, anh chưa từng có ý nghĩ này bao giờ.” Ninh Tân có chút xúc động nói.

“Được, anh cứ từ từ suy nghĩ, thời gian còn sớm, chuyện này cũng không phải nói làm là làm được ngay, bước đầu tiên em còn chưa bước ra nữa mà.” Chj còn phải đợi thêm một tháng nữa, hiện tại da tay vẫn chưa thấy rõ hiệu quả.

“Đúng rồi, nghỉ đông Tiểu Viễn có đến chỗ em không?”

“Có chứ, anh nói em gửi cam cho nó là vì nhớ nó, lúc anh đi nó bảo anh nói với em là thi xong nó sẽ sang ngay.” Ninh Tân cười một cái, cũng thật thú vị, dù là Bình An hay Tiểu Viễn, chiêu này đối với hai đứa dường như chưa bao giờ mất tác dụng.

“Nghỉ đông nó sang đây, đến cuối năm chúng ta lại về quê, ăn Tết xong rồi sang lại. Bình An cũng sang đây chơi mấy ngày, sau đó hai anh em nó cùng bắt xe về trường.” Chị đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi.

Sau đó, phần lớn thời gian Ninh Tân đều ở trong sa mạc với Tô Du, mỗi tháng anh đều đưa chị ra ngoài đi dạo khắp các tỉnh thành vùng Tây Bắc. Đi thăm các vườn cây làm “bác sĩ cây ăn quả” miễn phí, đến chỗ các thợ thủ công lâu đời chọn tranh cắt giấy và gốm màu, đến Phú Bình xem người ta phơi hồng khô, rồi chạy xe đường dài đến tận ruộng nhà người ta mua khoai lang Tần.

Mỗi khi gặp thứ gì chị thấy ngon, chị đều mua mười cân, Tiểu Viễn Bình An đều có phần, rồi cứ cách nửa tháng một tháng lại gửi cho Nhị Nha một ít, bản thân thì giữ lại một phần để ăn.

Lâu dần, không cần Ninh Tân giục, đồ ăn hết là chị tự bắt đầu cuống lên, dành thời gian kéo anh ra ngoài dạo phố.

Còn bạn cùng phòng của Tiểu Viễn và Bình An thì được hưởng lộc rồi, mỗi tháng đều được ăn ké đặc sản Tây Bắc không trùng mẫu mã, cái người từng “trấn lột” bao cao su của Tiểu Viễn còn mua lại bộ gốm màu mà Tô Du gửi cho con trai với giá rẻ để tặng bạn gái, Tiểu Viễn vì muốn tác thành cho đôi uyên ương nên cũng vui vẻ giao dịch.

“Tô Viễn, cậu đi luôn đấy à?”

“Ừ, tôi phải đến chỗ mẹ tôi, chúng tôi hẹn nhau rồi.” Cậu chàng vui mừng hớn hở nói.

“Đi đi đi, trước khi thi trái tim cậu đã bay đi xa tít tắp rồi, sang năm nhập học nhớ mang đồ ngon cho bọn tôi đấy.”

“Để xem đã, có thì mang.” Tiểu Viễn xem đồng hồ, thấy thời gian không còn sớm, “Tôi đi đây, không nói nữa.”

Tiếng bước chân vui vẻ và vội vã dần biến mất ở hành lang, ba người còn lại trong ký túc xá vẫn nằm trên giường chưa dậy.

“Thật hâm mộ Tô Viễn, quan hệ gia đình cậu ấy chắc chắn rất tốt, mẹ cậu ấy thương cậu ấy quá, mỗi tháng đều gửi đồ ăn đồ mặc, còn có một người anh trai liên lạc rất mật thiết nữa, cứ nhắc đến người nhà là vui như một đứa trẻ mười mấy tuổi vậy.”

“Được nuôi dạy trong điều kiện tốt đấy, cậu nhìn quần áo giày dép cậu ấy mặc mà xem, không có thứ nào là hàng kém chất lượng đâu, đồng hồ trên tay cũng có đến ba bốn chiếc. Tôi cũng hâm mộ, hâm mộ bố cậu ấy cởi mở, có năm tôi nghỉ hè về nhà xem mấy tờ tạp chí bí mật, bị ông già tôi nhìn thấy là đuổi đánh tôi một trận, mắng tôi không học điều tốt.” Cậu ta hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Ông ấy học điều tốt? Ông ấy học điều tốt thì sao có được đứa con trai ngoan là tôi đây?”

“Bố cậu nói không sai đâu, chưa kết hôn mà cậu đã dùng hết một đống bao cao su rồi.”

“Hì hì.” Một người khác không nói gì nãy giờ cười đầy ẩn ý.

“Đồ chó, tôi là nhắm đến chuyện kết hôn đấy, ít lắm mồm bàn tán về vợ tôi đi, tôi mà nghe thấy lần nữa là tôi đấm chết cậu đấy, anh em cũng không làm tiếp nữa.” Cái người hay than vãn về bố mình c** tr*n bò ra khỏi chăn, đanh mặt lại định đánh người.

“Là tôi lỡ lời, sau này chắc chắn không nhắc đến chị dâu nữa.” Cậu ta lí nhí cầu xin, cũng biết là mình lỡ miệng.

*

“Mẹ, con đến rồi.” Vừa nhảy xuống xe Tiểu Viễn đã oang oang cái mồm gọi.

“Đến rồi thì theo mẹ ra đồng đi, đang lúc thiếu người đây.” Tô Du ném cho cậu chàng một cái túi, “Chuẩn bị cho con hết rồi, khẩu trang, khăn quàng và găng tay, giày cũng thay đôi nào dễ đi ấy.”

Nỗi lòng hào hứng của Tiểu Viễn còn chưa kịp bộc phát thì đã giống như con cừu non bị dắt ra khỏi chuồng, ngoan ngoãn đi theo con cừu đầu đàn. Một sinh viên ưu tú vốn ăn mặc chải chuốt nay thay quần áo của bố, lại còn bọc kín mít, ngoài khuôn mặt trắng trẻo ra thì chẳng khác gì người dân bản địa.

Tô Du nghĩ con đường Tiểu Viễn đi sau khi tốt nghiệp sẽ khác chị, nên chị dự định nhân lúc Tiểu Viễn còn là sinh viên sẽ truyền thụ kinh nghiệm cho cậu chàng trước, để cậu chàng xuất sắc hơn một chút. Sau này đi làm tầm nhìn sẽ rộng hơn, ít phạm sai lầm, ít gặp trắc trở, đưa ra quyết định thực tế và sâu sát.

Hoạn lộ hanh thông một chút, cuộc sống cũng thoải mái hơn, đó là tất cả những gì chị có thể suy tính cho con trai.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »