2025-01-0
Trời nhá nhem tối.
Tiểu đội Răng Sói biết điều rời đi, không hề đề nghị cùng chung doanh trại.
Chuyện này rất thường thấy ở vùng hoang dã phía đông, nơi không có luật lệ. Dù sao, mỗi tiểu đội đều có bí mật và tính toán riêng, gặp gỡ quá nhiều thường đồng nghĩa với nhiều rủi ro hơn.
Chẳng ai biết được khi màn đêm buông xuống, những người vừa mới thân thiện có thể trở mặt ngay lập tức, rút dao tranh giành chỉ vì một chút tài nguyên.
Thậm chí, không ai dám chắc thành phần của đối phương. Nếu chăng may họ đã đầu hàng dị tộc, biến thành kẻ phản bội, thì hạ trại gần họ chăng khác nào dê vào miệng cọp, chết không kịp ngáp.
Đống lửa bập bùng cháy, các thành viên tiểu đội Trấn Hỏa ngồi quây quần bên cạnh, lặng lẽ ăn lương khô.
Bầu không khí ngột ngạt. Thỉnh thoảng có người khẽ trò chuyện vài câu, bàn về những tính toán cho hành trình tiếp theo.
"Đội trưởng, tình hình có vẻ kỳ lạ. Hay là chúng ta quay về đi?"
Torres cau mày, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi, giọng nói có chút bực bội và bất an.
"Bọn dị tộc này rốt cuộc muốn làm gì? Dồn chúng ta vào một chỗ, chăng lẽ chỉ để cho vưi thôi à?”
Triệu Lôi im lặng, vẻ mặt nghiêm túc, dường như đang cân nhắc việc từ bỏ nhiệm vụ.
Dù tiểu đội Trấn Hỏa mới chỉ gặp một cuộc tấn công, nhưng không ai biết dị tộc đang mưu đồ gì. Lỡ rơi xuống hố rồi muốn rút chân ra thì e là không dễ.
"Merrick, cậu thấy sao?"
"Tôi không biết. Biết đâu tiểu đội Răng Sói cũng chỉ đang bị dị tộc xua đuổi thì sao?"
“Nói nhảm.”
Triệu Lôi im lặng nhìn về phía Chúc Đàn, "Còn cậu?"
"Quay về đi. Còn người là còn của, lần này đúng là có chút quỷ dị."
Phiếu "Quay về" +1.
Tính cả Torres và Sanchez, đã có ba người muốn rút lui.
“Đi đến nước này rồi mà bỏ về thì sau này chúng ta còn làm nhiệm vụ cấp A kiểu gì nữa?”
Neal có vẻ bất mãn, ném phiếu "Tiếp tục" lên. Chuyến đi này diễn ra suôn sẻ, còn hơn cả những nhiệm vụ trước của tiểu đội Trấn Hỏa. Chỉ mới gặp một cuộc tấn công của dị tộc thôi mà.
Vả lại, chẳng phải trước đây cũng có những tiểu đội bị đánh cho tơi bời, còn một số khác lại may mắn không gặp dị tộc sao?
Triệu Lôi ngập ngừng, rồi nhìn Cao Nhược Vân. Cô nàng dứt khoát bỏ phiếu "Tiếp tục".
Trước đây, tiểu đội của cô từng bị dồn vào thế gọng kìm ở Mạch Bách Đoạn, còn nguy hiểm hơn lần này nhiều.
Hiện tại còn chưa thấy rõ nguy hiểm cụ thể, chăng có lý do gì để lùi bước cả.
Đội phó Merrick bỏ phiếu trắng, tỉ số là 3-2.
Triệu Lôi suy nghĩ. Với kinh nghiệm dày dặn, anh không nên lùi bước như vậy.
Lính đánh thuê vốn là cái nghề "treo đầu trên thắt lưng quần", không có lý gì lại sợ hãi rụt rè.
Ba đều.
Quyền quyết định đổi qua đổi lại, cuối cùng lại rơi vào tay Tô Ma.
"Tần Uyên, còn cậu? Cậu thấy chúng ta nên quay về hay tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ?"
Ánh mắt Triệu Lôi mang theo chút mong chờ và thấp thỏm, nhìn thẳng vào Tô Ma. Mọi người cũng đổ dồn ánh mắt theo.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong doanh trại dường như đóng băng. Chỉ có đống lửa bập bùng cháy, những tia lửa thỉnh thoảng bắn ra, tựa như cũng đang chờ đợi câu trả lời của Tô Ma.
"Ừm..."
Tô Ma suy nghĩ một lát, "Đội trưởng, chuyện này nói cho cùng cũng đơn giản thôi. Nếu dị tộc thực sự làm như Hứa đội trường suy đoán, cố ý dồn chúng ta về đây, cố ý tập hợp mọi người lại, thì bây giờ muốn rút lui e là không thể nào."
Triệu Lôi giật mình, vội vàng hỏi: "Lời này là sao?"
Tô Ma nhìn lướt qua mọi người, giải thích: "Mọi người suy nghĩ kỹ một chút, dị tộc làm việc luôn có mục đích rõ ràng. Nếu chúng muốn buộc chúng ta từ bỏ nhiệm vụ và quay về trạm kiểm soát, thì không cần phải dùng thủ đoạn phiền phức như vậy. Theo tôi thấy, thực ra chỉ có hai khả năng."
"Khả năng thứ nhất, có lẽ trong khu vực nhiệm vụ của những đội mà chúng ta gặp trước đó, có hoạt động cực kỳ quan trọng đối với dị tộc sắp diễn ra. Vì vậy, dị tộc mới giới nghiêm những khu vực đó, và đội tuần tra tiện thể xua đuổi các tiểu đội đến khu vực này."
"Nếu là tình huống này, chúng ta chẳng những không cần trốn, mà còn có thể thừa dịp dị tộc bị phân tán lực chú ý để dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ hơn."
Neal và Cao Nhược Vân gật đầu, họ cũng nghĩ như vậy.
Dị tộc đã dồn hết binh lực vào những tuyến đường đó, chẳng phải có nghĩa là tuyến đường của tiểu đội Trấn Hỏa đang trống trải hay sao?
"Vậy khả năng thứ hai thì sao?"
"Khả năng thứ hai khó giải quyết hơn. Nếu chúng cố ý dồn mọi người đến tuyến đường này, đồng thời tỉ mỉ trù hoạch, bố cục, thì chắc chắn sẽ không để chúng ta có cơ hội trốn thoát. Dị tộc chắc chắn sẽ bố trí trọng binh trên đường rút lui của chúng ta, chỉ chờ chúng ta sập bẫy, ngay lập tức sẽ lâm vào vòng vây."
Nói xong, Tô Ma dừng một chút rồi nói tiếp: "Muốn kiểm chứng cũng rất đơn giản, chỉ cần ngày mai chúng ta thử đi một đoạn đường là biết ngay. Nếu không gặp dị tộc, thì có nghĩa là khả năng thứ nhất có tính khả thi cao. Còn nếu gặp..."
"Được, cứ làm theo Tần Uyên nói, thử một lần!”
Triệu Lôi quyết định ngay tại chỗ.
Trong lòng anh như gương sáng. Lúc này, số phiếu "Tiếp tục" và "Rút lui" gần như ngang bằng. Nếu tùy tiện chọn một trong hai, những người ủng hộ phương án còn lại chắc chắn sẽ ấm ức, sinh ra bất mãn.
Sau này gặp nguy hiểm, có khi đội ngũ tan rã ngay từ đầu.
Nhưng nếu làm theo đề nghị của Tô Ma, tình hình sẽ khác.
Nếu là khả năng thứ nhất, mọi người sẽ kiên định chấp hành nhiệm vụ, không lo gặp thêm nguy hiểm.
Nếu là khả năng thứ hai...
Thì chỉ còn cách đi một bước tính một bước.
Mọi người dù trong lòng còn lo lắng, nhưng đều gật đầu đồng ý.
Bóng đêm càng thêm sâu thẳm, doanh trại dần dần yên tĩnh lại. Chỉ có đống lửa thỉnh thoảng phát ra tiếng "tách tách", cùng với tiếng bước chân khe khẽ của người canh gác.
Mọi người nằm trong lều, nhưng đều khó ngủ. Trong đầu không ngừng hiện lên lời nói của Tô Ma và con đường phía trước đầy bất trắc, lòng dạ thấp thỏm không yên.
Nhưng đêm nay, Tô Ma lại có một giấc ngủ ngon hiếm thấy.
Đến khi trời hửng sáng, Triệu Lôi cũng không gọi anh dậy trực đêm, mà tự mình ngồi đó gồng mình suốt cả đêm.
Theo kế hoạch đã định, sau khi ăn sáng và thu dọn hành lý xong, tiểu đội quay đầu, đi theo con đường cũ.
Trên mặt ai nấy đều mang vẻ ngưng trọng và cảnh giác, tay nắm chặt vũ khí, mắt không ngừng đảo quanh.
Ban đầu, đường đi khá yên bình, không có gì khác lạ.
Nhưng ngay khi mọi người sắp thở phào nhẹ nhõm, phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng giao tranh kịch liệt và tiếng nổ.
Mọi người dò mắt nhìn, chỉ thấy một đám dị tộc bay lượn như mây đen từ phía trên lao tới. Thân hình to lớn, cánh vỗ phần phật tạo ra những cơn cuồng phong, miệng phun ra từng đạo đao gió màu xanh.
Hai tiểu đội lính đánh thuê bị tấn công chỉ có thể vừa đánh vừa chạy, chật vật vô cùng.
"Nhanh đổi hướng, đừng để bị chúng coi là mục tiêu!"
Triệu Lôi hoảng hốt tái mặt, vội vàng hô lớn, chiếc xe địa hình toàn năng đrift một vòng, gầm rú lao sang hướng ngược lại với đám dị tộc bay lượn.
Nhưng rất nhanh, chưa đi được 30km, họ lại gặp đội tuần tra của dị tộc.
Đó là mười mấy con chuột quái cầm đao năng lượng Dwarf.
Vừa thấy xe lao tới, chuột quái nhe răng trợn mắt định xông lên. May mà Chúc Đàn kịp thời phanh gấp và quay đầu, nhờ tốc độ mới bỏ rơi được lũ chuột quái đang truy kích.
"Mẹ nó, đúng là bị Tần Uyên đoán trúng rồi!" Torres tái mét mặt, kẹt nửa người ra ngoài xe vừa bắn vừa chửi.
Lũ chuột quái hung tàn trông đáng sợ, nhưng chỉ đuổi một cây số là dừng lại. Rõ ràng là chúng chỉ không cho đội xe rời khỏi khu vực này.
"Giờ phải làm sao? Bọn dị tộc này bao vây chúng ta rồi."
Sanchez rụt người lại, môi không còn chút máu, tay cầm súng run rẩy.
Bị dị tộc cắt đứt đường lui, có nghĩa là dù có hoàn thành nhiệm vụ cấp A, họ cũng chưa chắc sống sót trở về.
Vả lại, dị tộc dồn mọi người đến tuyến đường này, ai mà biết chúng đang mưu đồ gì.
“Mọi người đừng hoảng hốt, cứ về chỗ hạ trại hôm qua đãi”
Trong tình thế này, Triệu Lôi chỉ có thể phát huy vai trò đội trưởng, cố gắng ổn định lòng quân.
Khi trở lại điểm hạ trại, môi trường xung quanh có vẻ an toàn hơn một chút.
Không chỉ những người khác, mà ngay cả Triệu Lôi cũng hướng ánh mắt về phía Tô Ma, mang theo chút cầu cứu và dò hỏi.
"Tần huynh đệ, xem ra đúng như cậu nói, khả năng thứ hai xảy ra rồi. Cậu nghĩ bây giờ chúng ta nên làm gì?"
Từ bác sĩ của đội, Tô Ma bỗng nhiên biến thành quân sư.
Sự chuyển biến lớn này diễn ra tự nhiên đến mức không ai cảm thấy đột ngột, ngược lại ai cũng thấy hợp lý.
"Chúng ta bây giờ mà nói...kỳ thật không bị ảnh hưởng quá nhiều, ngược lại là giúp chúng ta một tay."
"Hả?"
"Dị tộc đã không cho chúng ta rời đi, còn không ngừng xua đuổi các đội xung quanh đến đây. Chúng ta chi bằng thừa dịp cái này quay người, tăng thêm tốc độ đi trước đem nhiệm vụ hoàn thành, đến lúc đó một khi tìm tới thoát ly cơ hội, ngay lập tức sẽ có thể xông ra đi."
Tô Ma mỉm cười nói.
Sau khi chứng thực phỏng đoán tối qua, sự dị động của dị tộc khiến anh nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Bởi vì Thâm Uyên Thành Thú quá mạnh, đã đạt đến cấp độ Bán Thần, vượt quá giới hạn của thế giới này.
Điều này dẫn đến việc nó bị trò chơi hạn chế trong thời gian dài, không thể trực tiếp tham gia vào chiến trường giữa loài người và dị tộc để tránh phá vỡ sự cân bằng.
Lần trước thu được ba thành quyền hạn, Tô Ma đã coi nó như quân bài tẩy, để Connie tùy thời có thể viết lại tín ngưỡng của những tử sĩ được bồi dưỡng bên trong, dành cho dị tộc một đòn chí mạng vào thời khắc quan trọng.
Không ngờ dị tộc không hề có ý định sử dụng Thành Thú trên chiến trường, mà chỉ coi nó như một công cụ bồi dưỡng tử sĩ, bỏ xó ở Mạch Bách Đoạn, mặc kệ tự sinh tự diệt.
Bây giờ, dị tộc đã tốn công tốn sức dồn các đội lính đánh thuê về hướng Mạch Bách Đoạn, vậy có phải có nghĩa là anh có thể mượn năng lực cường đại của Thành Thú, cho lũ dị tộc một đòn trở tay không kịp?
"Nếu những dị tộc này thật sự có kế hoạch đặc biệt gì, trực tiếp sửa tín ngưỡng của hàng ngàn vạn tử sĩ bên trong Thành Thú, tràng diện đó chắc sẽ rất hay."
Chuyến đi đến Mạch Bách Đoạn này, mục tiêu chính yếu nhất của Tô Ma là triệt để chiếm cứ quyền hạn còn lại của Thành Thú.
Nếu có thể mượn cơ hội cho dị tộc một vố đau nữa, thì thật không còn gì bằng, trực tiếp đánh tan sinh lực của chúng, đảm bảo lần thứ hai đánh cược sẽ không còn bất kỳ bất ngờ nào.
“Cậu nói đúng. Nếu chúng ta có thể mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, thì có thể toàn tâm toàn ý đồn lực chú ý vào việc trốn thoát."
Triệu Lôi trầm tư, nửa ngày sau vẫn quyết định theo đề nghị của Tô Ma.
Cơ hội đi kèm với rủi ro, và rủi ro cũng có thể mang lại cơ hội.
Nếu tiểu đội Trấn Hỏa có thể hoàn thành nhiệm vụ, thì ý chí đoàn kết của mọi người sẽ chưa từng có.
Ngược lại, không có lợi ích chung, mọi người sẽ chỉ chú ý đến bản thân, ai thèm quan tâm đến sống chết của người khác.
Đồng thời, Triệu Lôi cũng tin rằng: "Khi đị tộc ngang nhiên xua đuổi lính đánh thuê ở tiền tuyến như vậy, trạm kiểm soát hậu phương của chúng ta chắc chắn sẽ phát giác ra, có lẽ sẽ phái đội tiếp ứng đến."
"Đội trưởng nói rất đúng. Chúng ta cứ hoàn thành nhiệm vụ đã, bây giờ vội vã bỏ chạy sẽ chỉ trở thành đối tượng bị dị tộc tấn công đầu tiên."
Merrick phụ họa, nhưng suy nghĩ của anh đen tối hơn nhiều.
Bởi vì cái gọi là "chết đạo hữu bất tử bần đạo".
"Coi như đến lúc chúng ta phá vòng vây, mấy chục đội lính đánh thuê cùng nhau xông ra, dù sao cũng dễ hơn so với việc một mình tiểu đội Trấn Hỏa đột phá phòng tuyến của dị tộc."
"Được, tôi đồng ý. Chúng ta cứ làm xong cái phiếu nhiệm vụ này rồi tính. "
"Sợ cái gì lũ dị tộc, quá lắm thì chúng ta đào một cái hang trên núi rồi chui vào, tiết kiệm một chút, dựa vào vật tư trong không gian trữ vật chống đỡ một năm không phải dễ."
"Đúng đó. Một năm sau Tô thần thắng lần thứ hai đánh cược, dị tộc tan tác, còn tâm trí đâu mà chú ý đến chúng ta?"
"Làm! Giờ đi luôn, tranh thủ đuổi kịp tiến độ của những tiểu đội phía trước!"
Sĩ khí trong tiểu đội được khích lệ, ngay cả hai gã đàn ông vốn định bỏ trốn cũng hừng hực khí thế.
"Vậy thì tốt. Chúng ta xuất phát ngay bây giờ, tranh thủ bù lại quãng đường nghỉ ngơi hai ngày trước.”
Trạm kiểm soát tiền tuyến phía đông.
Như Triệu Lôi dự đoán, việc dị tộc điều động nhân sự trên quy mô lớn đã thu hút sự chú ý của các chỉ huy.
Ban đầu, chỉ có một vài tiểu đội lính đánh thuê bị xua đuổi, vẫn nằm trong phạm vi dị động bình thường.
Nhưng sau hai ba ngày, có đến hàng trăm tiểu đội lính đánh thuê bị dị tộc xua đuổi, dồn vào một con đường. Số 0 lập tức phát cảnh báo đến thiết bị đầu cuối của mọi chỉ huy.
Chỉ là, vì tính bảo mật của chuyến đi này của Tô Ma, họ không nói rõ cho những người này biết Tô Ma cũng nằm trong đội ngũ lính đánh thuê.
Kể cả Sudben cũng không hề hay biết.
"Dị tộc ngang nhiên vây hãm các tiểu đội lính đánh thuê của chúng ta như vậy, chi bằng chúng ta cũng phái một nhóm tân binh ra, vừa hay cho bọn gia hỏa này luyện tay một chút?"
"Tôi thấy được đó. Gần đây cũng không có trận chiến lớn nào để đánh, dị tộc muốn gây sự, chúng ta chiều bọn chúng thôi."
"Phái bao nhiêu người đi? Năm vạn người, có hơi nhiều không?"
"Đông người có thể dẫn đến đại chiến. Lần thứ hai đánh cược sắp bắt đầu rồi, chúng ta vẫn nên kín tiếng một chút thì hơn.”
"Vậy thì ba vạn người. Ít hơn nữa thì lỡ dị tộc tăng viện, nhân thủ của chúng ta không chắc chi viện kịp."
"Ba vạn người không an toàn đâu, tốt nhất nên phối hợp hai chi trọng trang binh đoàn ở hậu phương chi viện."
Trong phòng họp, các chỉ huy tranh luận ầm ĩ.
Trước hành vi ồn ào của dị tộc, mọi người nhanh chóng đạt được nhận thức chung: phải đả kích mạnh mẽ khí thế ngông cuồng của đối phương, tuyệt đối không thể để chúng tùy tiện triển khai hành động chiến thuật.
Hơn nữa, lính đánh thuê cũng đang chiến đấu vì loài người, không có lý gì lại không chỉ viện.
"Chia thành hai mươi quân đoàn đi. Mỗi quân đoàn hai ngàn người, 1500 tân binh, năm trăm lão binh."
"Mười quân đoàn một tổ, thay nhau ra trận luyện binh."
Sau khi tập hợp ý kiến, tổng chỉ huy Sudben nhanh chóng quyết định.
Tin tức truyền vào thiết bị đầu cuối của Số 0.
Trí tuệ nhân tạo vận hành một hồi lâu, cuối cùng vẫn không đưa ra đề nghị nào thêm.
Dù sao, từ góc độ của nó mà phán đoán, xét đến những thử thách mà Tô Ma từng gặp phải, tình hình hiện tại chẳng khác nào đi dạo ngoại thành, không hề có chút uy hiếp nào!
Đồng thời, nếu Tô Ma muốn đi, tùy thời đều có thể dùng trò chơi truyền tống rời đi. Dị tộc muốn dùng phương thức ngu xuẩn này để vây giết, hoàn toàn là chuyện viển vông!